Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
quy-menh-tro-choi-lap-nick-chinh-la-quy-tien-choi-nhu-the-nao.jpg

Quỷ Mệnh Trò Chơi: Lập Nick Chính Là Quỷ Tiên Chơi Như Thế Nào?

Tháng 2 1, 2026
Chương 152:Chỗ dị thường Chương 151:Gạo thơm
Ta Mệnh Không Khỏi Thiên

Ta Dựa Vào Đánh Dấu Giành Chính Quyền

Tháng 1 15, 2025
Chương 276. Hành trình mới Chương 275. Quang minh đế quốc diệt
di-gioi-ta-tay-khong-kien-tao-van-minh.jpg

Dị Giới: Ta Tay Không Kiến Tạo Văn Minh

Tháng 2 9, 2025
Chương 481. Cuối cùng một chương - FULL Chương 480. Có người ở đây không? Mở môn
Bắc Vương

Cao Võ: Bắt Đầu Đánh Dấu Võ Thánh Cấp Tu Vi

Tháng 1 16, 2025
Chương 270. Tinh vũ trụ, nguyên vũ trụ! Chương 269. Đại hoạch toàn thắng, uy danh truyền xa!
mat-the-chi-vo-tan-thuong-diem.jpg

Mạt Thế Chi Vô Tận Thương Điếm

Tháng 1 19, 2025
Chương 834. Nhất thiết bắt đầu Chương 833. Mất đi
vu-em-hai-tu-me-giao-hoa-bat-dau-long-phuong-thai.jpg

Vú Em: Hài Tử Mẹ Giáo Hoa, Bắt Đầu Long Phượng Thai

Tháng 2 4, 2025
Chương 121. Nhân sinh bên thắng Chương 120. Ao suối nước nóng cái khác nhiệt tình
pham-nhan-tu-tien-ta-co-sau-cai-thanh-trang-bi.jpg

Phàm Nhân Tu Tiên, Ta Có Sáu Cái Thanh Trang Bị

Tháng 2 3, 2026
Chương 310: Lục Long Mộc cái cọc (2) Chương 310: Lục Long Mộc cái cọc (1)
tam-quoc-trieu-van-chi-bat-dau-cuoi-dieu-thuyen.jpg

Tam Quốc Triệu Vân Chi Bắt Đầu Cưới Điêu Thuyền

Tháng 1 24, 2025
Chương 326. Nhạc Phi cái chết Chương 325. Triều Tiên chi chinh
  1. Đông A Tái Khởi
  2. Chương 126: Giả chết bắt quạ.
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 126: Giả chết bắt quạ.

Ở Ka Đăng, sau khi phải bỏ ra cái giá khá đắt cuối cùng Trà Lại Xích đã leo lên tới đỉnh đống đổ nát giữa tường thành Ka Đăng, bỏ qua cảm giác dính nhớp dưới chân vì máu thịt trộn lẫn với đất đồi thành bùn, Trà Lại Xích phải bấm mũi chân để bản thân không trượt ngã. Nhìn vào sâu bên trong Ka Đăng vẫn im lìm không thấy cánh kỳ binh đâu, Trà Lại Xích lẩm bẩm:

– Mẹ kiếp, đám kỳ binh từ Danak tới mà chủ soái đã nói đâu rồi?

Xung quanh không ai có thể trả lời Trà Lại Xích, kế hoạch có chút xáo trộn nhưng bằng quân số áp đảo, quân Chiêm đã dần đẩy lùi quân Kajo xuống chân đống đổ nát. Nhưng quân Kajo lì lợm hơn Trà Lại Xích nghĩ, dù đội hình quân Kajo bị kéo căng nhưng vẫn chưa bị đứt gãy, mỗi bước tiến lên của quân Chiêm đều phải để lại rất nhiều mạng binh sĩ lót đường. Trà Lại Xích bỏ qua mong đợi vào đám kỳ binh, dù sao tình thế cũng đang dần thuận lợi, hắn lại thúc giục quân mình tiến lên:

– Các huynh đệ, tiến lên. Chỉ cần vào được Ka Đăng, phú quý sẽ tới. Giết cho ta!!!

“Giết” quân Chiêm cố gắng gào thét đẩy cao tinh thần, thuẫn binh phía trướng nghiêng người ghì, đẩy về phía trước cố nhích từng ly, thương binh phía sau liên tục nhắm tới đỉnh đầu quân Kajo mà đâm.

