Chương 118: Cầm chắc thất bại
Đầm lầy giữa hai dòng Tả Linh và Hữu Linh lau sậy mọc bạt ngàn, kênh ngòi ngang dọc chằng chịt. Để kiểm soát khu vực này mà không thông thạo sông nước hoặc có đội thuyền đủ lớn để di chuyển là chuyện khó hơn lên trời. Sông Linh bị phong tỏa khiến Trà Hải không thể mang thuyền tới dòng Tả Linh, phương tiện tốt nhất hắn có thể sử dụng là bè gỗ. Vì thế quân Chiêm chỉ có thể kiểm soát được bờ Tả Linh, về cơ bản mối liên kết giữa Trương gia và Kajo vẫn chưa bị Trà Hải cắt đứt.
Việc này cũng không quá đáng ngại với Trà Hải, vì hắn biết Kajo còn phải đối phó với đại quân của Danak được trang bị tinh lương hơn nhiều, nên Kajo lo thân còn chưa xong, việc cử quân về cứu viện là không có khả năng. Nếu có thì theo dòng Hữu Linh tới cũng chỉ có thể đi 2-300 người, con số không đáng ngại. ngay từ đầu trận chiến Trà Hải đã suy tính chỉ cần kiểm soát dòng Tả Linh là đủ. Nhưng chi tiết nhỏ này lại khiến Trà Hải phải nhận quả đắng.
Bùi Hải sau 4 ngày buôn ba trong rừng núi, đầm lầy cả hắn và 300 người đi theo quần áo đều rách tả tơi, mặt mày nhem nhuốc. Theo điểm hẹn của Trương quản gia chỉ điểm, Bùi Hải dễ dàng tìm được những chiếc thuyền giấu sẵn làm phương tiện di chuyển.
Suốt 3 ngày Bùi Hải và quân của mình lặng lẽ ẩn nấp trong đầm lầy. Từ lúc rời Kajo họ đều gặm lương khô, dù đầm lầy đầy thức ăn thiên nhiên có sẵn nhưng để tránh quân Chiêm phát giác họ không thể đốt lửa nấu ăn. Theo lời dặn của Trương Nghĩa, Bùi Hải chỉ lặng lẽ quan sát tình hình trận chiến ở Trương gia tìm cơ hội tốt nhất chứ không lộ diện tham chiến từ đầu.
Đêm tối trời đen như mực, ánh lửa bùng lên ở Trương Gia khiến Bùi Hải ở cách xa cũng có thể đoán ra đêm nay cuộc chiến rất khốc liệt, khác hẳn những ngày trước. Bùi Hải suy nghĩ một lúc rồi hạ lệnh:
– Toàn quân xuất phát. Mục tiêu doanh trại của địch.
Sau một khắc chuẩn bị, 20 chiếc thuyền lặng lẽ rẽ làn nước hướng tới bờ Tả Linh. Trên mặt sông các binh sĩ tay cầm sẵn nỏ cứng canh phòng, cả màn đêm chỉ có tiếng bọt nước. Trong đầu Bùi Hải dự định, nếu đại doanh địch thưa thớt thì hắn sẽ tấn công làm kế vây Ngụy cứu Triệu, bằng không thì hắn sẽ lại lặng lẽ rút đi.
Doanh trại quân Chiêm không còn mấy quân, canh gác doanh trại chỉ dựa vào hơn 100 lính cùng vài trăm thương binh mấy ngày qua ở lại. Tình hình Hóa Châu quá thuận lợi, khiến không chỉ Trà Hải quên mất, mà những binh sĩ quân Chiêm cũng lơ là canh gác. Ngoài vài tên quân Chiêm trên chòi canh gật gù lúc tỉnh lúc mê, thêm vài nhóm lính tuần doanh thưa thớt, đam thương binh rên rỉ trong lều trướng thì chẳng còn gì khác. Binh lực đã bị Trà Hải dốc cạn cho trận đánh tối nay ở Trương gia.
“Soạt soạt” Những tên quân Chiêm gật gù bị bịt mồm, rồi lưỡi đao lạnh buốt dễ dàng cắt phăng cuống họng của chúng. Máu chảy ra thành vòi, những binh sĩ Đại Việt nhẹ nhàng đỡ những cái xác đặt nhẹ xuống đất. Rồi chia nhau, người cầm nỏ canh gác, người trèo xuống mở cổng ghép tạm bằng những cây gỗ nhỏ.
“Kẹt ket” Cánh cổng nặng nề mở ra, Bùi Hải cách đấy gần 100 bước đứng dậy phất tay. Theo hiệu lệnh của hắn, các binh sĩ lặng lẽ bước nhanh về phía cổng doanh trại. Khi nhóm tuần doanh ít ỏi của quân Chiêm phát hiện ra chuyện thì đã muộn:
“Giết”
Bùi Hải dẫn theo bĩnh sĩ ùa vào trong doanh trại, những mũi nỏ rít vang trong đêm dễ dàng hạ gục đám quân Chiêm ít ỏi. Quân Đại Việt theo lệnh của Bùi Hải tỏa ra bốn phía, cứ gặp lều bạt là đốt, phóng hỏa khắp nơi.
