Chương 129: Bốn cái đầu.
“Rầm rầm” Xung quanh trướng soái im thít chỉ còn những tiếng đập phá, quát tháo, chửi rủa của Ba Đề Tuyền vang vẫn lên không ngừng.
– Chết tiệt, lũ ngu xuẩn. Đã làm đến như thế rồi mà còn không lên cơm cháo gì.
Ba Đề Tuyền phát tiết một hồi mới dừng lại, chống tay trước sa bàn thở phì phì, trong lều vẫn im thin thít không ai dám hé răng một lời, chỉ còn lại tiếng hơi thở nặng nề của Ba Đề Tuyền xen lẫn tiếng mưa rơi lộp bộp bên ngoài.
Ba Đề Tuyền quay người đưa mắt nổi đầy gân máu nhìn đám tướng lĩnh vẫn im lìm bên dưới. Khí thế của hắn quá lớn, giống như hổ dữ đang nhìn những con mồi của mình khiến các tướng lĩnh nuốt nước bọt sợ hãi trong lòng. Duy chỉ có Po Pari biết mình sẽ vô sự, thậm chí tính kỹ càng thì hắn là người duy nhất có công khi hoàn thành nhiệm vụ đánh lạc hướng quân sơn tộc để Cri Ha Ri luồn ra sau Ka Đăng. Ba Đề Tuyền cố gắng kiềm chế cảm xúc của mình, giọng ồm ồm vang lên:
– Đã thống kê được thiệt hại chưa?
Nghe Ba Đề Tuyền hỏi tới, Cai Dharma tham quân dáng người mảnh khảnh, để râu dài cắt tỉa gọn gàng mang dáng dấp của văn quan hơn là võ tướng bước ra không sợ hãi mà tâu báo đúng sự thật:
– Bẩm chủ soái, hiện tại binh sĩ tản mát vẫn chưa thu hết về doanh trại báo danh nhưng ước tính chúng ta còn tổng cộng 1376 binh sĩ chưa hồi doanh. Theo tình hình trận chiến thuộc hạ ước tính con số tử thương trận này không dưới 1000 người, chưa kể số lượng tử thương của cánh kỳ binh. Số khác không quá quan trọng nhưng vấn đề lớn nhất là toàn bộ ty trọng giáp bộ binh cùng với hơn 500 cấm quân theo Trà Lại Xích không có ai trở về được. Bẩm chủ soái, tổng cộng từ đầu cuộc chiến con số tử thương của bên ta đã vượt 2400 người gồm cả dân lẫn quân.
“Rầm” Ba Đề Tuyền nghe tới thiệt hại không kìm được mà đấm bàn một cái đầy tức giận. Số dân phu, dân binh tử trận thì hắn không để vào mắt vì vốn dĩ đưa đội này lên đầu mục đích chỉ để chắn tên, bào sức của Kajo. Nhưng thiệt hại của cấm quân và trọng giáp bộ binh quá lớn mới làm hắn điên tiết:
– Trà Lại Xích ngu xuẩn, không nghe hiệu lệnh để bị thiệt hại tới mức này. Bì Nan. Tình hình quân nhu của chúng ta thế nào?
Bì Nan quan phụ trách hậu cần, được hỏi tới liền bước ra chắp tay tâu:
– Bẩm chủ soái, lương thảo của chúng ta còn đủ dùng cho 10 ngày, nhưng thuốc nổ và một số quân khí khác chúng ta chỉ còn một phần mười. Vấn đề đáng lo nhất hiện tại là trời mưa sẽ ảnh hưởng tới đường tiếp tế của chúng ta từ Danak tới. Thuộc hạ e rằng trong vài ngày tới hàng hóa từ Danak sẽ không thể chuyển tới cho chúng ta, nếu tình trạng mưa lớn kéo dài thì sẽ rất bất lợi cho chúng ta.
– Được rồi, Bì Nan, Cai Dharma hai ngươi tranh thủ chuẩn bị vật tư và lực lượng cần thiết. Ngay khi tạnh mưa, đường khô chúng ta sẽ tổ chức tấn công lại, không cho bọn chúng cơ hội vá lại tường thành.
Dù quân nhu không còn quá sung túc, đặc biệt là thuốc nổ nhưng cuộc chiến hôm nay Ba Đề Tuyền cũng nhìn ra Kajo cũng không còn nhiều vật tư thủ thành. Ba Đề Tuyền vẫn khá tự tin có thể tiếp tục tổ chức tấn công thêm lần nữa.
– Tuân lệnh chủ soái.
Dù biết vào thời tiết này chuẩn bị tấn công thì không khác gì tìm chết nhưng lúc này mà bàn lùi thì rất dễ chết, Bì Nan và Cai Dharma trước tiên cứ chắp tay nhận lệnh trước. Cai Dharma khéo léo chuyển hướng chú ý của Ba Đề Tuyền vào vấn đề khác quan trọng hơn:
– Bẩm chủ soái, thuộc hạ thấy trời đã mưa rất to hơn một canh giờ, nước sông suối đang lên rất nhanh. Nếu tình hình còn kéo dài e rằng sẽ rất nguy hiểm cho đại doanh và kho hậu cần. Thuốc hạ kiến nghị chúng ta trước tiên nên chuyển đại doanh lên vị trí cao hơn để đề phòng nước lũ, ngoài ra cần đề phòng dịch bệnh bùng phát.
