Chương 128: Đền mạng.
Trước khi Cri Ha Ri rút đi, ở lũy Ka Đăng, Trà Lại Xích cùng quân của mình đã bào đội hình của quân Kajo còn rất mỏng, đội hình quân Kajo liên tục bị đẩy lùi, hiện giờ chiến tuyến đã bị kéo dài tới hơn 70 bước. Trà Lại Xích nhướng mắt vẫn chưa thấy bóng dáng Cri Ha Ri đâu, nhưng đội hình quân Kajo đã xuất hiện vài vị trí xung yếu. Hắn quyết định dùng đến con bài tẩy của mình:
– Người đâu, điều ty trọng giáp bộ binh tới đây, đánh vào góc tây bắc cho ta.
——————–
Trong đội hình Kajo, Trương Hoài cũng đích thân lên tuyến đầu hỗ trợ phòng thủ, tình hình gần như đã tới giới hạn với binh sĩ ở Ka Đăng, dân quân cũng bị Trương Hoài vét sạch vào hàng ngũ trợ giúp phòng thủ. Đang chiến đấu nhưng Trương Hoài đầy lo lắng nhìn về phía sau lũy Ka Đăng, vẫn không thấy tung tích của viện binh. Trương Hoài lùi lại cho thân binh trám vào vị trí rồi quay sang hỏi sĩ binh đằng sau:
– Tình hình chỗ cha ta thế nào rồi, cuộc chiến ở đấy đã quá lâu rồi.
Thân binh bị hỏi tới liền chắp tay báo:
– Đại thiếu gia, chỗ lão gia vẫn chưa có tin tức gì tới, người của chúng ta không điều đi được.
Trương Hoài không giấu được lo lắng trong lòng, quân số ngang bằng mà có thể cầm chân cha hắn chứng tỏ đối phương cũng rất lợi hại. Nhưng tiếng ồn bất ngờ trong trận làm Trương Hoài phải tạm gác lại lo lắng. Trương Hoài bước lên một cái đôn gỗ để lấy góc nhìn về phía phát ra tiếng ồn, mới nhìn thoáng qua Trương Hoài kinh ngạc vội vã gọi Trình Tạc:
– Trọng giáp bộ binh. Trình Tạc, dẫn quân trường thương tới góc đông nam cản chúng lại. Nhanh lên.
– Vâng, Đại thiếu gia.
Nghe tới trọng giáp bộ binh, Trình Tạc bất chấp giao lại quyền chỉ huy vội vã điểm mặt tất cả những ai ở tuyến sau mà hắn thấy:
– Ngươi, ngươi, các ngươi theo ta. Mang theo trường thương, tre. Nhanh!
“Đùng đùng Giếtttt” tiếng sấm đì đùng trên bầu trời nổi lên hòa lẫn với tiếng gào thét của binh sĩ đang chém giết tới đỏ mắt dưới mặt đất. Gần 30 binh sĩ cao lớn nhất mặc giáp trụ toàn thân kín mít, dày cộp đang rẽ hàng quân Chiêm, lợi dụng con dốc ngắn ngủn lấy đà bất chấp đao thương lao về phía đội hình Kajo.
– Là trọng giáp bộ binh, tất cả áp vào khiên cố gắng chống đỡ. Viện quân, ta cần thêm viện quân.
Những đội trưởng trong hàng ngũ quân Kajo qua khe hở nhìn qua là biết đối phương tới là ai, những tiếng hò hét liên tục vang lên, mỗi tấm khiên được 2-3 binh sĩ tỳ vai chống đỡ. Không ai muốn phải phơi mình ra chém giết với đám trọng giáp bộ binh cả, tốt nhất là dùng khiên cản chúng lại bên ngoài. Nhưng chiến đấu liên tục, sức lực các binh sĩ quân Kajo đã rất đuối.
“Rầm rầm” đám trọng giáp bộ binh quân Chiêm tăng tốc dùng cả thân mình húc vào hàng thuẫn như những con trâu mộng dễ dàng hất bay hàng thuẫn binh của Kajo.
– a a a a.
– Thủng rồi, thủng rồi.
– Các huynh đệ, cản chúng lại, Giết!!!
Hàng thuẫn binh sĩ Kajo bị húc bay liền mở ra một lỗ thủng trong đội hình, quân Chiêm hò hét vui sướng ùa lên theo sau trọng giáp bộ binh để mở rộng thành quả. Số quân Kajo xung quanh thấy đội hình bị vỡ liền tuốt đao liều chết xông lên mong cản lại được quân Chiêm.
