Chương 112: Đình chiến.
Ba Đề Tuyền bực bội trở về trướng soái, các tướng lĩnh theo hắn trở về mặt cũng đen như đít nồi. Vốn áp đảo hỏa lực hoàn toàn, tưởng như chiến thắng đã trong tầm tay nhưng cuối cùng chỉ là kế dụ khỉ vào hang của Kajo, khiến thương vong riêng trong ngày thứ 3 của quân Chiêm đã bằng cả 2 ngày trước cộng lại.
Trà Lại Xích mặt mũi còn dính đầy máu là tướng tiên phong trong trận vừa rồi, tưởng như công đầu đã là của hắn, tình huống bất ngờ xoay chuyển làm thuộc hạ của hắn tử thương quá nửa. Trà Lại Xích bực bội bước ra khỏi hàng, chắp tay quỳ một gối trước Ba Đề Tuyền giọng quyết tâm nói:
– Chủ soái, xin cho mạt tướng thêm 500 người, ngày mai mạt tướng nhất định sẽ san phẳng Ka Đăng trả mối thù hôm này.
Ba Đề Tuyền dù rất tức tối vì trận thua muối mặt hôm nay, hắn rất muốn lập tức cho quân dồn lên để trả mối nhục nhưng hắn cũng đủ tỉnh táo để biết tình thế hiện tại dồn thêm quân cũng chỉ đi chết chứ chẳng làm được gì. Ba Đề Tuyền mắt long sòng sọc muốn chửi Trà Lại Xích ngu xuẩn, nhưng phải kìm lại vì không muốn người dưới mất nhuệ khí. May mắn Lạt Lạt giám quân nhanh nhạy vội thay hắn bước ra can ngăn:
– Chủ soái, không thể được. Chưa phá được hồi hồi pháo trên núi chúng ta không thể tiếp tục dồn quân tấn công được, quá nguy hiểm. Hơn nữa, sau 3 ngày chiến sự đường núi bị hư hại nghiêm trọng, mặt đường ngổn ngang đá gỗ và thi thể binh sĩ. Quá bất lợi cho chúng ta, xin chủ soái minh xét.
Ba Đề Tuyền và những tướng lĩnh cầm quân khác đều không ai ưa gì cái chức giám quân. Giám quân là tai mắt của triều đình gửi vào trong quân, ở đây Lạt Lạt là tai mắt của Ba Đích Đề. Quyền quyết sách, điều quân thì giám quân không có, nhưng quyền lực mềm thì bọn hắn rất nhiều. Ba Đề Tuyền lần này thừa nhận Lạt Lạt nói đúng, nhưng Trà Lại Xích bặm trợn không hiểu quát:
– Lạt Lạt, thế ý của ông là để yên cho lũ tặc khấu kia được hả hê à?
Lạt Lạt cũng rất nể mặt Ba Đề Tuyền, lần này hắn đứng ra cốt là để giải khó cho Ba Đề Tuyền, hắn tiếp tục lễ độ đáp:
– Lại Xích tướng quân chớ nóng, hạ quan có ý kiến thế này. Bẩm chủ soái, hạ quan nghĩ quân chúng ta vừa qua 3 ngày khổ chiến, cần thời gian nghỉ ngơi hồi phục lại sức chiến đâu. Chi bằng, chủ soái, người cho người đem thư tới Kajo đề nghị đình chiến để 2 bên thu niệm binh sĩ tử trận đề phòng dịch bệnh bùng phát. Tiện thể chúng ta sẽ tiến hành dọn dẹp luôn đá gỗ trên đường để chuẩn bị cho đợt tấn công tiếp theo, ngoài ra ta cũng sẽ tìm người giỏi đi rừng trong quân, tổ chức một nhóm quân đánh lên núi để phá cỗ hồi hồi pháo khó chịu kia. Trên hết, hạ quan thấy chúng ta cần thêm thời gian để bổ sung thuốc nổ và đạn pháo.
Ba Đề Tuyền và các tướng đều hơi di động về phía quan hậu cần trong quân chờ xác nhận, một viên quan mảnh khảnh bước ra tâu:
– Bẩm chủ soái, lời của giám quân không sai. Hôm nay chúng ta đã bị tổn thất không ít, lượng thuốc nổ và đạn pháo của chúng ta chỉ còn đủ để duy trì thêm 1-2 đợt tấn công nữa.
Nghe đạn pháo và thuốc nổ không còn mấy, máu nóng của các tướng lĩnh tụt đi quá nửa. Ưu thế của hỏa khí mang lại quá lớn, nếu không có hỏa khí thực sự để đánh được thành lũy như Ka Đăng Jo Ngây chỉ còn cách dùng xác binh sĩ mở đường. Nghĩ tới thôi các tướng lĩnh ai đấy đã ê răng. Ba Đề Tuyền vỗ nhẹ tay vịn ghế hạ quyết định, nhưng hắn chưa kịp nói, Lạt Lạt rút từ ông một phong thư ra chặn lời:
– Bẩm chủ soái, có thư từ Danak mới gửi cho ngài.
