Chương 119: Cuộc chiến trong rừng.
Cùng lúc ở cuộc chiến ở Trương gia, ngày cuối cùng của thời hạn đình chiến, trong lều trướng của mình, mới đầu canh 5 Po Pari đã được thân binh giúp chuẩn bị áo giáp. Khi nhìn thấy cái vòng răng thú được Trưởng Tôn Hào tặng cho đang treo cạnh bàn, không hiểu sao Po Pari lại với lấy dắt vào thắt lưng. Dù thật sự thì tới giờ Po Pari vẫn không tin vào lời hứa của một tên mọi khi đưa một thứ đồ không đáng một xu thế này.
Trước lều của hắn 400 binh sĩ và dân phu giỏi đi rừng nhất được lựa chọn đã hàng ngũ chỉnh tề chờ hắn. Các binh sĩ chia ra mang theo những trang bị cần thiết như dây thừng, nỏ, cung tên, thuẫn gỗ, đao cong,…. Theo lệnh của Po Pari bọn họ lặng lẽ tiến về phía ngọn đồi chắn giữa con đường lớn.
Tới bìa rừng, đi sâu vào trong rừng một chút, Po Pari chia đội ngũ của mình làm 3 đường, phân ra tả hữu cẩn thận từng bước tiến lên. Dù biết không nên tiến vào rừng khi trời còn tối, nhưng Po Pari muốn che dấu động tĩnh của mình nên lựa chọn vào rừng từ cuối canh năm để ẩn nấp, đợi trời sáng sẽ tiếp tục tiến vào sâu trong rừng. Chỉ có điều Po Pari không ngờ là Bh’riu Liêng và Pơ Loong Đắc đều đã nhận được tin báo về động tĩnh của hắn ngay khi hắn mới bước chân vào rừng.
Bh’riu Liêng và Pơ Loong Đắc với những hình vẽ kỳ dị trên mặt đang ra sức cùng người của mình đâm những mũi chông to nhỏ đủ kích cỡ khắp mình mẩy những con cóc sặc sỡ đang tiết ra đầy nhựa trắng. Khi mọi thứ chuẩn bị đã xong, Bh’riu Liêng và Pơ Loong Đắc nhìn nhau gật đầu hiểu ý rồi dẫn người của mình biến mất trong rừng già.
Po Pari cùng người của mình cố gắng tiến lên từng bước, dù tuyển những người có kinh nghiệm đi rừng nhưng bọn họ chủ yếu chỉ đi những cánh rừng thưa gần hạ lưu dưới đồng bằng. Với những cánh rừng già dày đặc đến nỗi ánh sáng mặt trời cũng khó khăn lắm mới chiếu sáng được một chút dưới mặt đất thế này thì mỗi bước tiến của họ đều phải chém cây mở đường mà đi.
Vừa đi vừa chặt dây rừng, cây bụi để mở đường mà đi nên đã 2 canh giờ dù Po Pari cũng chẳng biết mình đi được bao xa, còn bao xa mới tới nơi nhưng Po Pari rõ ràng cảm giác nguy hiểm ngày càng rõ ràng. Nhưng nhiệm vụ đã giao xuống hắn không thể không làm, hơn nữa đây cũng là cơ hội trở mình của hắn.
Một binh sĩ quân Chiêm thở hồng hộc, mồ hôi vã ra như tắm, 2 canh giờ leo núi đã bào mòn hết thể lực của hắn. Cố bước bước lớn lên trên một tảng đá, hắn phải chống tay vào cái cây bên cạnh để thở mới có thể đứng vững.
“Á” binh sĩ rụt tay lại vì lòng bàn tay đau nhói, những người khác thấy có tiếng hét thất thanh thì quay lại nhìn hắn, thấy binh sĩ vừa thổi vừa xoa lòng bàn tay rỉ ra tý máu vì bị gai đâm thì cười xòa trêu ghẹo hắn rồi bỏ qua. Cả đoàn lại tiếp tục lên đường mặc kệ binh sĩ bị bỏ lại phía sau, binh sĩ xấu hổ phẩy phẩy tay rồi mới đi tiếp, nhưng hắn thấy mắt mình dần hoa đi, hắn đứng không vững rồi cả người hắn cứ thế đổ gục xuống mà đồng đội không hay biết.
“Chết tiệt” một binh sĩ bị cành cây chìa ra cào rách cổ chân, hắn buột miệng chửi thề. Có máu chảy ra hắn buộc phải ngồi sang một bên xé vải buộc lại để những người khác đi qua. Hắn đứng dậy không thấy ai cả, mình hắn bị bỏ lại, hắn muốn hét lên để gọi đồng đội nhưng cổ họng đặc sệt không hét lên được cũng không thở được, hắn hoảng hốt ôm lấy cổ ú ớ rồi lại thấy mình bị một người Cơ Tu mặt vẽ đầy hình thù kỳ quái bóp cổ. Người Cơ Tu kia rất khỏe, cánh tay gồng cứng như thép làm hắn quẫy đạp đủ kiểu nhưng không thể thoát ra được.
