Chương 121: Con tốt thí.
Những vùng vẫy của đám người Pơ Loong Đắc không được bao lâu, sức lực dần giảm sút làm Pơ Loong Đắc cùng người của mình dần bị dồn vào giữa vòng vây. “Rầm rầm rầm” Pơ Loong Đắc cánh tay đầm đìa máu như con thú bị thương vẫn đang vùng vẫy giơ nanh múa vuốt về phía quân Chiêm nhưng những cố gắng của hắn đều bị những tấm thuẫn chắc chắn xung quanh đẩy lùi.
Pơ Loong Đắc chưa từng gặp phải cảnh ngộ như thế này, trước kia hắn hoàn toàn tự tin vào năng lực của bản thân và người của mình. Thậm trí ngay bây giờ, khi đang bị vây hãm trong vòng vây của quân Chiêm, Pơ Loong Đắc vẫn tự tin hắn mạnh hơn bất cứ tên nào trong đội hình quân Chiêm kia. Nhưng không ngờ khi những tên yêu ớt trong mắt hắn hợp lại trong đội hình thì khiến những chiến binh tộc Pơ Loong cứ dần gục ngã mà không thể làm được gì. Lần đầu tiên Pơ Loong Đắc thấy bất lực.
Po Pari chỉ huy đội hình cẩn thận từ từ siết chặt vòng vây, hiện giờ đội hình của hắn đã có hơn 50 người, tình hình đang được cải thiện hắn không muốn phạm phải sai lầm nào. Những binh sĩ mặt, người ngợm sưng vù vì ong đốt nhưng nhìn Pơ Loong Đắc đang vùng vẫy giúp họ dần lấy lại tự tin. Đội hình được duy trì cẩn thận, thuẫn binh và thương binh tiến lên nhịp nhàng dồn ép Pơ Loong Đắc lại. Bị cuốn theo chiến trường, Quân Chiêm hoàn toàn tập trung vào Pơ Loong Đắc cùng vài người sơn tộc ở giữa, mà quên mất thời gian để họ bao vây Pơ Loong Đắc đã quá lâu.
– Hú hú Pơ Loong Đắc ta tới đây.
Tiếng Cơ Tù cái giọng ồm ồm vang lên, Pơ Loong Đắc bị thương khắp mình mẩy thì cười lên lạnh lùng, còn quân Chiêm giật mình nhìn về phía tiếng hét. Bh’riu Liêng sau khi xử lý hết đám hậu quân bị Po Pari bỏ rơi, tay hắn cầm sợ dây rừng đang lao như bay từ cành cây cao về thẳng phía đội hình quân Chiêm.
“Rầm” hai bàn chân cứng cáp của Bh’riu liêng dễ dàng đạp bay 2 tên thuẫn binh, những tấm khiên gỗ vỡ vụn, bốn năm tên quân Chiêm trong đội hình bị đánh ngã nhào. Không để quân Chiêm kịp trở mình Bh’riu Liêng múa đao như chớp liên tục chém phăng bất kể là đầu, tay hay chân của những tên đứng gần. Máu bắn lên tung tóe như mưa xung quanh hắn.
Những chiến binh tộc Bh’riu cũng liền ập vào theo hắn chém giết, đội hình quân Chiêm khổ sở duy trì nãy giờ lại có nguy cơ tan vỡ. Khi Po Pari chưa kịp nghĩ ra cách đối phó thì Pơ Loong Đắc tranh thủ được cơ hội lại ùa lên nhắm vào chỗ đội hình rối loạn của quân Chiêm mà đánh vào.
“Giết!!!” Trong đánh vào, ngoài đánh ra lại thêm tứ phía đều có quân kéo tới đánh khiến đội hình quân Chiêm trong chớp mắt đã hết đường cứu. Po Pari nghiến răng vô kế đành đánh bừa:
– Các huynh đệ, chết thì chết. Giết!!!
Quân Chiêm từ bỏ thụ động chống đỡ cũng ào lên tấn công theo Po Pari. Cả khu đất nhỏ thành một bãi chiến trường loạn xì ngầu, hai bên chém giết tới đỏ mắt, mặt đất máu dần đọng thành vũng. Nhưng chiến đấu trong rừng, lại không có đội hình làm điểm tựa, quân Chiêm càng đánh lại càng thấy rõ thất bại.
Po Pari lao lên vung đao liên tục chém gục hai sơn tộc rồi nhắm thẳng vào Bh’riu Liêng nhưng hắn chọn nhầm đối thủ. Bh’riu Liêng vóc người không lớn nhưng sức lực thì kinh hồn, những đòn chém như trời giáng làm Po Pari tê rần hai tay. Chưa kịp thủ thế Po Pari thấy ngực đau nhói rồi cả người hắn như bay lên.
