Chương 120: Cuộc chiến trong rừng 2.
Còn chưa tới được chỗ cánh quân bên trái, những tiếng hét thất thanh ở cánh bên phải khiến Po Pari phải giật mình dừng lại. Cùng lúc tập kích 2 cánh quân hơn 200 người, Po Pari nhận ra quân sơn tộc họ đang phải đối đầu quân số cũng không ít.
Hiện giờ việc có gắng tới cứu viện cánh quân nào cũng vô ích, Po Pari hít sâu một hơn lấy lại bình tĩnh để nghĩ ra biện pháp. Phía trước mặt có một đoạn mặt đất khá bằng phẳng có thể lập đội hình phòng thủ, Po Pari hạ lệnh:
– Toàn quân, tới đoạn đường phía trước lập đội hình phòng ngự.
Theo hiệu lệnh của Po Pari, không phải tất cả nhưng đội hình gần 200 người dần được tập hợp. Vài tên ở cuối hàng ngũ hoảng sợ vì tiếng la hét thất thanh ở hai bên đã lặng lẽ bỏ trốn từ bao giờ.
Các binh sĩ quân Chiêm đứng trong đội hình căng thẳng toát mồ hôi, cố gắng nuốt khan để áp nỗi sợ trong lòng. Cả đội hình cứ im lặng đứng đó nghe những âm thanh la hét đau đớn, gào rú trong rừng dội tới. Nửa canh giờ sau, cả khu rừng dần yên ắng trở lại, những âm thanh la hét kia như bỗng nhiên biến mất. Nhưng quân Chiêm lại càng căng thẳng hơn, vì chúng biết 2 cánh quân kia xong đời rồi, tiếp theo sẽ tới lượt chúng. Po Pari tuốt đao hạ lệnh:
– Toàn quân, nâng cao cảnh giác. Chúng sắp đến rồi.
Nấp sau những tấm thuẫn, quân Chiêm nuốt khan khi thấy các sơn tộc cứ dần dần lộ diện từ bốn phía. Trên cành cây lớn, trên các mỏm đá, trong các bụi cây,….. Những sơn tộc vẽ đầy hình thù kỳ quái lên mặt, tay còn xách đầu người quân Chiêm vẫn đang nhỏ máu tong tong cứ từng người, từng người dần đứng ra lộ diện dưới ánh mắt căng thẳng của quân Chiêm. Đến Pa Pori cũng căng thẳng khi thấy có tới gần 200 sơn tộc xung quanh đội quân của hắn, quân số gần như ngang bằng nhưng hắn không rõ liệu có còn sơn tộc chưa hiện thân hay không.
Bh’riu Liêng đứng trên thân cây to bên phía trái, tay xách đầu tên tướng hiệu vẫn còn nguyên vẻ sợ hãi trên mặt, mồm hắn vẫn há rộng, mắt trợn ngược. Nhìn bên phải Pơ Loong Đắc và người của mình cũng đã tới hội họp, Bh’riu Liêng lớn giọng không thèm để ý tới quân Chiêm bên dưới:
– Pơ Loong Đắc, tộc Pơ Loong đã thu thập đủ Đầu Tôi chưa?
(Theo cách gọi của người Cơ Tu: đầu tôi là đầu người mà họ săn được trong lễ hội máu)
Pơ Loong Đắc dơ đầu tên tướng hiệu quân Chiêm bên cánh phải vẫn đang nhỏ máu tong tong lên chỉ về phía đội hình quân Chiêm bên dưới hô lớn trả lời:
– Cũng tạm đủ rồi. Nhưng ở bộ tộc của ta còn rất nhiều người chưa có, Giàng không chê nhiều đâu.
Bh’riu Liêng cười lớn đồng ý, không chỉ mong Giàng sẽ phù hộ cho người Cơ Tu có mùa màng tươi tốt, đẩy lùi dịch bệnh tai ương mà những đầu người này còn là chiến công của họ, mang về càng nhiều họ sẽ được thưởng càng nhiều, địa vị trong tộc vì thế càng cao.
Po Pari bên dưới không chịu được sự sỉ nhục này, hắn nghiến răng ken két gân cổ hét lên:
– Bắn tên!!