Đợi Lạt Lạt hai tay dâng lên, Ba Đề Tuyền lật thư qua lại xem dấu xi trước khi mở thư ra xem. Xem xong thư Ba Đề Tuyền khẽ mỉm cười rồi hạ lệnh:
– Như thế đi. Ta sẽ cho người gửi thư đình chiến với Kajo trong 3 ngày để thu niệm binh sĩ tử trận. Trà Lại Xích, ngươi bổ khuyết lại đội ngũ, trang bị, chỉnh đối lại đội ngũ đợi 3 ngày sau ngươi dẫn quân tiên phong tiến đánh Kajo. Po Pari, tìm trong quân 400 người giỏi đi rừng, ta muốn ngươi dẫn đầu nhóm quân này đánh lên núi, phải phá hủy bằng được cỗ hồi hồi pháo kia.
– Tuân lệnh chủ soái.
—————————
Phía Kaijo nhận được thư đình chiến của Ba Đề Tuyền cũng chỉ có thể đồng ý. Thiệt hại không chỉ mỗi phía Danak mà Kajo cũng thiệt hại rất lớn, Trương Nghĩa cũng cần tranh thủ thời gian bù đắp vật tư thủ thành cho Kajo và sửa chữa những hư hại của tường thành. Chưa kể, việc đình chiến để thu niệm binh sĩ tử trận đã là nguyên tắc bất di bất dịch mà không bên nào muốn vi phạm trừ khi những trận chiến được khởi xướng bởi hận thù quá lớn từ hai bên.
Mặt đất trải dài đầy thương binh quằn quại đang chờ cứu chữa, không chỉ những y sĩ bận rộn luôn tay mà cả các thầy tế cũng thế. Những búi rơm được họ đốt khói mù, những điệu nhảy kỳ quái, những chiếc mặt nạ kỳ dị mà họ đeo, những câu văn tế chẳng mấy ai hiểu, xung quanh những người cùng tộc quỳ xuống cúng bái xen lẫn tiếng chuông inh ỏi, tất cả bọn họ đều đang cố gắng xin Giàng cứu chữa cho thương binh trong làng của họ.
Những dân tộc miền núi này đều cử người giúp Kajo theo nhiều cách, có tộc cử người trực tiếp chiến đấu như tộc Bh’Riu, Pơ Loong, Bhrai; có tộc chỉ làm nhiệm vụ hậu cần như vót tên, chuyển đá gỗ, lương thực,…
Trương Nghĩa phải dùng rất nhiều cách mới thuyết phục được các tộc này sau khi dùng nghi lễ cúng Giàng thì sẽ để những y sư trong quân cứu chữa cho thương binh của họ. Trương Nghĩa luôn coi đây là hủ tục cần thay đổi nhưng không thể làm trong một sớm một chiều, hiện tại Kajo cần họ giúp nên Trương Nghĩa không muốn động tới những văn hóa của các dân tộc này. Dù nó khiến vô số thương binh phải chết oan uổng.
Đứng trước hàng chục nhà mồ Cơ Tu mới được dựng tạm 6 cây cột. Trương Nghĩa thành tâm quỳ lạy rồi nói với thầy tế và các trưởng làng bên cạnh:
– Cảm ơn những dũng sĩ đã hi sinh để bảo vệ Kajo, bảo vệ liên minh và ngôi nhà chung của chúng ta. Đang lúc chiến sự rối ren, ta chưa thể cho người làm ngay A Chua (nóc nhà mồ) cho bọn họ được. Nhưng ta hứa, sau khi chiến tranh kết thúc, ta sẽ cho những người thợ mộc giỏi nhất, làm những A Chua đẹp nhất cho những người đã nằm xuống. Khi mọi thứ hoàn thành, ta sẽ tổ chức mổ trâu để an ủi linh hồn bọn họ.
Đối diện với một người Đại Việt đại phú đại quý lại không khinh thường họ, không coi họ là mọi rợ, hiểu biết văn hóa của họ, tôn trọng tập tục của họ, tổ chức chợ phiên buôn bán với họ những mặt hàng thiết yếu,… những điều này khiến các trưởng tộc và thầy tế cùng những người dân tộc xung quanh rất hài lòng và hết sức có thiện cảm với Trương Nghĩa.
Mộ của những binh sĩ Đại Việt thì đơn giản hơn nhiều, một nấm mồ, một tấm bia gỗ có khắc tên tuổi của họ. Theo lệnh của Trần Quốc Toản, di vật của những binh sĩ này đều được Trương Hoài thu lại, chờ thương đội tới để chuyển họ về nhà. Trương Hoài nhẩm tính tới gói di vật thứ 451 cũng là cái cuối cùng thì thở dài. Số người tử trận trong 3 ngày qua là quá lớn, khác với triều đình, Hoàn Văn vương phủ hỗ trợ cho người tham gia vào Hoài Văn quân rất tốt. Nghĩ tới những chính sách này cùng khoản tiền khổng lồ vương phủ phải bỏ ra để hỗ trợ gia đình có người tử trận, Trương Hoài nghi ngờ hỏi lão Vũ bên cạnh.