“Bịch, rốp rốp” Cơ thể Po Pari bị Bh’riu Liêng đá bay đi mấy bước, đập gẫy thân cây mục cả người hắn lăn xuống một cái hốc nhỏ. Dính cú đá của Bh’riu Liêng làm Po Pari cảm giác như bị búa tạ dập vào ngực. Hắn cố gắng thở nhưng không thở nổi, Po Pari trở mình ôm ngực cong người miệng không ngừng nôn ra máu.
Po Pari có thể chắc chắn bản thân mình không thể thoát khỏi cái chết, cơ thể hắn đã trọng thương muốn phá vây để chạy thoát là chuyện nằm mơ. Po Pari nằm vật ra đất thở hổn hển, hắn từ bỏ mọi thứ như chấp nhận cái chết. Mặc kệ tiếng chém giết bên ngoài, mặc kệ tiếng hét thảm của binh sĩ quân Chiêm. Trong thời khắc ít ỏi còn lại này hắn nghĩ lại cuộc đời mình. Rốt cuộc vì sao hắn lại ở đây để chiến đấu với đám man di này. Nhớ tới vợ con ở nhà hắn càng tiếc nuối cuộc sống mới khá khẩm hơn một tí của gia đình mình. Leo lên từ tiểu tốt, hắn đã nỗ lực rất nhiều để có ngày hôm nay.
Tiếng la hét bên ngoài dần im bắt, chỉ còn lại những tiếng chặt chém như đồ tể chặt thị lợn. Po Pari biết rõ những người sơn tộc kia đang thu nhặt chiến lợi phẩm của mình. Mồm hắn lẩm nhẩm:
– Vậy là sắp tới lượt mình rồi.
Một gương mặt nhoe nhoét máu xuất hiện trước mặt Po Pari, hắn nhận ra đây là thủ cấp thân binh dưới trướng của mình. Po Pari cố gắng giữ mình không hoảng hốt sợ hãi, cố gắng kiên cường tới cuối cùng đón nhận cái chết để giữ chút danh dự cho bản thân.
Po Pari nhắm mắt đợi nhận lưỡi đao sáng quắc còn lem nhem vết máu đang hướng về cổ mình. “Keng” Bh’riu Liêng vung đao cản lại lưỡi đao của Pơ Loong Đắc đang muốn bổ xuống cổ của Po Pari lại, hắn nói:
– Pơ Loong Đắc, từ đã, ta có chuyện muốn hỏi hắn.
Pơ Loong Đắc người ngợm nhoe nhoét máu nghiến răng muốn trả thù cho người của mình rồi đem đầu của Po Pari trả cho Bh’riu Liêng vì Po Pari là bị Bh’riu Liêng đánh bại. Nhưng Bh’riu Liêng đã lên tiếng thì hắn đành nhịn lại. Pơ Loong Đắc gằn giọng nói:
– Bh’riu Liêng, ta chỉ muốn trả thù cho người của mình, không có ý cướp đầu của ngươi.
Bh’riu Liêng nhìn hắn mỉm cười nói:
– Pơ Loong Đắc, ta hiểu ý định của ngươi. Ta không nói chuyện đó, tới đây.
Bh’riu Liêng đợi Pơ Loong Đắc hạ đao thì ngồi xuống cạnh Po Pari đã nằm im bất động, không thèm để ý cuộc mua bán trên đầu mình. Bh’riu Liêng giật chiếc vòng răng thú ở hông Po Pari dơ lên hỏi bằng tiếng Chiêm:
– Vì sao ngươi có thứ này? Ngươi từng cứu mạng người Cơ Tu?
Đối mặt với câu hỏi của Bh’riu Liêng, Po Pari nhớ lại lịch sử cái vòng này vì sao lại ở trong tay mình nhưng hắn bần thần chưa kịp đáp thì Bh’riu Liêng đã ngẩng lên nói với Pơ Loong Đắc:
– Ngươi nghĩ sao? hắn đã cứu người Cơ Tu nhưng cũng giết người Cơ Tu. Tộc Pơ Loong chịu thiệt hại nặng hơn, chuyện này ta nghe theo quyết định của ngươi.
Pơ Loong Đắc dù rất muốn chém đầu Po Pari để đem về làng tế những người đã mất, nhưng hắn cũng hiểu lễ nghĩa nên nhắm mắt quay mặt đi nói:
– Bỏ đi, hắn cứu người Cơ Tu lúc thường ngày là ý tốt của hắn, hôm nay hắn giết người Cơ Tu là vì nhiệm vụ. Để hắn đi.
Bh’riu Liêng tung tung chiếc vòng trả lại rồi mỉm cười với Po Pari:
– Cầm lấy rồi đi đi. Đừng bao giờ quay lại đối phó người Cơ Tu nữa. Ta nhớ mặt ngươi rồi, không có lần 2 đâu.