Cả dải chân đống đổ nát là tiếng la hét, chỉ huy phòng ngự, tiếng “rầm rầm” của đao thuẫn va chạm, tiếng gào thét đau đớn. Trên mặt thành vì quân Kajo thi thoảng phải hỗ trợ bộ binh phía đoạn tường đổ phòng thủ mà giúp quân Chiêm cũng tràn lên ngày càng đông, nhưng nhờ ưu thế vũ khí dài và những cây tre đầy ngạnh sắc mà vẫn có thể giữ được mặt thành.

Tình thế ở Ka Đăng dù ưu thế đang nghiêng về quân Chiêm nhưng không lớn, tình thế có biến chuyển nhưng rất chậm. Cả Trương Hoài và Trà Lại Xích đều chờ yếu tố bên ngoài để xoay chuyển tình thế.

Trương Hoài đã dốc hết lực lượng mới có thể cầm cự được, hắn cần viện quân của Trương Nghĩa mới có hi vọng đẩy lùi quân Chiêm nếu không thất bại là chuyện sớm muộn.

Trà Lại Xích cần Cri Ha Ri tới để kết thúc sự chống cự ngoan cố của Trương Hoài khi sau gần 2 canh giờ, thương vong quân của hắn tới giờ đã lên tới hơn 400 quân chỉ để tới được chân đống đổ nát, chưa kể số tử thương trên mặt thành.

Trương Nghĩa cũng đang phải chạy đua với thời gian để kịp tới cứu Ka Đăng. Những đội trưởng chỉ huy bộ binh Kajo liên tục bất chấp dồn đội hình của mình lên ép về phía đội hình quân Chiêm để giảm bớt gánh nặng cho Trương Nghĩa bên trong. Cri Ha Ri từ xa nhìn Trương Nghĩa dũng mãnh mở đường hướng về phía hắn nhưng hắn vẫn rất tự tin vào sức chiến đấu của quân Chiêm trong tay hắn. Thậm chí Cri Ha Ri còn vui vì Trương Nghĩa không lựa chọn bỏ chạy vào rừng mà lựa chọn tiến về phía hắn.

Chắn giữa Cri Ha Ri và Trương Nghĩa, từng tốp bộ binh quân Chiêm cứ liên tục lập hàng phòng ngự, hết lớp này tới lớp khác. Dù mỗi lớp quân số phòng ngự rất ít, dù Trương Nghĩa vẫn dũng mãnh như không gì cản nổi nhưng đà tiến của chiến mã cứ chậm dần chậm dần.

Chiến mã mất đà khiến bộ binh kéo tới vây lấy xung quanh nhóm kỵ binh của Trương Nghĩa ngày càng nhiều, chưa tới một khắc sau, khi Trương Nghĩa còn cách Cri Ha Ri chỉ còn gần 100 bước thì nhóm Trương Nghĩa đã hoàn toàn bị vây lấy, từ 40 kỵ binh ban đầu thì chỉ còn 20 kỵ binh co cụm lại một chỗ. Trương quản gia buộc phải kéo Trương Nghĩa vào giữa đội hình kỵ binh ít ỏi đang chật vật chống đỡ trong vòng vây của hơn 70 bộ binh.

Tình thế gần như đã an bài, Cri Ha Ri tới giờ này mới nở ra nụ cười đắc ý nói với thân binh bên cạnh:

– Đi, chúng ta đi kết thúc cuộc chiến này được rồi.

Cri Ha Ri nhận trường đao từ thân binh của mình rồi tự tin dẫn người bắt đầu chạy tới nhắm vào Trương Nghĩa trong đội hình kỵ binh.

(Trường đao: một dạng đao có cán dài, trong chiến đấu thường dùng 2 tay để cầm nắm)

Giữa vòng vây của thân binh bên cạnh, Trương Nghĩa tranh thủ hít sâu từng hơi để tranh thủ lấy lại sức, khi thấy đối diện hơn 10 người từ trung quân của quân Chiêm đang lao tới phía mình, mắt Trương Nghĩa như rực sáng. Cuối cùng cơ hội Trương Nghĩa chờ đợi đã đến, Trương Nghĩa đợi Cri Ha Ri vào phạm vi 50 bước thì quay sang ra lệnh cho Trương quản gia:

– Lão Trương, đến lúc rồi. Mở đường cho ta.

