Chương 117: Vẫn còn cơ hội.
Trên tường thành, quân Chiêm đang thắng thế tự nhiên khựng lại ngơ ngác không hiểu vì sao chưa tới một khắc, hơn 1000 quân bên dưới bị đánh bỏ chạy tan tác. Tiếng hô “Bàn La Mân chạy rồi, đừng để hắn thoát” vẫn không ngừng vang lên trong đêm.
Những tên quân Chiêm chót leo lên thành vội vàng bò xuống, quân Trương gia và thủy quân chẳng cần đánh quân Chiêm trên thành chen nhau bỏ chạy xô nhau ngã từ mặt thành xuống vô số. Tới mức dưới chân thành chất thành một đống. Kẻ sau đè kẻ trước, tên nào chưa chết thì bị đồng đội đè cho chết hẳn, tên lành lặn nhất thì cũng bị gãy tay, gãy chân.
Nguyễn Lạc thấy thế trận đổi chiều, quân Chiêm không còn lòng dạ muốn đánh hắn liền hô hào binh sĩ Trương gia cùng thủy binh tràn lên chiếm lại mặt thành, chém gục tất cả những tên quân Chiêm không kịp chạy.
Bàn La Mân bị thân binh kéo thẳng một mạch chạy về phía nam mong muốn tới chỗ Trà Hải làm chỗ dựa. Sau lưng bọn hắn quân Chiêm liên tục bị kỵ binh đuổi theo chém gục. Quân Chiêm tan đàn xẻ nghé, rất nhiều tên khôn lỏi chạy về hướng đông, bắc ngược với hướng của Bàn La Mân để thoát thân. Nhưng chẳng bao lâu chúng lại chạy quay ngược trở lại. Đuổi theo sau lưng bọn chúng là hàng trăm bộ binh khác được trang bị tận răng dàn hàng lùa bọn chúng vào giữa. Quân Chiêm giờ như chim sợ cành cong chỉ cần thấy đối phương không phải là người mình, không cần biết số lượng bao nhiều chúng đều không dám đối mặt, chỉ mới thấy bóng dáng thôi là đã vắt chân lên chạy ngược lại.
Dần dần, bị dồn vào chân tường thành, quân Chiêm không còn cách nào khác đành phải buông vũ khí đầu hàng.
Đặng Tất không để ý tới quân Chiêm chạy tán loạn khắp nơi, hắn kéo mặt nạ lên dừng ngựa lại quan sát khắp chiến trường loạn như cào cào. Khi thấy một tên to cao bị mấy người xúm vào kéo đi trước mặt mình gần 100 bước, hắn biết chắc đấy là mục tiêu mình đang tìm kiếm. Đặng Tất mỉm cười lạnh lùng hạ mặt nạ xuống thúc ngựa đuổi theo.
Bàn La Mân nghe tiếng ngựa đuổi theo ngày càng gần, hắn cảm giác được mình đã bị nhắm tới. Bàn La Mân vùng vằng dứt tay mấy thân binh ra bực bội quát:
– Bị nhắm vào rồi, chạy không thoát đâu. Các ngươi ai chạy được thì chạy đi.
Nhưng thân binh theo hắn lúc đầu ngỡ ngàng còn muốn khuyên hắn chạy đi, nhưng thấy Bàn La Mân đã hạ quyết tâm thì cả đám cảm động, ánh mắt trở lên kiên quyết quay ngược lại nói:
– Thủ lĩnh, để bọn thuộc hạ lên trước. Thuộc hạ nguyện theo ngài tới cuối cùng.
Bàn La Mân bực bội bước lên trước quay lại nói:
– Cút đi, đừng ở đây chết vô ích, thay ta bảo vệ Bàn La Mê.
Nói xong, Bàn La Mân bỏ lại đám thân binh gục đầu khóc lóc phía sau vung đao về phía kỵ binh đen xì đang đuổi theo. Bàn La Mân dù chỉ là cướp nhưng hắn thật sự rất quý đứa em ngốc nghếch của mình, hai anh em hắn nương tựa vào nhau từ nhỏ mà lớn lên. Nhìn chằm chằm vào Đặng Tất đang lao tới, Bàn La Mân hét lớn:
– Tướng giặc, xưng tên họ đi.
Đặng Tất chứng kiến tất cả cảnh tượng mình Bàn La Mân quay lại cho thuộc hạ của mình chạy đi. Dù là kẻ địch nhưng Đặng Tất vẫn dành cho Bàn La Mân sự tôn trọng, tý thì Đặng Tất khai ra tên tuổi thật của mình. Chợt ngộ ra lời dặn của Trần Quốc Toản, Đặng Tất giật mình dành cho Bàn La Mân lời khen:
– Khá lắm, trong tình huống này còn muốn moi ra tin tức, tý thì ta bị mắc mưu đấy.