– Kẻ địch tập kích, kẻ địch tập kích.
Tiếng kẻng inh ỏi cùng tiếng hét ít ỏi của quân Chiêm vang lên nhưng dường như đều vô ích. Doanh thương binh nháo nhào cả lên, tên nào chân còn lành lặn vội chạy ra ngoài lều xem tinh hình.
“Soạt” thương binh vừa thò ra ngoài, một bóng đen lướt tới trước mặt hắn rồi thanh đao lạnh lùng chém một đường từ bả vai tới eo thương binh. Binh sĩ Đại Việt lạnh lùng hất đổ chậu lửa bên ngoài làm lều bạt bằng da và vải bốc cháy ngùn ngụt. Bỏ lại tiếng hét thảm trong lều vọng ra, binh sĩ lại tiếp tục chạy tới mục tiêu tiếp theo.
300 người tản ra khắp nơi, chưa tới một khắc, cả doanh trại quân Chiêm bốc cháy ngùn ngụt.
Bùi Hải bị thu hút bởi một lều lớn được lợp bằng da dê bên ngoài, bên trong toàn kệ gỗ kê các thùng gỗ được đóng gói cẩn thận, có bọc giấy dầu. Bùi Hải vui mừng như vớ được vàng, hắn định gọi binh sĩ xung quanh tới chuyển đổ. Nhưng Bùi Hải chưa kịp mở miệng, một binh sĩ Đại Việt khác theo thói quen cứ qua lều nào là đốt lều đấy, một cây đuốc được hắn thuẩn thục ném trong lều. Bùi Hải hét lên đau đớn:
– Chạy đi, thằng ngu.
Bùi Hải liền co cẳng chạy một mạch, binh sĩ kia chưa hiểu mô tê gì nhưng cũng cắm đầu chạy theo.
“UỲNH” Tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên kèm theo cột lửa bốc cao tới mấy trượng, theo sau là hàng loạt tiếng nổ nhỏ vang lên sau đó, bụi đất bị hất văng tứ phía. Bùi Hải cùng tiểu binh kia bị hất văng đi chục bước, đầu óc Bùi Hải ong ong, tai ù đặc, loạng choạng mất một lúc hắn mới bò dậy được. Bùi Hải tức giận tới túm cổ tên tiểu binh, nhưng thấy hắn mặt tái mét, run như cầy sấy thì nuốt cục tức vào trong. Dù sao lệnh ban đầu Bùi Hải đưa ra cũng là đốt sạch mọi thứ. Tát cho tên tiểu binh một cái để xả giận, Bùi Hải quát:
– Lấy lại tinh thần đi, thổi hiệu lui quân. Chúng ta rút.
——————————
Trước lúc đó ở phía Trương gia, Bàn La Mê được băng bó trở về trung quân mới biết được tình hình cánh quân của anh hắn đã bị đánh bại. Tàn quân đang tản mác khắp nơi, Bàn La Mê vội vã lùng sục đám tàn binh hỏi tin tức anh trai hắn, nhưng toàn nhận về những cái lắc đầu.
Thấy bóng dáng của Bàn La Mê, vài binh sĩ trang bị đầy đủ hơn hắn chạy tới quỳ thụp trước mặt Bàn La Mê khóc lóc không tên nào mở được lời. Bàn La Mê biết đối diện là thân binh của anh trai mình, hắn xách cổ một tên thân binh lên quát lớn:
– Anh trai ta đâu? Sao các ngươi lại trở về đây một mình.
Tên thân binh nước mắt nước mũi ròng ròng, hắn xấu hổ quay mặt sang một bên không dám nhìn thẳng vào Bàn La Mê mếu máo nói:
– Phó thủ lĩnh, Bàn La Mân Thủ lĩnh bắt bọn thuộc hạ quay về tìm ngài còn bản thân quay lại quyết chiến với tướng địch rồi.
Bàn La Mê gân xanh nổi đầy mặt, mắt hắn đỏ kè khi nghĩ tới anh trai hắn đã tử trận. Bàn La Mê nghiến răng tức giận ném tên thân binh trên tay ra xa quát tháo:
– Lũ vô dụng, hơn nghìn người để 200 kỵ binh đánh cho tan tác, để chủ tướng phải táng mạng còn bản thân thì hèn nhát bỏ chạy. Lũ vô sỉ, còn dám quay về đây.
Bàn La Mê vừa khóc vừa chửi vừa đánh túi bụi đám thân binh của anh mình, đám thân binh chỉ biết quỳ thụp bên dưới chịu cơn thịnh nộ của Bàn La Mê.
– Lũ hèn nhát các ngươi còn sống để mà làm gì. Đền mạng cho anh ta.