Nhận được lệnh từ Trương Nghĩa, 20 kỵ binh ít ỏi gan lì chống đỡ nãy giờ bất ngờ thay đổi hoàn toàn. Trương quản gia hất ngược tên quân Chiêm đối diện trở về, rồi cùng những kỵ binh còn lại nhanh tay rút nỏ có cánh bằng sắt sáng bóng đã lên dây sẵn ở cổ ngựa, lão Trương quản gia gầm lớn:

“Các huynh đệ, theo ta mở đường. Giết” lời lão Trương vừa dứt, tiếng bật dây đanh thép vang lên kèm theo tiếng rít chói tai làm gần 10 tên quân Chiêm chưa hiểu chuyện gì đã bị mũi nỏ bằng sắt bắn xuyên người gục xuống. Trong phạm vi 10 bước này thì nỏ thép là vô địch.

Trước ánh mắt ngỡ ngàng của quân Chiêm, đám lão Trương như lò xo bị nén bất ngờ bật ra khác hẳn với tình trạng khốn đốn vừa rồi. lão Trương cùng thân binh của Trương Nghĩa lợi dụng sơ hở mới tạo ra liền rút dao nhỏ đâm vào mông ngựa, chiến mã bị đau bất ngờ vọt lên phía trước. Chưa cần đám lão Trương phải động thủ, riêng vó ngựa đã khiến hơn 10 tên quân Chiêm khác bị giẫm thủng bụng, thủng ngực, nát cả khuôn mặt mà chết. Chỉ trong khoảnh khắc, dưới tiếng kêu gào đau đớn của quân Chiêm, đao trong tay lão Trương cùng nhóm kỵ binh đã liên tục chém gục quân Chiêm bên sườn, phía trước dễ dàng phá vòng vây lao ra ngoài.

Cri Ha Ri đang lao tới, đối diện với thay đổi bất ngờ của nhóm kỵ binh, hắn nhận ra mình đã trúng kế của đối phương, Cri Ha Ri nghiến răng gằn giọng nói lớn:

– Giả chết bắt quạ. Hay lắm. Nhưng tưởng ta sợ à, có giỏi thì tới đây. Giết.

Việc ngu ngốc nhất khi đối đầu với kỵ binh là quay đầu bỏ chạy, Cri Ha Ri biết điều đó nên khi phạm vi đã quá gần hắn không chần chừ mà lao lên, hơn nữa Cri Ha Ri cũng rất tin vào võ lực của bản thân. Đám thân binh xung quanh cũng liền ùa lên theo sau hộ vệ Cri Ha Ri. Một hộ vệ nhanh chân như sóc chạy bên ngoài, khi thấy Trương Nghĩa đã rất gần, hắn chạy nhanh nhất có thể sang bên, lao vọt tới một mỏm đá nhô lên trên mặt đất. Chân hắn bật mạnh đẩy cả người hắn lên cao, hai tay hắn nằm chắc đao căn cổ Trương Nghĩa bổ xuống gào thét:

– Chết đi!!

Trương Nghĩa từ khi thấy Cri Ha Ri thì phó mặc hoàn toàn xung quanh cho lão Trương quản gia, toàn bộ sự chú ý của Trương Nghĩa đều dồn vào Cri Ha Ri. Với tên thân binh đang từ trên trời nhắm vào mình Trương Nghĩa hoàn toàn tin tưởng lão Trương sẽ xử lý cho hắn.

– Cút xéo!

Lão Trương đối diện với kẻ muốn ám toán Trương Nghĩa, lão Trương nghiến răng quát. Đao rời tay lão Trương xoay vù vù kéo ngược tên thân binh kia về phía sau, ghim hắn vào đất. Lão nghiêng người né đao một tên quân Chiêm chém tới, tiện thể giật luôn đao của hắn làm vũ khí rồi lão hò hét các kỵ binh xung quanh:

– Các huynh đệ, cản đám thân binh kia lại. Giết!!!

Thân binh hai bên lập tức lao vào đối chiến bảo vệ chủ tướng của mình từ ba phía. Cri Ha Ri chứng kiến khả năng đám thân binh của Trương Nghĩa thì tự bỏ đi suy nghĩ ban đầu cho rằng dù thế nào Kajo cũng chỉ là một ổ tặc khấu. Cri Ha Ri hét về phía Trương Nghĩa:

– Tướng địch, xưng tên họ đi.

