Chương 125: Nước cờ mạo hiểm.
Trương Nghĩa cùng Cri Ha Ri đều quyết giành giật từng chút đất trên còn đường hẹp dưới chân núi, không ai chịu lùi lại một bước.
Với Trương Nghĩa, Nhờ có kỵ binh từ đầu cuộc chiến tiến tới chắn trước quân Chiêm nên quân Kajo mới không hoàn toàn bị quân Chiêm cản lại ở phía bắc của Ka Đăng. Vì vậy bằng mọi giá Trương Nghĩa phải gây áp lực tối đa để quân Chiêm không thể phân binh về phía Ka Đăng.
Với Cri Ha Ri, bản thân là gia thần của Ba Đích Đề hắn hiểu rõ nhiệm vụ quan trọng của mình, Ba Đề Tuyền đã không tiếc hi sinh gần 500 quân để hắn lẻn được ra sau Ka Đăng. Mọi việc đã rất thuận lợi, nhưng hắn còn cách thành công chỉ thiếu một chút nữa. Việc không ngăn cách hoàn toàn con đường núi này khiến Cri Ha Ri phải dốc sức ở lại ứng phó với Trương Nghĩa vừa để lực lượng của mình không bị đánh bại, vừa không để Trương Nghĩa thành công tới Ka Đăng cứu viện.
– Tướng quân! Cánh phải của chúng ta đang dần bị đẩy lùi rồi. Chúng ta cần cử thêm người tới cánh phải không?
Cri Ha Ri nghe thân binh bên cạnh nhắc nhở, hắn cau mày hơi bất ngờ vì trước giờ khi còn ở Danak trong mắt hắn đám Kajo chỉ là sơn tặc, chiến đấu không có tổ chức, sẽ không chịu nổi một kích. Không ngờ cánh quân tinh nhuệ trong tay hắn từ Danak âm thầm tới đây lại phải khổ chiến thế này. Chưa kể Cri Ha Ri thầm đánh giá người chỉ huy bên phía Kajo năng lực cũng không vừa. Cri Ha Ri lắc đầu:
– Không cần, chúng đang nhử chúng ta điều quân sang cánh phải để xoay trục. Cứ kệ cánh phải, bảo cánh trái dồn mạnh lên. Ép chúng phải rút bớt người về bên trái.
Theo như lời Cri Ha Ri nói, Trương Nghĩa muốn lừa quân Chiêm rút bớt người ở hướng nam để quân Kajo có thể xoay trục, dần dồn ép quân Chiêm về phía bắc và cánh rừng để ngăn cách quân Chiêm với Ka Đăng. Nhưng mọi ý đồ của Trương Nghĩa đều bị đối phương đọc vị, Trương Nghĩa lắc đầu cảm thán:
– Đây hẳn là cánh quân lợi hại từ Danak tới, cả quân lẫn tướng cầm quân đều rất lợi hại. Trương quản gia, rút bớt người cánh trái dồn cho chính diện. Cố gắng đẩy lùi chúng lại. Tình hình ở Jo Ngây sao rồi, có thể cắt người tới đây không.
Trương quản gia cũng một thân áo giáp từ đầu tới chân, trên mặt còn dính ít máu tươi khom người báo:
– Lão gia, Jo Ngây đường hẹp nên dù không có đại quân nhưng quân Chiêm vẫn đang cho người duy trì tấn công để cầm chân quân ta. Chúng ta không thể mạo hiểm rút thêm người ở Jo Ngây nữa. Đây gần như là lực lượng cuối cùng của chúng ta rồi.
Trương Nghĩa nheo mắt lo lắng nhìn về phía Ka Đăng tiếng chém giết vẫn vang lên không ngớt, thời gian không cho phép hắn dây dưa ở đây. Trương Nghĩa quay sang nói với Trương quản gia.
– Không được, đã hơn một canh giờ, càng kéo dài càng có lợi cho quân Chiêm. lão Trương, tập hợp kỵ binh cùng ta bắt đầu từ phía nam đánh lên. Không cần tiết kiệm tên nữa, bảo cung thủ hướng vào hậu quân của chúng bắn tự do.
Trương quản gia vội vàng bước lên can ngăn:
– Không được, lão gia. Kỵ binh chúng ta còn quá ít, chỉ 40 kỵ binh thì quá nguy hiểm. Lão gia ở lại đây để thuộc hạ dẫn kỵ binh đi.
Trương Nghĩa dơ tay ngắt lời Trương quản gia quyết ý nói:
– Lão Trương, đừng chần chừ nữa. Ka Đăng không thể chờ thêm, Ka Đăng mất thì Trương gia cũng không còn, dù nguy hiểm tới mấy ta cũng phải thử. Đối phương cũng lợi hại, nếu ta không ra mặt thì hắn không tới quyết chiến đâu. Hơn nữa lão còn không biết xuất thân của chúng ta là gì?