Po Pari phía trên nghe tiếng động nhìn xuống thấy binh sĩ của mình đang tự bóp cổ tới mức cong người lên như sắp chết, hắn định bảo người tới giúp thì bị binh sĩ đi bên cạnh ngăn lại nói:
– Tướng quân, không cứu được đâu. Hắn trúng độc rồi, trước sau gì cũng chết. Hiện giờ chắc hắn đang nhìn thấy ảo giác. Ngài nên cẩn thận, có thể chúng ta đã tiến vào địa bàn của người Cơ tu rồi.
Po Pari quen thủy chiến hơn sơn chiến, nghe người bên cạnh khuyên thế thì lòng ớn lạnh, Po Pari quay ra nói với binh sĩ:
– Bảo mọi người nâng cao cảnh giác, chúng ta vào địa phận của địch rồi.
Theo lệnh của Po Pari, các binh sĩ quân Chiêm nâng nỏ, cầm đao cảnh giác nhìn xung quanh. Nhưng nhìn lên trên thì lại bỏ sót dưới chân. “Á Á Á” Lác đác trong 3 cánh quân tiến lên vang vọng những tiếng hét đau đớn, có binh sĩ giẫm phải bẫy chông, cả bàn chân hắn bị 3-4 mũi chông tre đâm thủng, có binh sĩ bị mũi trông đâm thủng cẳng chân. Những vết thương không chí mạng nhưng trong rừng bị thương thế này cũng chẳng khác gì đã chết. Đội ngũ quân Chiêm người lo sợ, người bực tức, người khinh bỉ những chiêu trò bẫy rập của người Cơ Tu mà họ luôn gọi chung là mọi, vài tên tướng hiệu bực tức quát tháo, chửi bới kẻ địch mà tới giờ họ vẫn chưa thấy bóng dáng đâu.
Càng vào sâu bẫy rập càng nhiều, chớp mắt Po Pari đã mất đi hàng chục người. Dẫn đầu mỗi cánh quân đều là những binh sĩ, dân phu có kinh nghiệm đi rừng, săn thú. Bên cánh trái tên binh sĩ đi đầu mở đường đã liên tiếp phá mấy cái bẫy trên đường đi, khi thấy sợ tơ mỏng tanh chắn ngang đường nếu không để ý không thể thấy được, hắn tự tin mỉm cười ngồi xuống chỉ sợ tơ nói với người phía sau:
– Đám mọi này không dám đối mặt trực tiếp với chúng ta, chúng rất giỏi đặt bẫy vì thế phải thật cẩn thận, nhìn này, đây hẳn là cái bẫy chông, chỉ cần ngươi vấp phải sợi dây này thì hậu quả sẽ thế này.
Hắn lấy cây gậy chọc vào sợi dây, tức thì từ bên trái một cọc gỗ vót nhọn hoắt vụt ra từ bụi cỏ lướt qua mặt hắn cắm phập vào thân cây bên phải. Tức thì xung quanh hắn những tiếng ồ lên khen ngợi hắn không ngớt. Nhưng hắn chưa tự đắc được bao lâu, trên đầu hắn và đám binh lính xung quanh từng bọc lá tuột ra rơi xuống.
“Bẹt Bẹt” Những gói cứt trộn lẫn đủ loại côn trùng rời thẳng xuống đầu hắn. Cả hắn và ba bốn tên xung quanh đầu đầy cứt, cả người cũng đầy cứt. Đám côn trùng được giải thoát đem cứt đi muôn nơi. Đám quân chiêm tá hỏa không phải vì mũi tên hòn đạn mà vì tránh né côn trùng dính cứt, vì mùi thối của cứt.
Tên tướng hiệu chỉ huy cánh quân không bị cứt dội thẳng vào đầu, nhưng côn trùng ruồi nhặng làm người hắn cũng bị dính cứt. Tên tướng hiệu như nổi điên hắn quát tháo chửi bới nhưng không biết kẻ địch có nghe thấy không làm hắn chỉ có tức hơn chứ không đỡ đi. Hắn nghiến răng ken két hận không thể lập tức tìm bắt những kẻ đặt bẫy kia để băm vằm ngay tại chỗ.
Từ trong bụi cây vài binh sĩ Cơ Tu cười khoái chí vọt ra ngoài chạy đi. Thấy được thủ phạm, đám binh sĩ quân Chiêm đỏ mắt nghiến răng nghiến lợi đuổi theo, nãy giờ bọn hắn đã chịu đựng quá đủ. Kẻ địch chạy được chứng tỏ không có bẫy, tên tướng hiệu quân Chiêm yên tâm hò hét:
– Lũ chuột nhắt. Đuổi theo, băm vằm bọn nó ra.