Kỳ lạ, rõ ràng từ đầu Trương Nghĩa luôn tập trung vào Cri Ha Ri khi đối diện với tướng địch, không biết từ lúc nào đầu óc Trương Nghĩa lại nhớ lại hết những câu chuyện của ông nội hắn, Trương Sửu. Lần đầu tiên cảm nhận được thứ cảm xúc cùng nhiệt huyết khó tả trong lòng, đến giờ Trương Nghĩa mới nhận ra những việc hắn làm mấy tháng nay không phải chỉ vì mệnh lệnh, mà hắn thật sự thích nó. Trương Nghĩa khẽ mỉm cười thì thầm: “Ông nội, con cảm nhận được một chút rồi”.

Cri Ha Ri tưởng mình bị phớt lờ nghiến răng vung đao chém tới, thấy Trương Nghĩa dùng thương hắn đoán Trương Nghĩa sẽ dùng đòn đâm nên trong thời khắc giáp mặt với chiến mã, Cri Ha Ri lộn người sang bên trái Trương Nghĩa để tránh bên thuận, đao trong tay hướng thẳng vào chân sau chiến mã.

“Xoẹt” chân chiến mã bị cắt ngọt xớt, tiếng hí đau đớn của chiến mã vang lên kèm theo cả cơ thể của nó ngã dúi về phía trước, lăn lộn trên mặt đất. Nhưng Cri Ha Ri chưa kịp đắc ý, trong làn bụi mù do chiến mã bốc lên tiếng Trương Nghĩa từ trên đầu hắn lạnh lùng dội xuống trả lời hắn:

– Trương gia Hóa Châu – Trương Nghĩa!

Da gà, da cóc Cri Ha Ri dựng hết lên vì cảm giác nguy hiểm, nhưng hắn cũng là một tướng lĩnh tài năng của Danak, hắn nhanh như chớp xoay người né tránh thuận thế vung đao xoay tròn chém ngược lên trên.

“Keng” cán cây thiết thương đập mạnh vào trường đao của Cri Ha Ri, may cho Cri Ha Ri hắn tỉnh táo không dơ đao đỡ trực diện mà chỉ là chém xiên để đổi hướng, nếu không sợ rằng cánh tay của hắn đã gãy vụn.

“Rầm” cán thương đập lõm mặt đất, bụi bốc lên mù mịt, cơ thể Cri Ha Ri không lớn bị dư lực đẩy lùi đi một đoạn. Trong làn bụi, Trương Nghĩa lắc lắc cổ chân kiểm tra thấy mọi thứ vẫn ổn quay ra nhìn Cri Ha Ri đã đứng dậy đang khom người thủ thế đề phòng hỏi:

– Tránh được đòn này, khá lắm. Ngươi tên gì?

– Danak – Cri Ha Ri.

Cri Ha Ri nhủ chút máu lẫn cát trong mồm ra trả lời rồi không e sợ bật mạnh lao về phía Trương Nghĩa. Cri Ha Rì bất thình lình cúi rạp người tránh đòn đâm của Trương Nghĩa, đao trong tay hắn thuần thục phối hợp cùng cơ thể linh hoạt liên tục xoay tròn, nhắm vào hạ bàn của Trương Nghĩa để chém.

Cri Ha Ri liên tục áp sát tận dụng tối đa ưu thế trong cận chiến của đao để tấn công, không cho Trương Nghĩa cơ hội gia tăng khoảng cách, Trương Nghĩa sử dụng thiết thương bị đối phương nhanh chóng áp sát làm mất đi lợi thế tầm xa, trong phạm vi gần rất khó để tung chiêu phản đòn, tạm thời Trương Nghĩa chỉ có thể liên tục tránh né. Trương Nghĩa không khỏi bất ngờ khi Cri Ha Ri mởi chỉ hơn 20 tuổi mà trình độ đã cao thế này, nếu không cẩn thận rất có thể hắn mới là người nằm xuống.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

konoha-ta-che-tao-phia-sau-man-to-chuc.jpg
Konoha : Ta Chế Tạo Phía Sau Màn Tổ Chức
Tháng 1 17, 2025
ma-phap-van-minh-cung-chu-than-chi-chien
Ma Pháp Văn Minh Cùng Chư Thần Chi Chiến
Tháng 2 4, 2026
bach-thu-thien-tai-bat-dau-ba-huyen-than-ta-la-manh-nhat.jpg
Bách Thú Thiên Tai, Bắt Đầu Ba Huyễn Thần, Ta Là Mạnh Nhất
Tháng 3 23, 2025
ma-giao-tru-ta-tat-ca-deu-la-noi-ung
Ma Giáo, Trừ Ta Tất Cả Đều Là Nội Ứng
Tháng 10 12, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP