Chương 122: Điệu hổ ly sơn.
Cuối canh năm, sương trên núi vẫn chưa tan, dù là giữa hè thì vẫn không xóa được cảm giác lạnh buốt. Các binh sĩ như tượng tắm sương dù người ngợm ướt sũng cũng không ai dám nhúc nhích, than vãn lấy một câu.
Thời hạn đình chiến đã kết thúc, hôm nay cuộc chiến khốc liệt 3 ngày trước sẽ trở lại, không ai biết chắc điều gì sẽ tới nhưng ai cũng biết sẽ có rất nhiều người hôm nay sẽ ngã xuống. Cả chiến trường bị bao phủ bầu không khí ngột ngạt nặng nề, binh sĩ cả hai bên đều nín thở chờ đợi thời khắc quyết chiến. Rất nhiều người trong số họ sẽ không qua nổi ngày hôm nay, những bát cơm trắng sáng nay không còn hấp dẫn bọn họ như mọi khi nữa.
Trên tường thành, vật tư thủ thành đã chất đống, Trương Hoài lần nữa đi dọc tường thành kiểm tra lại vật tư cùng động viên binh sĩ Kajo. Khi thấy chỉ còn lại vài bình dầu ít ỏi, Trương Hoài không biểu lộ ra ngoài nhưng biết cuộc chiến tới không thể dùng cách cũ để đẩy lùi quân Chiêm. Thương vong của Kajo sẽ lớn hơn nhiều.
– Đại thiếu gia, không cần quá lo lắng, vũ khí là vật chết, con người mới là vật sống. Các binh sĩ Kajo sẽ không làm người thất vọng đâu. Có lão Vũ ở đây cậu cứ yên tâm.
Lão Vũ chăm sóc Trương Hoài từ nhỏ nên thừa hiểu lo lắng của hắn nên nói lời khích lệ. Hơn nữa nếu không có sự kiện bất ngờ thì việc phòng thủ tường lũy chắn ngang đường núi nhỏ hẹp này không quá khó khăn.
– Chú Vũ, người Trương gia cuộc chiến này đã mất mát quá nhiều. Cháu thật sự không nỡ.
Lão Vũ cười hà hà trấn an Trương Hoài:
– Đại thiếu gia, xưa nay đánh trận làm gì có chuyện không chết người. Trương gia chăm sóc cho người nhà binh sĩ rất tốt, thiếu gia không cần áy náy. Hơn nữa, cuộc chiến này giúp ích cho Trương gia, Trương gia muốn đứng vững ở Hóa châu thì cuộc chiến này là không thể tránh khỏi. Đánh ở Kajo còn đỡ, nếu chúng ta không phát triển ở Kajo người thử nghĩ trang viên của chúng ta có chống đỡ nổi đại quân thế này không? Khi đấy con số tử thương không dừng ở con số vài trăm người đâu.
– Chú nói phải.
Trương Hoài gật đầu đồng thuận với lão Vũ rồi tiếp tục đi dọc tường thành động biên binh sĩ, chuyện lão Vũ nói hắn cũng hiểu nhưng lần đầu đối mặt với thương vong lớn thế này hắn vẫn rất khó chịu trong lòng.
– Thiếu gia.
– Thiếu gia.
…..
Trương Hoài chỉ gật đầu đáp lại những câu chào hỏi của các binh sĩ trước mặt. Bản thân hắn cũng căng thẳng không kém các binh sĩ, Trương gia gần như đã đặt hết vốn liếng vào canh bạc này theo lệnh từ vương phủ. Cuộc chiến này với Trương gia chỉ được thắng không thể bại.
Trong màn sương mờ ảo, tiếng trống trận, tiếng kèn lệnh từ phía doanh trại quân Chiêm ở trên Kajo có thể nghe rõ mồn một. Quân Chiêm cũng đã điều động quân đội của mình dàn trận, tiếng chân hành quân, tiếng xe ngựa chở nặng khuấy động cả vùng. Chim chóc bị khuấy động bay lên rợp trời.
Bh’Riu Liêng và Pơ Loong Đắc ẩn sâu trong rừng cũng bị báo động. Hai chiến binh sơn tộc lưng đeo nỏ, hông dắt đao từ phía nam chạy như bay xuyên qua cánh rừng già không dừng một khắc hướng thẳng tới vị trí của Bh’Riu Liêng và Pơ Loong Đắc. Hắn thở hổn hển hai tay chống gối cố gắng nói từng chữ:
– Bh’riu Liêng, Pơ Loong Đắc phía nam phát hiện dấu vết rất nhiều người qua lại. Dấu vết còn rất mới, có thể mới chỉ xuất hiện ngày hôm qua.