Dứt lời, Bàn La Mê tuốt đao của thân binh bên cạnh vung lên định giết hết đám thân binh dưới mặt đất. Khi đồ đao định vung xuống, Trà Hải nắm lấy chuôi đao cản Bàn La Mê lại, chỉ tay về phía 200 kỵ binh vẫn ghìm cương đứng đó nói:
– Bàn La Mê tướng quân, giờ là lúc chúng ta đang cần người. Kẻ thù vẫn ở phía trước, ngài hãy cho chúng một cơ hội để báo thù cho Bàn La Mân tướng quân. Để cái chết của chúng có ý nghĩa hơn.
Bàn La Mê thở phì phò hết nhìn Trà Hải, nhìn đám thân binh của anh trai đang run rẩy khóc lóc lại nhìn nhóm kỵ binh phía trước. Hắn biết Trà Hải nói đúng. Bàn La Mê lấy lại chút bình tĩnh, hắn quăng đao gằn giọng nói:
– Được, ta xin nghe lời tướng quân. Mong tướng quân giúp mạt tướng trả thù cho anh trai. Còn lũ các ngươi, ta tạm để đầu các ngươi lại, cho các ngươi cơ hội báo thù rửa hận.
Bàn La Mê tức giận quay người bỏ đi, để lại đám thân binh dập đầu như giã tỏi thề thốt báo thù cho Bàn La Mân phía sau.
Cộng thêm người của Bàn La Mê kéo về thì Trà Hải đã tập hợp được đủ 2000 quân, dựa vào quân số này Trà Hải có đủ tự tin để tiếp tục vây ráp Trương gia và cả cánh viện quân mới tới đằng kia.
Nhưng tự tin của Trà Hải không duy trì được lâu, khi hắn vẫn đang cố gắng thiết lập lại đội hình chờ trời sáng sẽ tổ chức tấn công thì tiếng nổ lớn trong đêm làm hắn giật mình.
Mắt Trà Hải trợn lên như muốn nứt ra khi thấy đại doanh của hắn lửa cháy ngùn ngụt, tiếng nổ kia có là thằng ngu trong quân cũng biết xuất phát từ kho thuốc nổ quý giá của bọn chúng. Quân Chiêm trở lên nháo nhào hoảng hốt, mất thuốc nổ, mất kho lương bọn chúng biết đã cầm chắc thất bại.
Trà Hải cố gắng vắt óc suy nghĩ đối sách, các giám quân trong quân hắn cố gắng giữ ổn định đội hình mới lập lên. Trà Hải bất đắc dĩ, dù biết sau thất bại này hắn đừng mong ngóc được đầu lên nhưng nếu không muốn toàn quân bị diệt thì hắn chỉ còn cánh tranh thủ đội kỵ binh kia chưa tập hợp đủ mà rút đi, hắn nhanh chóng hạ lệnh:
– Toàn quân, lấy hậu quân làm tiền quân, tiền quân làm hậu quân rút lui về giữ Trung lộ (Lối đi từ Danak tới Hóa châu).
Kẻ thù giết anh ở ngay trước mặt Bàn La Mê không cam tâm rút đi, hắn cố gắng thuyết phục Trà Hải:
– Tướng quân, kẻ địch chỉ có 200 kỵ binh, cả bộ binh chưa tới 500. Gộp cả Trương gia cũng không đủ 1000. Chi bằng chúng ta quyết sống mái với chúng một trận.
Trà Hải lắc đầu thuyết phục Bàn La Mê:
– Bàn La Mê tướng quân, trang bị của nhóm kỵ binh kia quá vượt trội, không có hỏa khí e rằng chúng ta vô sách đối phó. Chúng chỉ cần lượn lờ bên ngoài quấy phá chúng ta cũng đủ để chúng ta kiệt quệ. Bàn La Mê tướng quân, ngày tháng còn dài, cơ hội trả thù sẽ lại tới. Bàn La Mân tướng quân muốn những binh sĩ kia quay về là để bảo vệ ngài, mong ngài sống sót, nếu tướng quân cứ cố tìm chết sẽ phụ lòng Bàn La Mân tướng quân. Tướng quân dẫn người đi trước mở đường, ta chặn hậu. Chúng ta phải giữ trung lộ không để chúng vòng ra tập kích Ba Đề Tuyền đại nhân.
————————
Đặng Tất nhìn quân Chiêm từ từ rút đi lòng đầy tiếc nuối, bộ binh của hắn vẫn chưa tập hợp đầy đủ, dù phi điểu đã thu thập lại nhưng đối mặt với đội quân đông hơn 10 lần, mất đi tính bất ngờ, đối phương lại có sự chuẩn bị hắn không muốn liều lĩnh. Nhưng không có nghĩa Đặng Tất định buông tha cho Trà Hải, hắn lạnh lùng hạ lệnh:
– Bộ binh ở lại, kỵ binh cùng ta bám sát quân Chiêm.
Đội hinh không có kỵ binh để đối phó, hậu quân quân Chiêm trong 3 ngày trên đường rút về trung lộ vô cùng khổ sở với cánh kỵ binh của Đặng Tất cứ thi thoảng lại ập vào đánh rồi rút. Dọc đường đi xác quân Chiêm vì thế phải nằm lại không ít.