Quân Chiêm căng thẳng quá lâu, hiệu lệnh bất ngờ của Po Pari làm chúng mất vài giây mới tỉnh ngộ thi hành. Tên trong trận quân Chiêm bắn ra vun vút về bốn hướng. Trong rừng nhiều cây cối, đá, hang hốc,… quá nhiều vật cản, để cung tên đạt được hiệu quả trước đối thủ đứng tản mát khắp nơi còn khó hơn lên trời.
Những chiến binh sơn tộc thuần thục chỉ cần đơn giản là nép người sau thân cây, ngồi thụp dưới mỏm đá là tên của quân Chiêm gần như vô dụng. Những mũi tên cắm chi chít vào thân cây, chỉ có vài chiến binh sơn tộc bị thương nhẹ sau vài loạt tên. Po Pari tức giận nhưng không ngu ngốc, mũi tên không có tác dụng nhưng hắn cũng không thể để quân mình tràn lên tấn công, đội hình tản mát sẽ là tai họa với chúng. Nhưng Po Pari cũng không thể để quân mình đứng chôn chân ở đây, hắn lớn giọng khiêu khích:
– Lũ chết nhát chỉ biết ẩn nấp gài bẫy, có giỏi thì ra đây quyết chiến như những chiến binh thực thụ cho ta xem.
Đáp lại lời khiêu khích của Po Pari là những tiếng cười khắp bốn phía, rồi một tiếng Cơ Tu vang lên, từ trên ngọn cây cao 4 bọc lá được quăng xuống dưới đầu đội hình quân chiêm. quân Chiêm phía dưới theo phản xạ vội dơ thuẫn lên đỡ.
“Bịch bịch” những bọc lá rơi xuống mở bung ra, bốn tổ ong to vò vẽ hơn cái đầu người vỡ ra, đàn ong tỏa ra bâu kín, luồn lách khắp đội hình quân Chiêm. Chỉ chớp mắt cả đội hình quân Chiêm loạn cào cào, ai nấy vùng vẫy đau đớn:
– Ong, là ong.
– á, đau quá.
– Đừng loạn, đừng loạn.
Tiếng la hét quân Chiêm còn hỗn loạn hơn hai cánh quân trước đó, đội hình hoàn toàn tan nát. Po Pari bị đốt sưng vù một bên mặt cố gắng hò hét quân của mình giữ đội hình nhưng đều vô dụng. Rồi cái gì tới cũng tới, tiếng hú như vượn của Pơ Loong Đắc vang lên, những sơn tộc ẩn nấp nãy giờ lại hiện thân người ném lao, người bắn tên dễ dàng hạ gục nhưng tên quân Chiêm tản mát.
Pơ Loong Đắc, Bh’riu Liêng rút thanh đao cong hú hét lao lên, dẫn theo người của mình tràn xuống đội hình quân Chiêm. Từ trên cao, Bh’riu Liêng bật mạnh khỏi mỏm đá, chân trái duỗi thẳng đạp thẳng mặt một tên quân Chiêm mặt sưng vù phía dưới. Đao của hắn nhanh chóng chém cụt đầu tên khác mở đường cho người của mình.
Nhìn Bh’riu Liêng dũng mãnh, Pơ Loong Đắc cũng không chịu thua, hắn lao vọt lên nhanh như cắt cúi rạp người tránh đòn tên quân Chiêm phía trước, “Xoẹt” đao trong tay hắn cắt ngọt xớt chân của tên lính quân Chiêm làm hai, máu phun ra thành vòi bắn đầy mặt hắn. Hắn vẫn không dừng lại, như con cáo luồn lách hắn tiếp tục chém thêm 2-3 tên quân Chiêm khác.
Nhờ có Bh’riu Liêng và Pơ Loong Đắc mở đường, quân sơn tộc thành công xé đội hình quân Chiêm ra thành từng mảnh nhỏ. Cả con đường dài giờ thành một bầy loạn chiến, những cuộc chiến đơn lẻ nổ ra khắp nơi. Quân Chiêm hay bất cứ đội quân chính quy, bán chính quy nào khác sức chiến đấu phần lớn dựa vào đội hình và trang bị để giành chiến thắng. Mất đi những ưu thế này, lại phải đánh trong địa hình rừng núi, quân Chiêm như thành cừu non trước sức mạnh cá nhân vượt trội của quân sơn tộc.