Bh’Riu Liêng và Pơ Loong Đắc giật mình đứng dậy bắt chiến binh sơn tộc kia nói lại lần nữa cho rõ. Bh’riu Liêng cau mày suy nghĩ xem những dấu chân kia vì sao lại xuất hiện. Giữa lúc tiếng trống trận, tiếng kèn hiệu phía thung lũng vọng lại, bản năng của Bh’riu Liêng trỗi dậy, hắn cảm nhận được có nguy hiểm gì đó giống với khi hắn phải đối đầu với mãnh thú đang rình rập. Pơ Loong Đắc cũng cảm nhận được điều bất thường, nhưng hắn không biết vấn đề ở đâu. Tộc Pơ Loong chịu trách nhiệm canh chừng phía nam, hắn không tin có nhóm người nào có thể qua mắt người của tộc Pơ Loong để đi qua cánh rừng bạt ngàn này. Bh’riu Liêng không muốn ngồi im khi cảm giác nguy hiểm ngày càng gần, hắn cất tiếng nói với Pơ Loong Đắc:
– Pơ Loong Đắc, chúng ta cùng tới đó xem sao. Ngồi đây suy đoán cũng không giải quyết được gì.
– Được, đi thôi.
Pơ Loong Đắc gật đầu đáp ứng rồi cùng Bh’riu Liêng dẫn hơn 100 người vọt đi vào rừng theo con dấu để lại của người báo tin. Trong cả canh giờ chạy xuyên rừng, cả Pơ Loong Đắc và Bh’riu Liêng đều đưa mắt cảnh giác ra xung quanh cả hai tên đều rất khó giải thích được cảm giác hồi hộp mơ hồ trong lòng mỗi lúc một mạnh hơn.
“soạt soạt” Đang chạy như bay, cả Bh’riu Liêng và Pơ Loong Đắc đều bất ngờ đứng khựng lại, bàn chân trượt đi vài bước bản thân hắn mới dừng lại được. Bh’riu Liêng dơ nắm tay ra hiệu cho người phía sau dừng lại, Bh’riu Liêng nhìn Pơ Loong Đắc cả hai tên gật đầu rồi Bh’riu Liêng chỉ dẫn theo hơn 10 người tiếp tục đi về phía trước để Pơ Loong Đắc cùng hơn 100 quân sơn tộc khác ở lại.
Thêm một khắc sau, tới con đường mòn bị dẫm nhoe nhoét vết chân, Bh’riu Liêng cẩn thận quan sát dấu chân dày đặc, những cành cây bị chém phăng, lướt qua một lượt khi hắn thấy dấu giày da lẫn vào đống đấu chân trần hắn lập tức hô lên:
– Quân Chiêm.
Bh’riu Liêng vừa dứt lời thì phía trên đầu hắn có tiếng Chiêm vang lên:
– Bắn tên!
“Vút vút” hàng chục mũi tên từ sườn dốc bên trên bất ngờ trút xuống đầu hơn mười người Bh’riu Liêng. Bh’riu Liêng cùng người của mình nhanh như sóc tìm gốc cây ẩn nấp tránh làn tên. Nhưng không phải tất cả đều tìm được chỗ trú, Bh’riu Liêng trơ mắt nhìn 3 người cùng tộc cứ thế gục ngã dưới đất trên người cắm chi chít tên. Trong khoảnh khắc Bh’riu Liêng tránh đi đã nhìn thấy một gương mặt quen thuộc, hắn nấp sau gốc cây gầm lớn:
– Pơ Loong Nùng, thằng chó chết hèn nhát, thằng phản bội. Tốt nhất hôm nay mày phải giết được tao, nếu không mày có chạy lên trời tao cũng sẽ cắt đầu mày về dâng cho Giàng, tế những người Cơ Tu bị mày hại chết.
Đằng nào cũng bị nhắc tên, Pơ Loong Nùng trên dốc bước từ nhóm quân Chiêm ra mặt nói với Bh’riu Liêng:
– Bh’riu Liêng, tao không phản bội người Cơ Tu, tao chỉ giúp người mang lại lợi ích lớn hơn cho người Cơ Tu mà thôi. Mày đầu hàng đi, tao sẽ bảo Ngạc Đốn tha cho mày, rồi người Cơ Tu sẽ được buôn bán ở Danak.
Quân Chiêm ở trên cao, chiếm vị trí thuận lợi để bắn tên khiến Bh’riu Liêng không có cơ hội tấn công, chỉ có thể nép sát mình vào gốc cây ẩn nấp. Bh’riu Liêng quát tháo tìm cách khiêu khích kéo quân Chiêm lại gần:
– Thì ra mày nhận tiền của người Chiêm. Mày đúng là thằng ngu, bao nhiêu năm người Cơ Tu bị người Chiêm khinh miệt, lừa lọc còn chưa đủ giờ mày lại đi tin lời bọn nó. Mày vì chút lợi lộc mà phản bội lại bọn tao, hôm nay tao không chết thì mày đừng hòng được sống.
Pơ Loong Nùng biết Bh’riu Liêng dũng mãnh, hắn cũng sợ nếu không giết được Bh’riu Liêng thì sau này hắn sẽ bị Bh’riu Liêng giết. Pơ Loong Nùng thì thầm với tên chỉ huy quân Chiêm:
– Tướng quân, chúng chỉ còn 7 người, ngài xông lên giết chúng đi, đừng để người của chúng ở phía sau kéo tới.