Trương quản gia dù còn chút ngần ngừ vì kế hoạch này quá mạo hiểm, chiến trường bị chia cắt, đường núi chật hẹp kỵ binh rất khó để tạo ra rối loạn đủ lớn. Nhưng Trương Nghĩa đã quyết chí, lão Trương quản gia chỉ đành chắp tay nhận lệnh:
– Vâng, thưa lão gia.
Đợi Trương quản gia rời đi, quân Kajo liền có biến hóa, từ hậu quân lượng tên bắn ra không ngừng, áp đảo hoàn toàn lượng tên có hạn của quân Chiêm. Tiền quân theo sự yểm trợ của cung thủ đẩy lên càng mạnh.
Quân Chiêm vì phải hành quân xuyên rừng nên trang bị nhẹ hơn, chỉ với số ít thuẫn vừa phải vất vả che chắn trên đầu vừa phải giúp tiền quân chống đỡ áp lực của quân Kajo. Tên rơi xuống như mưa trong từng phạm vi nhỏ khiến quân Chiêm cứ lục tục ngã xuống khá nhiều. Tình hình dần dần xấu đi với quân Chiêm nhưng Cri Ha Ri vẫn kiên quyết không vét nốt 100 quân dự bị cuối cùng lên tiền tuyến. Mắt hắn không để ý tới tiền quân đang chật vật chống đỡ, những binh sĩ trúng tên ngã xuống la hét phía trước, Cri Ha Ri chỉ chằm chằm nhìn vào động tĩnh của quân Kajo. Khi thấy kỵ binh dần di chuyển về phía nam, Cri Ha Ri liền mơ hồ đoán ra được ý định của Trương Nghĩa, Cri Ha Ri khẽ nhếch môi hạ lệnh cho thân binh bên canh:
– Lệnh tiền quân cố gắng cầm cự không được lùi lại. Áp sát vào gần đám phản tặc kia là đám cung thủ sẽ ngừng bắn thôi. Lệnh quân dự bị âm thầm di chuyển sang bên trái, đợi đám phản tặc đánh vào cánh trái thì bọc lấy phía sau bọn chúng mà đánh.
– Tuân lệnh tướng quân.
Tên thân binh không hiểu ý đồ của chủ tướng những cũng nhất nhất chắp tay nhận lệnh thi hành. Quân Chiêm được huấn luyện rất tốt, dù tiền quân đối mặt với vô vàn khó khăn, không có tiếp viện nhưng vẫn không hề có dấu hiệu tan vỡ.
“Sát” Trương Nghĩa lợi dụng đoạn sườn núi bằng phẳng hiếm hoi ở phía nam để tăng tốc cho kỵ binh, dù chỉ là bốn mươi kỵ binh nhưng áp lực của kỵ binh vẫn hoàn toàn khác biệt. Cung thủ của Kajo thuần thục chuyển hướng dồn sức bắn về đội hình quân Chiêm ở phía nam để hỗ trợ cho Trương Nghĩa.
Quân Chiêm vì đi rừng mà không có vũ khí dài không có thuẫn lớn để chống lại kỵ binh, trong trận quân Chiêm những đao thuẫn thủ phải khổ sở chống đỡ làn mưa tên bất ngờ bắn tới khiến chúng xây xát không ít. Dù chỉ là bắn cầu vồng, sát thương không đủ lấy mạng nếu không bị bắn vào chỗ hiểm nhưng bị trúng phần mềm thì vô số, còn bị hạn chế hành động rất nhiều khiến đội hình quân Chiêm có chút rối loạn. Còn chưa kịp ổn định lại thì kỵ binh của Trương Nghĩa đã vào phạm vi 50 bước.
Đường núi nhỏ hẹp khiến kỵ binh không thể dàn đội hình xông lên chỉ có thể dàn được 5-6 hàng tiến lên. Ngựa phi nước đại không thể dừng lại, “Phập phập” ba kỵ binh chạy trên cùng trúng tên từ trận quân Chiêm bắn ra ngã xuống, kèm theo tiếng ngựa hí vang cả người lẫn ngựa kỵ binh ngã xuống đều bị vó ngựa đồng đội dẫm cho nát nhoét.
Nhưng như thế không đủ để cản kỵ binh xung trận, kỵ binh dù ít thì vẫn là kỵ binh. Quân Chiêm dù tinh nhuệ nhưng khi trận hình bị chia cắt vì địa hình, lộn xộn vì tên rơi trên đầu, trước mặt lại không được hàng thuẫn, trường thương bảo vệ khiến chúng khi đối diện với kỵ binh cũng phải nản lòng. Những đao thuẫn thủ quân Chiêm ở hàng đầu nuốt nước bọt lẩm bẩm đầy tuyệt vọng khi kỵ binh vẫn lao như tên bắn về phía mình.
– chết rồi, chết rồi.