Po Pari miễn cưỡng duy trì được vài chục người ở xung quanh chống đỡ quân sơn tộc, mắt thấy Bh’riu Liêng và Pơ Loong Đắc dũng mãnh liên tục xé tan nát đội hình của mình, Po Pari biết không bẻ gãy hai mũi nhọn này thì quân Chiêm đừng mơ có ai sống sót nổi. Hắn rút thanh đao khỏi bụng một sơn tộc rồi hét lớn:
– Đừng loạn, toàn quân theo ta, duy trì đội hình tấn công. Giết!!!
– Giết!!!
Gần 30 người cạnh Po Pari gầm thét vang vọng núi rừng lao về phía trước, Pơ Loong Đắc đang chiến đấu hăng say bị thu hút với nhóm Po Pari đang lao về phía mình. Những chiến binh sơn tộc đơn lẻ không phải đối thủ của đội hình dù nhỏ nhưng chặt chẽ này. Dọc đường đi, Po Pari cùng người của mình liên tục hạ gục những người sơn tộc cản đường để nhắm thẳng tới chỗ Pơ Loong Đắc.
Pơ Loong Đắc biết đối phương nhắm tới mình, là chiến binh mạnh nhất tộc Pơ Loong nhìn thấy người trong tộc mình liên tục gục ngã hắn không đứng nhìn được. Pơ Loong Đắc gầm lớn:
“Giết” rồi lao nhanh về phía đội ngũ của Po Pari, người sơn tộc khác thấy hắn lao lên liền cũng chạy theo tiến tới.
“Xoẹt xoet” Liên tiếp những tên quân Chiêm trên đường đi bị chém gục, nhưng Pơ Loong Đắc nhanh nhạy phát hiện tiếng xé gió nguy hiểm lao tới phía mình hắn nhanh chóng nép người phía dưới xác binh sĩ quân Chiêm vừa bị mình chém gục.
“Phập phập” xác binh sĩ bị bắn như nhím, Pơ Loong Đắc toàn thân vẫn lành lặn nhưng vài binh sĩ sơn tộc xung quanh hắn thì không thoát được, vài người gục xuống trong vũng máu. Pơ Loong Đắc nổi điên nghiến răng nhấc xác tên quân Chiêm lên gào thét lao về phía Po Pari.
“Giết, rầm” chỉ còn cách vài bước chân, Pơ Loong Đắc hất mạnh cái xác quân Chiêm về phía đội hình Po Pari. Cái xác dội xuống xô ngã 2 tên thuẫn binh phía trước, Pơ Loong Đắc dũng mãnh tranh thủ bổ nhào vào chém giết, chém trái đỡ phải, hắn như con thú điên cuồng tìm cách phá hàng thuẫn của quân Chiêm. Theo sau Pơ Loong Đắc còn vài người sơn tộc khác trợ chiến.
Nhưng đội hình quân Chiêm kiên cố hơn hắn nghĩ, những đòn chém của hắn đều bị thuẫn binh cản lại, những mũi giáo vẫn liên tục đâm ra làm hắn phải vất vả chống đỡ, hai người theo hắn bị những mũi giáo lạnh lùng đâm xuyên bụng gục xuống. Po Pari ở giữa đội hình chỉ đao về hai bên cánh ra hiệu, thuẫn binh hai bên cánh lập tức đẩy cao lên như vòng cung muốn khép Pơ Loong Đắc và người của hắn vào giữa.
Càng đánh Po Pari càng tự tin có thể diệt được một trong hai con mãnh thú này, quân Chiêm xung quanh thấy chủ soái chống đỡ được liền cố gắng kéo tới gia nhập vào đội hình càng lúc càng đông. Những người đi theo Po Pari dần cảm nhận được tình hình đang cải thiện, có cơ hội xoay chuyển lại càng nhất nhất làm theo mệnh lệnh của Po Pari. Dù sao quân số hai bên vẫn chỉ ở mức ngang bằng.
Pơ Loong Đắc dũng mãnh có thừa, nhưng khi đối đầu với đội quân kỷ luật, đội hình chặt chẽ thì mọi công sức của hắn trở lên vô dụng. Mồm hắn cảm nhận rõ vị tanh của máu, người hắn đã dính vài vết cắt như càng khiến hắn và người của mình chiến đấu điên cuồng hơn, cố gắng đẩy lùi hàng khiên đang dần khép lại.