Bh’Riu Liêng bỏ mặc Po Pari vẫn thẫn thờ nằm đó, cùng người của mình thu dọn chiến trường rồi rời đi.
Po Pari bỏ đi vẻ mặt kiên cường của mình, hắn ôm mặt òa khóc. Từ cửa chết trở về hắn ý thức được rất nhiều thứ mà trước kia hắn không biết, hắn thật sự muốn lập tức được về Danak để gặp lại gia đình và Trưởng Tôn Hào.
Po Pari cố gắng bò ra khỏi cái hốc, hắn ôm ngực thập thễnh đi giữa bãi chiến trường ngổn ngang xác chết cụt đầu. Tới giờ này hắn không quan tâm tới những thứ này nữa, hắn nghi ngờ mục đích từ đầu của cuộc chiến này, giờ hắn chỉ muốn về lại doanh trại trước khi trời tối để tránh phiền phức. Cuộc sống mới có lại hắn không thể lãng phí, nhặt cây thương dưới đất, hắn thập thễnh theo con đường mòn tới đây để đi về.
Po Pari dù ít học nhưng hắn biết, nếu về một mình thì hắn hay bất kỳ binh sĩ nào cũng chỉ có chết, vì thế dọc đường quay về, Po Pari gặp tàn quân bỏ trốn khỏi cuộc chiến hắn đều không trách phạt mà cho họ nhập đội ngũ để cùng quay về doanh trại. Khi đi thì trang bị tinh tươm, khi về ai nấy mình mẩy xây xát, quần áo rách tươm, thê thảm vô cùng. Hơn hai canh giờ sau, khi trời đã nhá nhem tối, Po Pari cùng hơn ngót nghét 100 người tập tễnh trở về, hắn làm như vô tình trở về doanh trại từ cổng chính, dẫn theo người của mình đi xuyên doanh trại trong ánh mắt kinh ngạc, tò mò của hàng trăm, nghìn binh sĩ khác.
Po Pari có thể thấy rõ những khí cụ công thành mới toanh đã được tập kết ở tiền doanh, ngày mai sẽ lại là một ngày kịch chiến khác. Trước ánh mắt tò mò của những binh sĩ trong doanh trại, Po Pari cùng tàn quân cứ rồng rắn đi tới trước lều trướng soái của Ba Đề Tuyền quỳ xuống, Po Pari quỳ ở hàng đầu hô lớn:
– Chủ soái, mạt tướng phụ sự tin tưởng của ngài, không thể hoàn thành nhiệm vụ chủ soái giao phó. Xin chủ soái trị tội.
Các binh sĩ quỳ sau Po Pari thì run như cầy sấy, chỉ có Po Pari vẫn bình tĩnh vì hắn biết Ba Đề Tuyền sẽ không giết hắn hoặc không thể giết hắn vào lúc này.
Ba Đề Tuyền theo thân binh bước ra ngoài, thấy Po Pari cùng tàn quân thất bại thê thảm chạy về hắn không hề tỏ ra ngạc nhiên. Hắn không tức giận cũng không chú ý vào Po Pari mà nhìn ra xung quanh nhìn bĩnh sĩ hiếu kỳ tụ tập lại nghe ngóng tình hình ngày một đông. Ba Đề Tuyền không biết Po Pari chỉ vô tình hay là cố ý thu hút sự chú ý của các binh sĩ khác. Nhưng trược mặt hàng nghìn người, mai lại có đại chiến trước mắt, Ba Đề Tuyền không muốn mạo hiểm xử nặng những người thất trận kia để làm dao động lòng binh sĩ. Ba Đề Tuyền đổi giọng ân cần nói:
– Po Pari, các ngươi không hoàn thành nhiệm vụ theo lý phải bị chém đầu để làm gương. Nhưng niệm tình các ngươi không bỏ trốn, lại dũng cảm quay về nhận tội nên tội này có thể tạm tha. Các ngươi vất vả rồi, lui xuống nghỉ ngơi đi băng bó vết thương, đợi ngày sau lấy công chuộc tội.
– Tạ ơn chủ soái.
– Tạ ơn chủ soái.
– Hoan hô, hoan hô.
Ba Đề Tuyền dứt lời, phía dưới cánh tàn quân của Po Pari ra sức dập đầu tạ ơn Ba Đề Tuyền tha chết. Các binh sĩ bên ngoài phấn khởi tản đi với cái kết như mong muốn. Chỉ có Po Pari dựa vào thái độ nhẹ nhàng, không mấy ngạc nhiên của Ba Đề Tuyền thì hắn biết chắc chắn: Bản thân hắn và hơn 400 binh sĩ, dân binh kia chỉ là con tốt thí cho kế hoạch khác của Ba Đề Tuyền.