Chương 124: Nước cờ không thể đi lại.
Trương Nghĩa từ đại doanh sau núi nghe tiếng động lớn ở Ka Đăng, biết xảy ra chuyện liền vét người trong đại doanh được gần 500 người để tới Ka Đăng tiếp viện.
Tới sườn nam của ngọn núi, từ trong cánh rừng hàng trăm quân Chiêm không biết từ đâu ùa ra như kiến hướng thẳng tới phía sau lũy Ka Đăng. Trương Nghĩa trong tình thế nguy cấp không biết địch có bao nhiêu quân, phía sau lại có đại doanh bỏ trống nếu để chúng tới được Ka Đăng hay đại doanh thì đều coi như chấm hết. Trương Nghĩa không nghĩ ngợi nhiều liền chĩa kiếm về phía cánh rừng hô lớn:
– Toàn quân đổi hướng, mục tiêu là quân Chiêm trong cánh rừng. Kỵ binh lên trước cản chúng lại cố giữ đường núi đợi bộ binh tới. Giết!!!!
“Giết” quân Kajo theo hiệu lệnh của Trương Nghĩa liền đổi hướng xông thẳng về phía cánh quân Chiêm đang từ rừng ra, quân Kajo cố gắng hô lớn để thu hút sự chú ý của quân Chiêm.
Cri Ha Ri chỉ huy quân Chiêm tới bìa rừng thấy Trương Nghĩa phía bắc kéo tới quân số đông đảo có phần nhỉnh hơn quân của hắn làm hắn nghiến răng tiếc nuối. Nếu cắt ít quân tới Ka Đăng cũng không giải quyết được gì, nếu cắt nhiều thì quân Trương Nghĩa cũng có thể nhanh chóng đuổi kịp. Chưa kể Trương Nghĩa còn có kỵ binh dù chỉ là 50 quân nhưng uy hiếp vẫn rất lớn. Khi đấy quân của hắn trước sau đều có địch sẽ rất nhanh bị tiêu diệt. Cri Ha Ri sau một lúc đắn đo cân nhắc lợi hại hắn quyết định ở lại đối phó với Trương Nghĩa trước. Cri Ha Ri chĩa mũi đao về phía Trương Nghĩa hạ lênh:
– Toàn quân, lập đội hình, đổi hướng tấn công viện quân của chúng. Cố gắng chiếm đường núi cản bọn chúng lại.
“Giết” quân Chiêm và quân Kajo trong tay Trương Nghĩa không hẹn mà gặp nhanh chóng quấn lấy nhau chém giết mà không bên nào dám cắt cử người tới Ka Đăng. Kế hoạch hai bên đều bất đắc dĩ mà phải thay đổi.
——————–
Trương Hoài nhìn những bóng đen trong đám bụi mù bất chấp lao ra ngoài, hắn liền dẫn theo gần 300 bộ binh ít ỏi lao về phía lỗ hổng. Trình Tạc cố gắng lắm mới níu được Trương Hoài lại một nhịp để các thuẫn binh tiến lên trước che chắn cho hắn.
Lên đến đỉnh đống đổ nát các thuẫn binh thành thạo dựng hàng khiên vòng cung nhô ra ngoài chiếm toàn bộ phần đỉnh để làm lợi thế ít ỏi. Vài tên quân Chiêm nhanh chân tiến tới sát đỉnh đồi nhanh chóng bị quân Kajo đâm gục đẩy ngược về chân đống đất đá.
Bùi mù tan đi, dưới mảnh đất nhỏ phía trước chân đống đổ nát là hàng chục xác quân Chiêm và quân Kajo lẫn lộn vào nhau. Giữa đống xác chết, bóng lưng rắn chắc của lão Vũ vẫn sừng sững nhưng bị mũi đao đâm xuyên thấu. Giữa tiếng gào thét gọi tên lão Vũ của Trương Hoài, mũi đao lạnh lùng rút ra khiến máu phun như suối trước ngực lão Vũ. Người lão Vũ hơi giật lên, lão cố theo đà xoay người về phía Ka Đăng. Lão Vũ cả người nhoe nhoét vết thương gục xuống, quỳ giữa đống xác chết. Dùng chút hơi tàn cuối cùng, Lão Vũ ngẩng đầu lên nhìn Trương Hoài đang gào thét phía trước mìm cười, mấp máy môi đầy máu:
– Thiếu gia, bảo trọng.
Trà Lại Xích bị lão Vũ cầm chân làm hắn không kịp chiếm đỉnh đống đổ nát, nhìn Trương Hoài phía trước hắn nhếch môi khiêu khích, hai tay từ từ dơ đao của mình lên qua đầu, hắn muốn dụ Trương Hoài xông ra ngoài.