– Chú Vũ, chú nghĩ vị vương gia kia thật sự quan tâm tới các binh sĩ và người nhà của họ không? hay đây chỉ là hành động mua chuộc lòng người?
Trương Hoài không như Trương Nghĩa, hắn chưa từng tiếp xúc với vương phủ, cũng không được nghe nhiều truyền thuyết từ Trương Sửu như cha hắn. Trong lòng hắn trước giờ chưa bao giờ hoàn toàn tin vào vương phủ ở mãi đẩu đâu kia. Lão Vũ ngồi gác chân ở mép tường thành, tay cầm bình trà nghe Trương Tuấn hỏi thế thì nhổ miếng trầu đỏ lòm tròng miệng ra rồi hỏi:
– Đại thiếu gia, sao người hỏi lão chuyện này? Lão ít học sao mà hiểu được suy nghĩ của những người trên cao đó.
Trương Hoài từ nhỏ được những gia thần này chăm sóc bảo vệ, hắn thân thiết với họ như người một nhà. Trương Hoài ngồi xuống cạnh lão Vũ, lấy ấm trà trong tay lão Vũ tu một hơi rồi mới trả lời:
– Cháu chưa từng thấy ai, kể cả những vị vua anh minh nhất có thể đối xử tốt với binh lính và người nhà của họ như thế này. Thú thực là cháu không tin vị vương gia này lắm. Không biết Trương gia liều mạng vì họ có đáng không? Chú cứ nói cảm nhận của chú đi, nhiều khi có những đạo lý dưới cách nhìn của chú thì vô cùng đơn giản, nhưng cháu thì nghĩ mãi không ra.
Lão Vũ không hiểu Trương Hoài thắc mắc gì, hắn gãi gãi đầu một lúc rồi nghĩ ra gì đấy. Lão Vũ chỉ tay xuống đám dân phu đang thu niệm thi thể binh sĩ tử trận phía dưới kia rồi nói:
– Đại thiếu gia, người xem, cùng là thu niệm thi thể binh sĩ nhưng 2 bên cách thức làm có giống nhau không?
Trương Hoài ngờ ngợ theo cái chỉ tay của lão Vũ nhìn kỹ xuống dưới.
Dân phu quân Chiêm thì đơn giản rồi, 2 người khiêng 1 giỏ, thi thể lành lặn thì bị lột sạch quần áo rồi khiêng chất lên xe ngựa, thi thể vụn nát hoặc các mảnh tàn chi vương vãi thì được gắp cho vào chiếc giỏ mây. Đợi đầy rồi thì khiêng về chất lên xe ngựa rồi đổ tất vào một hố chôn cả cùng các thứ tạp nham khác, cứ lấp đất lại là xong. Tất cả mọi thứ đều được thực hiện rất hời hợt. Chẳng cần tận mắt nhìn cũng biết người nhà của họ nhận được 1 tin báo tử trận đã là may, nói gì tới di vật.
Nhưng dân phu bên Kajo thì khác, vì được yêu cầu từ Trần Quốc Toản, mỗi binh sĩ tử trận nếu bị khuyết một phần cơ thể thì đều được dân phu cố gắng ghép cho đủ, dù có thể là thân người này chân người khác cũng được chả ai trách. Di vật thì được thu về gói lại ghi tên bên ngoài, mỗi người đều có mộ có bia khắc tên riêng. Vì thế mà dù số lượng binh sĩ tử trận ít hơn rất nhiều nhưng phía Kajo thu niệm lại rất chậm.
Biết Trương Hoài đã nhìn ra, lão Vũ cũng không nói thêm nhiều:
– Đại thiếu gia, tiểu tốt như lão thì ai cần quan tâm vị vương kia có mưu tính cái gì không? nhưng lão biết chắc bản thân muốn gì? Người nhìn những dân binh của ta kia có giống bị ép buộc phải làm vậy không? Như lão cũng thế, cứ đi lính được nhận đủ quân lương, được ăn no, chết trên chiến trường mà được ghép đủ người thế kia, được chôn cất đàng hoàng, người nhà được chăm sóc thì có chết cũng không phải lo nghĩ gì. Chứ như đám quân Chiêm kia, bầy nhầy một đống trông mà phát tởm, bảo lão chiến đấu cho đám đó thì đừng có hòng, haha thấy địch tới cái khéo lão chạy trước tiên.
Trương Hoài ngớ ra không tin vào mắt mình, điều cơ bản thế hắn cũng nghĩ không ra. Không cần biết vị vương kia là thật tâm hay là giả dối nhưng phúc lợi người dưới nhận về là thật. Chỉ cần thế là được, như thế là đủ, trong thời đại này mấy ai được như thế. Trương Hoài cười phá lên vô đùi nói lớn:
– Cháu biết ngay mà, nói chuyện với chú những đạo lý kia đơn giản đi rất nhiều.