Nhưng trước ánh mắt của giám quân, tính mạng của người nhà ở Danak nên dù biết tử thần đang tới thì chúng cũng chỉ đành nghiến răng giữ bản thân không lùi lại, giữ chút hi vọng mong manh có phép màu có thể giúp bản thân qua kiếp nạn này.
“Sáttttt” Trương Nghĩa cùng những kỵ binh gầm lớn liều chết xộc thẳng vào đội hình có phần tản mát của quân Chiêm. Không có trường thương để đối phó với kỵ binh là thảm họa, những cơ thể quân Chiêm bị húc bay khiến xương khớp gẫy vụn, những tấm thuẫn mỏng manh dễ dàng tan vỡ trước sức mạnh của chiến mã. Phía trên những kỵ binh Kajo liên tục vung đao gặt tính mạng quân Chiêm phía dưới. Theo hiệu lệnh của Trương Nghĩa, kỵ binh cứ thế bất chấp tràn lên, cố gắng duy trì tốc độ làm đà tiến hướng tới chỗ của Cri Ha Ri. Những nơi vó ngựa đi qua để lại một đống lộn xộn nơi mặt đất bị cày tung, máu thịt và đủ thứ linh tinh khác trộn lẫn cùng đất cát.
Tận dụng ưu thế của kỵ binh mang lại, bộ binh Kajo liền đẩy mạnh tấn công dồn ép quân Chiêm. Nhưng địa hình chia cắt khiến phạm vi kỵ binh gây sát thương rất hẹp nên dù bộ binh Kajo có nỗ lực thế nào cũng không thể theo được tốc độ tiến lên của kỵ binh. Không được bộ binh hỗ trợ, không tạo đủ hỗn loạn trong đội hình quân Chiêm, dần dần càng vào sâu số kỵ binh Kajo bị quân Chiêm vây lấy, dùng địa lợi kéo xuống ngựa ngày càng nhiều. Những bộ binh quân Chiêm được huấn luyện kỹ càng thuần thục lợi dụng những mỏm đá, gốc cây để bật cao ôm lấy kỵ binh để vật xuống rồi dùng loạn đao chém chết.
Lão Trương quản gia đi phía ngoài liên tục chém gục quân Chiêm để bảo vệ sườn của Trương Nghĩa, thấy tình hình không thuận lợi lão Trương hướng về phía Trương Nghĩa nói lớn:
– Lão gia, bộ binh không theo kịp, chúng ta vào quá sâu rồi, quá nguy hiểm.
Trương Nghĩa nhìn thấy Cri Ha Ri trong tầm mắt, kỵ binh đã vào sâu để quay đầu lại rất khó hơn nữa dựa vào binh lực trong tay Trương Hoài thì Ka Đăng đã rất nguy cấp. Vì thế Trương Nghĩa mới quyết định đi nước cờ mạo hiểm này, Trương Nghĩa quả quyết:
– Lão Trương, hợp về với ta, thu hẹp đội hình lại tạo thành mũi nhọn tấn công duy nhất. Chúng ta phải xuyên được tới chỗ tên chỉ huy quân Chiêm.
“Giếttttt” Trương Nghĩa vừa dứt lời, nhóm quân Chiêm dự bị được Cri Ha Ri giữ lại từ đầu từ trong rừng ùa ra nhắm thẳng vào khoảng hở giữa bộ binh và kỵ binh Kajo. Chiếm lợi thế về thể lực, lại từ sườn núi đánh xuống quân Chiêm nhanh chóng cản được bộ binh Kajo ở lại. Trương Nghĩa thúc giục Trương quản gia:
– Lão Trương, chúng cũng tung lực lượng cuối cùng ra rồi. Đi thôi, chúng ta không còn nhiều thời gian đâu.
– Vâng, thưa lão gia.
Trương quản gia biết đánh trở gia vẫn có thể thoát ra ngoài nhưng Ka Đăng sẽ đi đời, đây là nước cờ nguy hiểm nhưng nếu thành công thì cũng là cách nhanh nhất để tới tiếp viện được cho Ka Đăng. Biết lão gia đã quyết ý nên lão Trương đành tạm gác suy nghĩ lo lắng cho an toàn của Trương Nghĩa khỏi đầu.
“Giếttt” Trương Nghĩa trực tiếp lên đầu mũi tấn công để mở đường, Trương Nghĩa cũng như nhiều tướng lĩnh Đại Việt khác ưa thích dùng thương hơn đao. Thương của Trương Nghĩa cũng rất nhanh, đi trên đầu mũi thương trong tay Trương Nghĩa như điện đâm thủng ngực 3 tên quân Chiêm trước khi chúng kịp phản ứng. Trương Nghĩa gồng tay hết sức hất tung một tên quân Chiêm bị mũi thương xuyên thấu về phía trước để mở đường tiến lên. Trương quản gia luôn bám sát, cố gắng bảo vệ bên sườn của Trương Nghĩa để gần 30 kỵ binh ít ỏi có thể thuận lợi tiến lên.