Trời bắt đầu mưa, mưa càng lúc càng to, những binh sĩ dưới trời mưa vật lộn chém giết lẫn nhau. Trọng giáp bộ binh là nỗi kinh hoàng của bất cứ đội bộ binh nào, “keng, keng” mọi lỗ lực của những binh sĩ Kajo như trở lên vô nghĩa, lưỡi đao trong tay họ không thể xuyên thủng bộ giáp kia. Trọng giáp bộ binh tràn lên tàn sát tất cả những bộ binh nào trong tầm tay của chúng, sau mỗi nhát đao chẳng ai nhìn ra thứ bắn lên là nước mưa hay máu, chỉ biết dưới chân trọng giáp bộ binh những mảnh thi thể ngày càng nhiều.
– Vật chúng ra, lách vào khe hở của giáp mà đâm.
Một đội trưởng gào thét chỉ huy binh sĩ của mình, hắn lao tới dùng cán đao vụt mạnh vào sau đầu gối chân tên trọng giáp bộ binh bên ngoài làm tên đấy ngã úp mặt xuống đất. Hắn liền nhảy bổ lên đè lên lưng tên trọng giáp bộ binh, một chân dẫm lên tay tên quân Chiêm cho hắn hết đường cựa quậy, tay thì luồn đao vào khe hở của giáp ở sau gáy tên quân Chiêm.
“Phập” từ ngực hắn một mũi giáo nhuốm máu đỏ ngòm chồi ra rồi rất nhanh bị nước mưa rửa sach để lại màu bạc bạc mủa mũi thương lạnh lẽo vô cùng. Miệng hắn không kìm được mà phụt ra cục máu, trong chút thời gian cuối cùng hắn có thể thấy rõ hơi nóng bốc ra từ cái giáp mặt của tên trọng giáp bộ binh chỉ không biết là hắn đang cười đắc ý hay hắn đang thở.
Hắn mơ hồ nghe thấy tiếng gọi “đội trưởng, đội trưởng” cảm giác sau lưng cũng nhẹ đi, có lẽ đầu thương kia tên quân Chiêm cũng đã bị đồng đội của hắn hạ. Hắn nghiến răng gồng chút sức cuối cùng ấn đao xuống, kèm theo tiếng “ọc ọc” phát ra từ cổ họng tên trọng giáp bộ binh, hắn thở hắt ra từng hơi yếu ớt nói:
– Chết mẹ mày đi.
– Lùi lại, lùi lại, thương binh lên.
Tiếng Trình Tạc ồm ồm phía sau vang lên át cả tiếng mưa, thi thể đội trưởng được đồng đội xốc nách kéo về sau hàng trường thương mới tới. Đám trọng giáp bộ binh và quân Chiêm muốn dấn lên tiến sâu vào trong nhưng bị hàng thương và tre đầy ngạnh dài hơn 4m cản lại, chúng liên tục vung đao chém gạt đầu thương ra để tiến lên, nhưng tán của tre quá rộng chúng không thể lách quan được. Đầu bên kia, mỗi cây tre được 2-3 binh sĩ Kajo ra sức đẩy ngược lại giúp phòng tuyến một lần nữa miễn cưỡng duy trì được.
Tưởng như khi trọng giáp bộ binh thành công phá vỡ phòng tuyến, thành công đã tới tay nhưng tình hình lại lần nữa thay đổi, Trà Lại Xích không cam tâm dù biết trời mưa khiến đường núi trơn trượt sẽ ảnh hưởng tới khả năng tiếp tế từ tuyến sau. Với gần 500 quân ở đây Trà Lại Xích quyết bám ở lại, hắn rút đao trực tiếp xông lên gào hét:
– Các huynh đệ, cơ hội kiến công lập nghiệp đã ở ngay trước mắt, đừng bỏ phí. Theo ta, giết!!!
Trà Lại Xích dẫn theo thân binh của mình lao lên tuyến đầu, được sự khích lệ của chỉ huy quân Chiêm nhất thời sĩ khí lại bùng lên. Cuộc chiến tưởng như sắp kết thúc vì mưa lớn lại lần nữa trở lên quyết liệt. Trên đường tiến lên, mặc kệ cảm giác lún ở bàn chân, mặc kệ xung quanh hàng chục quân Chiêm liên tục “vồ ếch” Trà Lại Xích vẫn dấn lên.
Mặt đất bị quân 2 bên quần nát, cả chiến trường ngập ngụa trong bùn. Những trọng giáp bộ binh vì khối lượng quá lớn mà chân bị lún sâu tới nửa cẳng chân đành chôn chân tại chỗ vùng vẫy, tên nào bị hất ngã ngửa ra sau cả người đổ xuống thì đúng là thảm họa, đầu gối hắn gãy vụn vì trọng lượng, cơ thể nặng nề không thể trở mình cứ thế bị dẫm đạp nhấn chìm xuống, nước bùn cứ tràn vào mồm làm hắn chết đuối trên cạn.