Po Pari dẫn toán quân ở giữa, nghe tiếng quân mình bên trái hò hét đuổi theo người Cơ Tu làm Po Pari chột dạ lo quân của mình trúng bẫy, nhưng đội hình bị kéo quá dài, khoảng cách giữa các đội lại xa nhau hiệu lệnh từ chỗ hắn truyền đi chưa chắc đã tới được chỗ cánh quân khác. Po Pari liền thúc giục quân của mình:
– Nhanh lên, tăng tốc độ hành quân, báo cánh quân bên phải tới tập hợp. Ta e cánh bên trái trúng kế rồi.
Rừng cây quá nhiều vật cản, mũi tên của quân Chiêm đuổi phía sau bắn ra liên tục nhưng không sao bắn trúng được 3 người Cơ Tu phía trước khiến bọn chúng càng tức giận. Ba người Cơ Tu kia chạy cũng không nhanh, không cách quá xa cũng không quá gần với quân Chiêm đang đuổi theo nên dù trình độ đi rừng không bằng nhưng quân chiêm vẫn không bị mất dấu người Cơ Tu.
Mất một hồi, 3 người Cơ Tu đứng chống gối thở hổn hển trên một mỏm đá cao nhìn đội quân Chiêm vẫn bám mãi không buông, họ quyết định không chạy nữa, rút đao ở bên hông ra chuẩn bị đón đánh.
Tên tướng hiệu quân Chiêm thấy thế thì nhe răng cười gắn rút đao đi tới, cứ nghĩ đến việc cả người hắn toàn mùi cứt làm hắn lại muốn nổi điên. Cả đội hình hắn chỉ huy bị kéo dài đầu không thấy đuôi, miễn cưỡng bám theo hắn chỉ có gần 30 người. Nhìn số người ít ỏi lại nhìn người Cơ Tu không bỏ chạy nữa, tên tướng hiệu mới giật mình nhận ra tới 9 phần quân của hắn đã rơi vào bẫy. Tên tướng hiệu nhất thời bị cứt lên não nên mới trúng phải cái kế đơn giản thế này, hắn không còn ham hố tấn công nữa mà hoảng hốt hét lớn:
– Tập hợp, mau tập hợp, lập đội hình phòng thủ.
Nhưng người của hắn thở hổn hển còn chưa kịp phản ứng thì từ trên ngọn cây, bụi cỏ bên cạnh những chiến binh Cơ Tu người phi lao, người bắn cung nỏ như mưa vào đội hình dài dặc của quân Chiêm.
– Kẻ địch tập kích, kẻ địch tập kích.
– Tha cho tôi.
– Tha mạng, đừng giết tôi.
– Chạy đi, chạy đi. Á á
Khắp cánh rừng rậm rạp vang lên tiếng la hét thê thảm của quân Chiêm, tên thì bị giáo xuyên tâm, tên thì trúng tên độc co giật miệng xùi bọt mép, tên thì hoảng loạn tự ngã chết,… Những người Cơ Tu sau khi làm quân Chiêm tán loạn, liền bổ nhào ra chém giết cắt đội hình quân Chiêm ra làm mấy đoạn, đầu đuôi không thể phối hợp. Trong tình huống bị tập kích tứ phía, những tên quân chiêm ở sau chỉ lo bỏ chạy thoát thân, không ai có ý định đứng lại đối chiến hoặc tới ứng cứu nhóm quân cùng tên tướng hiệu trên đầu.
Po Pari nghe tiếng chém giết bên trái truyền lại thì lại càng sốt ruột, hắn không thể để một phần tư quân số cứ thế tan tành được, nếu không nhiệm vụ của hắn sẽ hoàn toàn phá sản. Hắn vội vàng hạ lệnh:
– Nhanh lên, tới tiếp ứng cho cánh quân bên trái.
Nhưng Po Pari quên mất, hắn rẽ sang ứng cứu cánh trái sẽ làm cánh phải bị bỏ xa. Hiệu lệnh của hắn còn chưa tới cánh phải, tên tướng hiệu chỉ huy cánh quân bên phải chưa biết bên sườn của mình đã hoàn toàn bị bỏ trống. Trong những lùm cây rậm rạp, những chiến binh Cơ Tu đã lặng lẽ tiếp cận đoàn quân của hắn.
Tiếng hú như tiếng vượn cửa Pơ Loong Đắc vang lên, những người Cơ Tu lại từ gắp bốn phía, trên cao, đằng trước, đằng sau, 2 bên vùng dậy khỏi những bụi cỏ, lùm cây bắt đầu chiến thuật chia cắt quân Chiêm thành từng mảnh nhỏ rồi diệt gọn. Chỉ trong thời gian ngắn, quân Chiêm ở cánh phải lại lâm vào cảnh ngộ như cánh trái, cả đội hình hàng trăm người chỉ còn vài cụm 5-10 quân đang cố gắng phòng thủ. Còn lại đa phần là bỏ chạy hoặc chết, chết vì bị giết hoặc chết vì ngã.