Bàn La Mân tiếc nuối, thân phận của Trương gia luôn là mối quan tâm của Danak những năm qua. Hắn muốn tranh thủ mạng của mình để moi ra được ít tin tức hữu ích nhưng không ngờ đối phương lại nhận ra. Bàn La Mân cười lớn:
– Lợi hại lắm. Vậy thì tới đây.
– Tới!
Đặng Tất cũng liền hô lên đối chiến. Bản thân cưỡi chiến mã lại dùng thiết thương có lợi thế về tầm xa so với đao cong của Bàn La Mân. Chỉ qua 2 lượt, thiết thương của Đặng Tất đã xuyên thấu lồng ngực của Bàn La Mân. Đối diện với Bàn La Mân hấp hối quỳ trên mặt đất, Đặng Tất xuống ngựa nhặt thanh đao cong trong tay của hắn, Đặng Tất vì sự tôn trọng dành cho Bàn La Mân ghé lại sát tai hắn thì thầm:
– Hoài Văn quân, Đặng Tất!
Bàn La Mân kinh ngạc định dồn hơi cuối định hô lên nhưng Đặng Tất không cho hắn cơ hội, Đặng Tất nhanh như chớp đứng dậy vung đao, đầu của Bàn La Mân dễ dàng rụng xuống đất khi miệng hắn mới kịp há ra.
Bàn La Mân đã chết, nhưng Đặng Tất không có ý định dừng lại, leo lại lên mình ngựa Đặng Tất hô lớn:
– Toàn quân, theo ta tiếp tục truy đuổi quân địch phía nam. Để bộ binh ở lại dọn dẹp.
Theo hiệu lệnh của Đặng Tất, gần hai trăm kỵ binh lại lần nữa tập hợp, nhưng lần này họ không còn phi điểu trong tay.
——————————
Trà Hải bị thu hút bới tiếng chém giết bùng lên ở phía đông bắc, hắn vội vàng điều thân binh sau mình đi tìm hiểu tình hình. Nhưng khi thân binh của hắn chưa quay về, tiếng vó ngựa, tiếng chém giết phía Bàn La Mân truyền tới càng rõ ràng, thấy vài tên tàn quân Chiêm chạy tán loạn trong ánh sáng lờ mờ, Trà Hải liền đoán được Bàn La Mân bị kẻ địch bất ngờ đột kích đã đại bại. Dù chưa biết kẻ địch là ai, trong đầu hắn đoán 8 phần là quân của Hóa châu, nhưng dù là ai tới thì đại thế của hắn đã mất, Trà Hải không muốn toàn quân bị diệt nên vội vàng hạ lệnh:
– Kẻ địch tập kích. Nổi hiệu lui quân, tại đây thiết lập đội hình phòng ngự. Nhanh lên!
Chiến sự ở mặt đông nam rất khốc liệt và căng thẳng, dù cả hai bên đều nghe thấy tiếng hò hét, tiếng chém giết, tiếng hoan hô ở phía đông bắc nhưng là tiểu tốt không ai rõ ràng là có chuyện gì xảy ra. Trên tường thành chỉ có Trương Tuấn lờ mờ đoán ra viện binh đã tới, nhưng hắn không bao giờ nghĩ viện binh có thể đánh quan cánh quân kia nhanh như thế. Vì vậy Trương Tuấn vẫn rất thận trọng đối phó với quân trên mặt thành.
Kèn hiệu lui quân bên dưới vang lên, khiến cả quân Chiêm và binh sĩ Trương gia đều ngơ ngác. Nhưng quân Chiêm ở đây phần lớn là từ Danak tới, được huấn luyện khá bài bản, bọn chúng liền nhất nhất theo hiệu lệnh tổ chức lui quân. Trương Tuấn tới giờ mới có thể hoàn toàn chắc chắn, cánh viện quân kia không biết bằng cách nào nhưng họ đã thắng, hắn liền hô lớn cổ vũ binh sĩ:
– Viện quân của chúng ta đã tới. Các huynh đệ, giết!