Phía đối diện, Trương Hoài mắt nổi đầy gân máu khi thấy hành động của Trà Lại Xích, hắn gân cổ gào thét:
– Dừng lạiiiiiiiiiiiiiiii.
“Phập” Lưỡi đao trong tay Trà Lại Xích không chần chừ hạ xuống trong tiếng hô tuyệt vọng của Trương Hoài, đầu lão Vũ cứ thế rơi lăn lông lốc trên mặt đất. Máu từ cổ lão Vũ bắn lên thành vòi, Trà Lại Xích liếm cánh môi khô khốc dính vài giọt máu nhìn chằm chằm vào Trương Hoài đang gào thét còn bản thân cứ từ từ đi tới trước đầu lão Vũ.
Trương Hoài trợn mắt muốn toác da khi nhìn thấy Trà Lại Xích cứ thế coi đầu lão Vũ như quả bóng sút vào bìa rừng bên ngoài. Trương Hoài nổi điên cố ngoài người ra ngoài nhưng bị Trình Tạc ôm chặt lấy, hắn gân cổ, mặt đỏ như gấc gào thét về phía Trà Lại Xích:
– Thằng chó chết, tao phải giết mày. Tao nhất định sẽ giết mày, thằng chó chết.
Trình Tạc hai tay gồng chặt cố gắng giữ Trương Hoài lại, hắn phải nhờ thêm 1-2 binh sĩ khác mới giữ nổi Trương Hoài. Trình Tạc nước mắt ròng ròng gào thét phía sau Trương Hoài:
– Đại thiếu gia, đại thiếu gia, xin người bình tĩnh lại. Đừng để công sức của chú Vũ vô ích. Chú ấy không muốn người thế này đâu. Đại thiếu gia.
Hành động vũ nhục thi thể của Trà Lại Xích khiến các binh sĩ Kajo nghiến răng ken két căm hận, sau vài tiếng gào thét ban đầu, mắt các binh sĩ mắt đỏ ngầu tay gồng chặt vũ khí đứng đó im lìm không nói thêm một lời, giữa chiến trường huyên náo chỉ còn tiếng gào khóc của Trương Hoài. Không khí xung quanh như đặc quánh lại, quân Chiêm phía đối diện đứng trước bầu không khí đầy sát khí thì nuốt nước bọt hơi chùn bước.
Trà Lại Xích cũng cảm nhận được việc làm của mình đã phản tác dụng, hắn không những không dụ được Trương Hoài ra, còn khiến ý chí chiến đấu của đối phương lên cao hơn. Dù biết hắn vô tình làm cuộc chiến phía trước sẽ khốc liệt hơn rất nhiều, nhưng nước cờ này không thể đi lại, cơ hội phá Ka Đăng cũng không thể bỏ qua, hắn liền gào thét để phá đi bầu không khí kia:
– Toàn quân, giết!
“Giếtttttt” quân Chiêm sau một lúc chần chừ, dưới sự thúc ép của giám quân cũng gào thét để xua đi lo lắng trong lòng, xông lên theo hiệu lệnh của Trà Lại Xích.
Đối diện với hàng trăm quân Chiêm đang lao về phía mình, binh sĩ Kajo vẫn im lìm chờ đợi, khi những tên quân Chiêm đầu tiên tiến vào tầm đánh các binh sĩ vung hết sức đao trong tay gầm thét:
– Giết!!!!
Lưỡi đao lạnh buốt dễ dàng xé toạc lồng ngực vài tên quân Chiêm chạy trên cùng bị giật mình vì tiếng hét đinh tai dội tới. Những binh sĩ Kajo đỏ mắt, nghiến răng chém giết quân Chiêm đang lao tới như để xả uất hận trong lòng. Bất cứ tên quân Chiêm nào tràn lên đều bị họ đánh ngược trở về. Trình Tạc giao Trương Hoài lại cho vài thân binh coi chùng ở phía sau, còn bản thân lên tuyến đầu không ngừng chỉ huy, chém giết quân Chiêm trong lúc chờ Trương Hoài lấy lại bình tĩnh.
Những hàng thuẫn trên đỉnh đống đổ nát giúp đội hình quân Kajo chống đỡ, giữ vững đội hình trước làn sóng quân Chiêm ào lên mỗi lúc một đông, thương binh đằng sau liên tục nhịp nhàng phối hợp cùng thuẫn binh đâm thủng bụng bất cứ tên quân Chiêm nào sơ hở.
Xác quân Chiêm cứ thế bị đẩy ngược xuống chân đống đổ nát, làm quãng đường dốc ngắn ngủi cũng khiến quân Chiêm cũng phải rất khó khăn mới bò lên được tới đỉnh đống đổ nát. Nhưng làn sóng tràn lên của quân Chiêm cũng không vì thế mà dừng lại.