Lạt Lạt giám quân thông minh tới giờ mới chịu bước ra nói:
– Đại tướng quân, lời của tham quân nói rất đúng, chúng ta cần đề phòng tình huống xấu có thể xảy ra nếu trời tiếp tục mưa lớn. Hiện tại chúng ta nên tranh thủ củng cố lại lực lượng và sức chiến đấu của các quân để họ sẵn sàng cho cuộc chiến tiếp theo.
Là người cầm quân lâu năm, Ba Đề Tuyền hiểu rõ đạo lý này, cũng là nước xuống thang cần thiết nên không cần cân nhắc nhiều. Ba Đề Tuyền quay về bàn chất đầy thư báo phẩy tay nói:
– Được rồi, cứ thế mà làm. Cai Dharma thay ta lo liệu việc này, lui cả đi.
– Tuân lệnh chủ soái.
Các tướng hiệu trong trướng soái thở phào như được giải thoát, liền chắp tay nhận lệnh rồi ngoan ngoãn lui ra chỉ huy người của mình di dời doanh trại lên vị trí cao hơn để phòng nước lũ.
Ngày hôm sau mưa vẫn trắng trời, nước từ trên núi dồn xuống khiến nước suối dâng cao, cuộn chảy đục ngầu kèm theo đủ thứ từ gỗ vụn đến xác người xác thú. Tai họa nhất là những mồ chôn tập thể quân Chiêm làm mấy ngày trước vì làm quá sơ sài, mưa lớn làm trôi lớp đất mỏng trên mặt, các xác trương phình lên nổi đầy trên mặt nước rồi theo dòng lũ cuốn đi.
Hạ nguồn của những con suối này là Danak, Ba Đề Tuyền không muốn để xảy ra dịch bệnh và gây hoang mang ở Danak nên hiện giờ bất chấp mưa lớn, nước lũ quân Chiêm như gà rù dưới mưa phải liên tục dùng câu liêm để cố gắng vớt tất cả xác chết vào bờ.
Trên Ka Đăng, Trình Tạc ngồi dưới gốc cây bên bìa rừng gục đầu buồn bã, một thân binh mặc áo tơi bước tới gần phía hắn chán nản lắc đầu nói:
– Đội trưởng, vẫn chưa tìm thấy.
Từ ngay khi quân Chiêm rút đi Trình Tạc đã cho người tản ra tìm kiếm đầu lão Vũ nhưng đã hơn một ngày mà hắn vẫn chưa tìm thấy. Trình Tạc giọng lạnh băng đáp lại:
– Mở rộng phạm vi tiếp tục tìm kiếm, đây là điều tối thiểu chúng ta có thể làm cho chú ấy.
Đợi thân binh vâng lệnh rời đi, Trình Tạc chống tay mệt mỏi đứng dậy, hắn không có thời gian để đau buồn, cả Ka Đăng cũng vậy, còn rất nhiều việc họ cần phải làm. Những tưởng trời mưa sẽ khiến Ba Đề Tuyền từ bỏ ý định tấn công Ka Đăng nhưng quân Chiêm không có động thái gì là rút đi cả. Tường thành Ka Đăng đã sụp đổ, giờ họ phải tranh thủ từng chút một để kịp gia cố lại Ka Đăng.
Việc khác quan trọng không kém là gần 1000 thi thể quân Chiêm cùng 300 thi thể của binh sĩ Kajo chất đống quanh lũy Ka Đăng, Trương Nghĩa cũng lo sợ dịch bệnh bùng phát nên song song với việc gia cố tường thành thì thi thể binh sĩ tử trận được ưu tiên giải quyết hàng đầu. Dưới làn mưa mịt mù thi thể quân Chiêm được lột sạch giáp mũ rồi chôn trong hố chôn tập thể chỉ trừ thi thể của Trà Lại Xích bị ném ra bìa rừng mặc kệ nước cuốn hay thú rừng tha đi.
Đầu của Trà Lại Xích vặn vẹo bị ướp vôi đặt lên khay gỗ để tế lão Vũ. Thi thể lão Vũ được gột rửa cẩn thận mọi vết bẩn, những vết thương lớn đều được khâu lại rồi mời thay cho lão Vũ bộ giáp mới, thứ còn thiếu duy nhất cái đầu đang giao Trình Tạc tìm kiếm. Trong gian phòng hương khói nghi ngút xua đi cái lạnh bên ngoài, Trương Hoài băng bó đầy người chắp tay khấu đầu với lão Vũ ba cái trước khi rời đi theo Trương Nghĩa.
Về tới lều chính, Trương Hoài hai tay dâng trà lên cho Trương Nghĩa rồi hỏi thăm:
– Cha, vết thương của người sao rồi.
Trương Nghĩa nhận tra, uống ngụm nhỏ cảm nhận vị đắng có chút hậu vị ngọt của trà cùng mùi thơi của gừng mỉm cười với Trương Tuấn:
– Cha không sao, vết thương ngoài da thôi. Món trà gừng này dùng trong ngày mưa gió thế này thật tốt, con cho người nấu thêm cho các binh sĩ để ngừa phong hàn. Vết thương của con thì sao rồi?
Trương Hoài lễ phép:
– Dạ, con không sao. Cha, theo cha trời mưa kéo dài thêm vài ngày liệu quân Chiêm có rút đi không?
Trương Nghĩa đặt chén trà xuống hơi suy nghĩ rồi nói:
– Cái này cha không chắc chắn. Mưa xong, đường núi ẩm ướt quá bất lợi cho hành động của quân Chiêm nhưng chúng rút đi hay không còn tùy thuộc vào nhiều yếu tố. Như hậu cần, dịch bệnh, quyết tâm của chúng và cả tình hình chiến sự ở Hóa Châu nữa.
– Cha, liệu chỗ Tuấn có chuyện gì không?
Trương Hoài vẫn không thôi lo lắng cho chiến sự ở Trương gia dù Trương Nghĩa từng nói với hắn có viện binh tới giúp Trương Tuấn rồi. Trương Nghĩa ở mặt này lại khá tự tin:
– Con yên tâm, vì không muốn kinh động tới triều đình 2 bên mà ở Hóa Châu quân Chiêm sẽ không dám điều động lực lượng quá lớn, hơn nữa viện quân có viện quân của vương gia ở đó, con không cần lo lắng.
Trương Hoài vẫn còn băn khoăn liền hỏi tiếp:
– Cha, người thật sự tin tưởng vương gia tới thế sao?
Trương Nghĩa hơi mỉm cười nhìn Trương Hoài đầy thích thú nói:
– Ngoài việc chuyện này thực sự tốt cho tương lai của Trương gia thì cha nhận ra mình cũng thực sự muốn làm việc này. Lúc đầu cha còn thấy bất công cho Cao tổ phụ của con, chỉ vì yêu cầu từ vương phủ mà người phải tha hương đem gươm đi mở cõi mấy chục năm, chết cũng không được đưa về đất tổ. Nhưng mấy tháng qua tiếp xúc với Bùi Hải và người từ vương phủ tới, qua cuộc chiến này thì cha biết người chịu thiệt hại lớn nhất là Vương gia chứ không phải chúng ta. Con thiệt thòi không được nghe Cao tổ phụ kể chuyện, cha thì được nghe rất nhiều. Ta cứ có cảm giác các hành động của vương phủ cứ như từ trong câu chuyện của Cao Tổ phủ của con bước ra vậy. Mấy chục năm ta đã sống không rõ mục đích, giờ được dốc sức vì một mục tiêu lớn lao kể cũng không tệ, cha muốn thử một phen, ta cũng rất muốn được như Cao tổ phụ của con năm xưa nhưng không biết ở tuổi này có còn kịp không.
Trương Nghĩa muốn giải thích cặn kẽ hơn cho Trương Hoài những cảm nhận và ý định của mình, nhưng Trương quản gia từ bên người bước vào làm gián đoạn cuộc nói chuyện của Trương Nghĩa:
– Lão gia, Bh’riu Liêng và Pơ Loong Đắc muốn gặp người.
Trương Nghĩa nhìn Trương quản gia cũng băng bó kín người hỏi han:
– Lão Trương, vết thương sao rồi?
Trương quản gia vẫn bộ dạng khuôn phép đáp:
– Lão nô không sao, chỉ là vết thương ngoài da. Cảm ơn lão gia quan tâm.
Trương Nghĩa gật đầu đáp:
– Thế thì ta yên tâm rồi. Lão ra dẫn bọn họ vào đây.
– Vâng, lão gia.
Trương quản gia vâng lệnh ra ngoài, chỉ chốc lát đã dẫn theo Bh’riu Liêng và Pơ Loong Đắc ướt như chuột lột tiến vào, trên tay còn mang theo ba hộp gỗ. Đợi Bh’riu Liêng và Pơ Loong Đắc uống xong chén trà gừng, Trương Nghĩa mới vừa tiến lên xem từng hộp gỗ và nghe Pơ Loong Đắc kể lại mọi chuyện. Đầu của cha con Pơ Loong Nùng méo mó vặn vẹo thì Trương Nghĩa không để ý lắm, cái kết thế này đã là quá tốt cho Kajo. Tới hộp gỗ trên tay của Bh’riu Liêng, Trương Nghĩa xoa xoa khuôn mặt tím tái của lão Vũ lẩm bẩm:
– Lão Vũ, cuối cùng chúng ta cũng đã gặp lại.