Tên chỉ huy quân Chiêm hơi cau mày trước câu nói của Pơ Loong Nùng, hắn vốn định cho người vòng sang bên kia tìm góc bắn để bao vây và dùng cung tên triệt hạ Bh’riu Liêng. Đây là cách hiệu quả nhất nhưng đúng là sẽ hơi tốn thời gian. Nghĩ một lúc tên chỉ quy quân Chiêm gật đầu nói với Pơ Loong Nùng:
– Được rồi, ngươi cứ ở lại đây với vài người của ta. Ta sẽ xuống dưới đó.
Nói xong, tên chỉ huy tuốt đao ra hiệu cho quân Chiêm dần dần di chuyển xuống dưới. Pơ Loong Nùng khôn vặt, hắn lớn giọng nói với Bh’riu Liêng để Bh’riu Liêng không chú ý tới động tính quân Chiêm đang tới gần:
– Bh’riu Liêng, muộn rồi, Ka Đăng không giữ được đâu. Từ hôm qua tới nay, khi mày còn đang bận đánh nhau thì tao đã dẫn gần 500 người qua đường mòn này vòng ra sau Ka Đăng rồi, giờ này chỉ chờ quân dưới thung lũng lên để phối hợp thôi. Trương Nghĩa tiêu đời rồi, Kajo tiêu đời rồi. Ngươi chống cự cũng vô ích thôi.
Bh’riu Liêng ở dưới như muốn nổi điên, cổ hắn nổi đầy gân xanh, trước kia hắn đã hứa với Trương Nghĩa sẽ bảo vệ đường núi này cho Ka Đăng, hắn rất trọng lời hứa. Trước kia hắn không hiểu câu nói của người xuôi, không ngờ hôm nay bị đâm sau lưng thế này hắn lại hiểu ra âm mưu của người Chiêm:
– Điệu hổ ly sơn? Mẹ mày Pơ Loong Nùng, mày có biết ở Kajo có bao nhiêu người Cơ Tu không? Mày muốn họ chết cả à? Người Chiêm còn đem chính người của mình làm mồi mà mày nghĩ chúng sẽ giữ lời với mày à? Mày nghĩ Kajo không còn thì Ngạc Đốn cần giữ lại bọn mày không?
Quân Chiêm tiếp cận ngày càng gần, Pơ Loong Nùng nhếch môi giọng nói lạnh lùng vô cảm:
– Thì sao chứ, chỉ toàn là bộ lạc lẻ tẻ, sớm muộn gì cũng bị rừng già nuốt chửng thôi. Nếu không tới Kajo có khi chúng còn chẳng sống qua nổi lễ hội máu. Chúng chết để mang lại lợi ích thì có sao.
Tai Bh’riu Liêng rất thính, hắn đã nghe thấy tiếng bước chân quân Chiêm cách mình chỉ 30 bước. Bh’riu Liêng nổi điên, rút đao chửi Pơ Loong Nùng rồi lao lên:
– Thằng ngu Pơ Loong Nùng, hôm nay tao phải giết mày.
Dứt lời, Bh’riu Liêng và người của mình vọt ra ngoài gốc cây trong tích tắc đã áp sát quân Chiêm phía trước.
– Giết.
Tên chỉ huy quân Chiêm cùng 40 người của mình bị bất ngờ nhưng cũng nhanh chóng hô lớn lao lên ứng chiến. Nhờ sự dũng mãnh của mình, Bh’riu Liêng và người của mình nhanh chóng ào lên chiếm được lợi thế ban đầu, liên tiếp chém gục bốn, năm tên quân Chiêm. Nhưng quân Chiêm chiến đấu theo từng tổ ngũ, lại có số lượng áp đảo cũng dẫn dần chống đỡ được và dồn ép lại đám người Bh’riu Liêng.
Bh’riu Liêng rất muốn xuyên qua đám quân Chiêm phía trước để lao tới chỗ Pơ Loong Nùng nhưng hắn không làm cách nào xuyên qua được. Bh’riu Liêng cứ điên cuồng vùng vẫy, hắn bị cuốn theo cuộc chiến mà không biết, mặc cho hắn có dũng mãnh thế nào thì vòng vây của quân Chiêm cứ dần siết lại. Trước khi hắn kịp nhận ra, những người theo hắn cứ dần dần gục ngã, tới khi lưng Bh’riu Liêng áp sát vào 2 đồng đội cuối cùng thì Bh’riu Liêng mới biết bọn hắn đã hoàn toàn bị vây vào giữa.
Tiếng cười chế nhạo của Pơ Loong Nùng phía trên văng vẳng làm hắn càng nổi điên, Bh’riu Liêng lại rơi vào đúng tình cảnh của Pơ Loong Đắc gặp phải hôm qua. Bất kể hắn có cố thế nào, có dũng mãnh ra sao thì khi đối đầu với đội hình chặt chẽ dường như đều vô dụng.
– Bh’riu Liêng ta tới đây.
Giữa tình thế khó khăn nhất Po Loong Đắc lại như Bh’riu Liêng ngày hôm qua đã làm, hắn bất kể sống chết cùng người của mình ào tới phá tan nát đội hình quân Chiêm.