Cuộc chiến nhanh chóng trở lên quyết liệt tới không tưởng, quân Kajo quyết không lùi, quân Chiêm thì không ngừng ùa lên. So với chút chần chừ khi mới xông lên, thì khi trực tiếp tham chiến quân Chiêm cũng không còn đầu óc mà suy nghĩ nhiều, bản thân cũng liền bị cuốn theo cuộc chiến. Dần dần, đối diện với quân Kajo điên cuồng, quân Chiêm cũng điên theo không kém. Chẳng bao lâu trong đoạn tường đổ gần 2 trượng, hết lớp xác này chồng lên lớp xác khác.
Tam sảo pháo từ trong lũy vẫn bắn ra không ngừng để gây chút cản trở cho quân Chiêm, nhưng theo lệnh của Ba Đề Tuyền quân Chiêm trận này không được phép lùi lại, quân Chiêm bất chấp đá rơi vẫn cứ lao tới sát chân thành. Chỉ cần tới chân thành thì đá của tam sảo pháo sẽ vô dụng.
Dù chiếm được chút lợi thế về địa hình nhưng trước sức ép của số đông quân Chiêm, đội hình quân Kajo cứ bị bóc dần từng lớp, dần bị đẩy lùi ngược vào trong.
Một tiểu binh bị mũi giáo quân Chiêm đâm xuyên qua bụng, hắn không ghì cán thương lại mà để mũi thương cứ thế trượt qua, tay hắn vung đao nhắm vào cổ đối phương, kéo kẻ địch chết cùng mình.
Ý niệm trả thù hành vi của Trà Lại Xích khiến quân Kajo như nổi điên, mỗi khi đứng trước cái chết mỗi binh sĩ đều cố gắng bằng mọi cách kéo theo đối phương chết cùng càng nhiều càng tốt. Người dùng đao, không có đao thì dùng gạch đá, không có thì dùng tay không móc mắt đối phương, có người cụt tay thì miệng cắn chặt cổ đối phương không rời dù bị đâm chém ra sao ở sau lưng.
Trên tường thành lão Ngũ cũng chứng kiến tất cả hành động của Trà Lại Xích, nhưng hiện giờ hắn còn bận đối phó với quân Chiêm trèo thang leo lên như kiến chưa thể làm gì được. Điều tốt nhất hắn có thể làm là thi thoảng lệnh cung thủ bắn chéo về phía đoạn tường sụp đổ để giảm bớt áp lực cho Trương Hoài.
Gần nửa canh giờ chiến đấu, Trương Hoài lấy lại được bình tĩnh, hắn liên tục chỉ huy quân của mình phòng thủ, xung quanh hắn đã vét hết quân dự bị cũng chỉ được hơn 300 quân. Dù ai cũng đang dũng mãnh chiến đấu nhưng không thể đầy lùi được quân Chiêm đông hơn tới mấy lần, số quân này chỉ miễn cưỡng đủ để cầm cự chờ viện quân tới. Đội hình Kajo thậm chí cứ dần bị đẩy lùi vào trong. Trương Hoài quay lại ra lệnh cho một tiểu binh bên cạnh:
– Ngươi nhanh tới đại doanh xem vì sao viện bình chưa tới. Nhanh lên!
Nhưng tiểu binh chưa kịp di chuyển, vài kỵ binh từ phía xa rầm rập chạy tới. Gặp được Trương Hoài, kỵ binh liền quỳ xuống báo cáo:
– Đại thiếu gia, sau lưng chúng ta xuất hiện một cánh quân Chiêm, lão gia và bọn chúng đang cầm chân lẫn nhau. Lão giá báo thiếu gia cố gắng cầm cự, đợi lão gia giải quyết xong cánh quân này sẽ tới tiếp sức cho thiếu gia.
– Chết tiệt, ngươi biết chúng có bao nhiêu quân không?
Vì lo lắng cho cha, Trương Hoài hối hả hỏi lại kỵ binh. Kỵ binh mới tới cũng thành thục đáp:
– Dạ bẩm, lúc thuộc hạ phá vây tới đây thì ước tính quân Chiêm có khoảng gần 500 quân. Quân số cân bằng với lão gia.
– Được rồi, ngươi lui đi, tập hợp dân binh nhiều nhất có thể làm hậu quân giúp chúng ta phòng ngự.
Trương Hoài thầm thở phào rồi cho kỵ binh lui xuống, quay lại tiếp tục chỉ huy quân Kajo phòng ngự trước tình thế ngày càng bất lợi. Dù đang bận rộn chỉ huy nhưng Trương Hoài chưa từng rời đích ngắm vào Trà Lại Xích cũng đang liên tục hò hét quân tiên phong của quân Chiêm ở bên ngoài tiến lên. Miệng Trương Hoài lẩm bẩm:
– Tao nhất định sẽ giết mày.