Mặt đất trơn trượt khiến không chỉ quân Chiêm mà cả quân Kajo cũng không thể duy trì nổi đội hình, cả chiến trường rơi vào loạn chiến không nhìn ai ra ai. Bùn đất lấm lem Trà Lại Xích chiến đấu hăng máu liên tục chém gục vài người chả biết địch hay ta nhưng hắn quên mất, chiến đấu không chỉ có khu thành đổ bọn hắn. Mưa lớn làm đội công thành khác hoàn toàn bất lực, đường núi trơn trượt không cẩn thận là ngã sấp mặt, nước trên núi dồn xuống như lũ cuốn theo đủ thứ vướng víu khiến việc dồn quân lên gây áp lực là điều không thể, đến việc giữ thang không đổ đã quá vất vả.
“Tu tu tu” tiếng tù và hiệu lui quân vang lên ở trung quân, quân Chiêm phía trước như được giải thoát rút đi như thủy triều, trừ những tên đen đủi đã leo lên thành.
Nghe tín hiệu lui quân Trà Lại Xích như nổi điên, hắn chém gục một người quay đầu lai rồi hét lên:
– Đừng lui, đừng lui. Tướng ở ngoài không cần nghe lệnh vua, chúng ta sắp thành công rồi, cố thêm chút nữa.
Đang gào thét thì thấy trong làn mưa mù, hàng trăm bóng đen đang từ đường núi xa xa chạy lại, Trà Lại Xích cưới lớn, chỉ tay về phía bóng đen đang tới:
– Hahaha Nhìn xem, kỳ binh của chúng ta tới rồi. Các huynh đệ cùng ta giết vào trong, đừng để chúng nẫng mất công lao. Giết!!!
Quân Chiêm nghe tiếng tu và đang nát lòng thấy đúng là có đội quân đang tới, tưởng là viện quân của mình tới thì lại bùng lên chút ý chí chiến đấu. Nhìn đám quân Chiêm phấn khích, đến Trương Hoài cũng bàng hoàng khi nghĩ rằng nhóm quân đang tới kia là quân Chiêm. Đầu Trương Hoài lùng bùng câu hỏi “nếu quân Chiêm tới đây vậy cha hắn sao rồi”.
Nhưng tiếng hô từng phía xa truyền tới lại hoàn toàn khác:
– Các huynh đệ, vì Kajo, giết quân Chiêm. Giết!
– Giết quân Chiêm, giết!
– Giết quân Chiêm, giết!
– Viện quân, là viện quân của ta. Các huynh đệ, giết!!!
Tiếng hô từ xa vọng lại, khiến quân Kajo bùng nổ, tinh thần đẩy cao các binh sĩ kajo lại tràn lên đẩy lùi quân Chiêm.
Tới lúc này quân Chiêm mới hoảng hốt tháo lui ồ ạt, dù Trà Lại Xích có làm gì cũng vô ích. Trà Lại Xích thẫn thờ không muốn đón nhận thất bại này, đây là lần thứ 2 hắn ngã ngựa trước ngưỡng cửa thành công, tiếng gào hét của thân binh xung quanh không thể vào tai hắn. Thân binh xung quanh cố hết sức kéo Trà Lại Xích bước từng bước dần lùi lại.
Khi trước đã khổ sở tiến vào còn giờ đống đổ nát lại thành vật cả khiến cho quân Chiêm muốn rút đi khó khăn hơn trăm lần. Từng hố bùn lầy ngập qua mắt cá chân cộng với độ trơn trượt của đất đồi núi làm quân Chiêm không thể rời đi nhanh chóng, chỉ có thể cố gắng bấm mũi chân bước hoặc bò từng bước ra ngoài. Số ít tên may máy lên tới đỉnh đống đổ nát thì cứ trực tiếp trượt mông xuống để thoát đi.
Phía sau quân Kajo nhân cơ hội liên tục dấn lên truy kích, những cây giáo dài liên tục nhắm vào lưng quân Chiêm.
– Thằng chó chết, để mạng mày lại.
Trong đống hỗn loạn vang lên tiếng hét của Trình Tạc và Trương Hoài đang không ngừng từ hai bên tiến lên nhắm tới Trà Lại Xích.
Trên tường thành, lão Ngũ xách đao chạy bạt mạng, tới đoạn thành đồ lão không chần chừ bật chân nhảy xuống:
– Thằng chó chết, định chạy đi đâu.
“Xoẹt” đao của lão Ngũ chẻ đôi tên quân Chiêm phía dưới, giữa đống hỗn loạn quân Chiêm rút đi, lão Ngũ như hung thần liên tục chém bất cứ tên nào ở gần, lão không định tha cho tên nào cả. Từ trên tường thành, những binh sĩ Kajo cũng không ngừng nhảy xuống theo lão Ngũ, cản lại hoàn toàn đường rút lui của quân Chiêm bên dưới.