Tiếng hô của Trương Tuấn giúp các binh sĩ nâng cao sĩ khí, nhất thời binh sĩ Trương gia trên mặt thành trà lên đẩy lùi quân Chiêm. Nhưng thực sự Trương Tuấn và cả những binh sĩ kia đều đã quá mệt mỏi và kiệt sức vì cuộc chiến giằng co suốt gần 2 canh giờ, chưa kể mấy ngày liền bị quấy nhiễu không ngừng. Vì vậy nên dù quân Chiêm đang lục ục rút xuống tường thành nhưng hiệu quả phản công của những binh sĩ này không hiệu quả lắm khi phần lớn quân Chiêm vẫn an toàn rút lui. Dù thế thì điều này vẫn không cản được niềm vui của những binh sĩ trên tường thành, các binh sĩ khoác vai hò hét mừng chiến thắng.
Dưới thành, Trà Hải nhanh chóng tập hợp được gần 1000 quân về xung quanh mình để lập đội hình, quân số này còn không ngừng tăng lên khi quân của hắn trên thành vẫn đang không ngừng rút về, cộng với số ít tàn quân của Bàn La Mân.
Khi từ miệng tàn quân biết được đối phương chỉ có 200 kỵ binh, cùng một số bộ binh không rõ. Trà Hải liền suy đoán đối phương cùng lắm chỉ có 500 quân, điều này giúp Trà Hải lấy lại chút tự tin, ít nhất hắn nghĩ dựa vào số quân này hắn vẫn có thể chống cự để an toàn rút lui, thậm chí nếu có thể ổn định lại đám tàn quân kia thì hắn vẫn đủ sức tiếp tục vây hãm Trương gia.
Đặng Tất dẫn theo kỵ binh đuổi tới, khi thấy đối phương nhanh chóng tập hợp được đội hình nghìn người, Đặng Tất không dám mạo hiểm tấn công khi trong tay không có Phi điểu. Đặng Tất dừng cương ngựa lại ở phía đông Trà Hải 400 bước hạ lệnh:
– Lệnh kỵ binh tập hợp, giữ cự ly với quân Chiêm. Cho người về báo với bộ binh nhanh chóng giải giáp quân Chiêm giao lại cho Trương gia rồi tới đây tập hợp. Chúng ta chưa chắc thắng đâu!
Thấy đối phương không dám vội vã tổ chức tấn công làm Trà Hải càng tự tin vào suy đoán của mình, hắn có thể cam đoan đối phương không có nhiều quân. Trà Hải chắc chắn bản thân vẫn có lợi thế về quân số, cơ hội để hắn lật ngược thế cờ vẫn còn.
Đầu óc Trà Hải vận chuyển nhanh chóng giúp hắn nghĩ ra cách làm tốt nhất trong tình thế này, việc Bàn La Mê có chiếm được phía tây Trương gia hay không cũng không còn quan trọng nữa, hắn liền sai người đi gọi Bàn La Mê về:
– Ngươi, mau đi tìm Bàn Lê Mê, bảo hắn lui về đây hội quân với ta rồi cùng tổ chức lại đội hình tấn công.
———————
Ở khoảng sân phía tây, Bàn La Mê đã bị binh sĩ hai bên tách ra khỏi cuộc chiến với Nguyễn Bạ và Vũ Minh. Vũ Minh bản thân như cái mềm rách được đồng đội kéo về phía sau. Nguyễn Bạ cũng lĩnh vài vết bầm tím được thủy quân bọc lấy vào giữa để chống đỡ lại quân Chiêm bên ngoài.
Bàn La Mê vai và eo có hai vết cắt chảy máu đầm đìa, tay trái hắn cố gắng bịt kín vết thương ở eo. Bàn La Mê nín đau cố gắng chỉ huy quân Chiêm tiếp tục dồn ép tấn công số quân ít ỏi còn lại ở lối nào nội phủ. Trước quân số áp đảo của Bàn La Mê, quân Trương gia và thủy quân Hóa châu ở phía trước đều đã dần kiệt quệ sức chiến đấu.
Nhưng giữa lúc tình thế đang ngày một thuận lợi thì một kỵ binh chạy tới hô hoán:
– Bàn La Mê thủ lĩnh, Trà Hải tướng quân lệnh người lập tức rút lui, hội quân với Trà Hải tướng quân để tổ chức lại đội hình.
Bàn La Mê nghi hoặc không biết lý do gì khiến Trà Hải phải đưa ra quyết định như thế, nhưng qua vài ngày tiếp xúc thì hắn biết chắc chắn Trà Hải là người thông minh, Trà Hải ra lệnh rút lui lúc này hẳn là tình thế bất đắc dĩ. Bàn La Mê nghiến răng tiếc nuối nhìn nhúm quân cỏn con còn lại của Trương gia, thành công đã tới rất gần nhưng hắn vẫn phải cay đắng hạ lệnh:
– Các huynh đệ, chúng ta rút.