Chương 113: Dạ tập.
Tại Trương gia, 4 ngày 3 đêm đánh nhau không ngừng, cuộc chiến dù không quá khốc liệt, thương vong chưa tới 100 người nhưng các binh sĩ dường như đã mệt mỏi cực độ. Ngồi dựa vào tường, rất nhiều binh sĩ nắm cơm cầm trong tay còn quên ăn, tranh thủ gục đầu sang một bên chợp mắt.
Nguyễn Bạ và Trương Tuấn biết binh sĩ mệt mỏi nhưng cũng hết cách. Trương gia bốn phía trống trải đều có thể tấn công vào, ban ngày nhìn rõ địch còn có thể chia binh phòng thủ, nhưng buổi tối khi phải đối đầu với đội quân đông hơn tới bốn lần thay nhau quấy nhiễu bốn phía họ, Nguyễn Bạ và Trương buộc phải điều toàn bộ gần 700 binh sĩ lên tường thành sẵn sàng chiến đấu.
Trương Tuấn nhìn binh sĩ thiếu ngủ mệt mỏi đến độ cơm trong tay cũng không thiết tha ăn, hắn lo lắng hỏi Nguyễn Bạ:
– Nguyễn Bạ tướng quân, chúng ta còn phải duy trì thế này bao lâu nữa?
Nguyễn Bạ đối mặt với câu hỏi này cũng bó tay, bất lực đáp:
– Ta cũng không biết, thế chủ động đang hoàn toàn trong tay bọn chúng. Hiện tại chúng ta còn không biết chính xác bọn chúng có bao nhiêu quân ngoài kia, chúng ta gần như đã bị cắt đứt liên lạc hoàn toàn với bên ngoài, nên không thể mạo hiểm được.
Trương Tuấn đấm mạnh cây cột tức giận:
– Chết tiệt, rốt cuộc chúng đang đợi cái gì? đợi chúng ta mệt chết? đợi viện quân? Hay chúng giữ chúng ta ở đây đợi đánh xong Kajo.
Nguyễn Bạ khoanh tay, nhăn trán lắc đầu nói:
– Có thể là cả ba. Quân số của thủy tặc hồ Đại Lãng luôn là ẩn số, ta không biết chúng có cử thêm quân tới không? Thủy quân Hóa Châu chắc chắn đã bị thủy quân từ Danak kịp kẹp không thể làm gì. Việc Phạm Phúc tướng quân phong tỏa được sông Linh đã là hỗ trợ lớn nhất cho chúng ta rồi. Hóa châu hiện giờ bọn chúng có thể tự do di chuyển như chốn không người. Nhưng chúng có một điểm yếu là hậu cần. Cùng lúc cung cấp hậu cần cho 2 mặt trận sẽ là thử thách rất lớn cho năng lực của chúng, ngoài ra vì không kiểm soát được sông Linh nên đường từ Danak tới đây không phải là núi non hiểm trở thì là đầm lầy. Chỉ cần mặt trận ở Kajo gặp khó khăn thì ta tin chúng không kéo dài chiến sự được lâu nữa đâu.
Nguyễn Bạ cũng không đoán chắc được những lời mình nói có đúng hay không nhưng hắn phải tìm một lý do để giữ hi vọng cho những người xung quanh. Điều không ngờ là những điều Nguyễn Bạ nói vô tình lại khá chính xác với những lo lắng của Trà Hải.
Vũ Minh được giao bảo vệ cổng chính của Trương phủ ở phía tây những ngày qua. Đã 7 ngày kể từ khi cuộc chiến bắt đầu, hi vọng anh trai hắn “Vũ Huân” trở về ngày càng ít. Mặt phía tây giáp sông Linh, từ cổng Trương phủ ra phía bờ sông chỉ hơn 150 bước, dải đất quá hẹp để quân Chiêm có thể xếp đội hình tấn công nên ngoài vài đợt quân chiêm đánh nghi binh thì không có gì khác. Cũng vì vậy mà ngoài cổng Tây chưa bị đá lớn bịt cửa thì các cửa khác của Trương gia đều đã bị bịt kín.
Nhưng như thế không có nghĩa là binh sĩ ở đây không mệt mỏi vì mấy ngày mất ngủ. Đêm nay có lẽ cũng chẳng khác, quân Chiêm rồi sẽ lại tới như tối qua. Nên dù mệt tới mấy Vũ Minh cũng không dám cho binh sĩ lui xuống nghỉ ngơi.
Vừa mới nghĩ tới quân Chiêm một chút thì liền có tiếng bước chân khá nhiều phía dưới cổng khiến Vũ Minh phải chú ý nhìn xuống dưới, hắn nheo mắt quát:
– Đứng lại, các ngươi ở đội nào? Sao lại tới đây.
Dưới khoảng sân rộng phía sau cổng một tốp gần 20 binh sĩ đang theo hàng ngũ đi qua khoảng sân rộng để tới cổng Tây, nghe tiếng quát của Vũ Minh, một binh sĩ cuối hàng ngước đầu lên trả lời trong khi những người khác vẫn tiến tới:
– Bẩm đội trưởng, nhị thiếu gia sai bọn thuộc hạ tới công tây tăng viện, người lo tối nay quân Chiêm sẽ đánh cổng tây.
Tiểu binh vừa dứt lời, đao đã rời tay Vũ Minh xoay vù vù “phập” mũi đao cắm ngập trong ngực tên tiểu binh, Vũ Minh quát lớn:
– Bọn chúng nói láo, gõ kẻng báo hiệu có kẻ địch tập kích.
Xung quanh còn ngỡ ngàng chưa hiểu chuyện gì, Vũ Minh là người trực tiếp huấn luyện tân binh, nên hắn dễ dàng nhận ra 20 tên kia đều là tân binh. Tân binh đợt này vì huấn luyện quá gấp gáp nên còn chưa điều tra đầy đủ thân phận của từng người, nhưng Vũ Minh thừa biết việc nhị thiếu gia giao nhiệm vụ trực tiếp cho tân binh là không thể nào. Gần 20 tên binh sĩ phía dưới biết bản thân bị lộ liền tuốt đao liều chết gầm thét lao về phía cổng thành.
“Giết”
Dưới cổng thành chỉ có 2 đội ngũ tổng là 10 người canh gác, với tình huống bất ngờ khoảng cách lại quá gần trong chớp mắt 4 người phía ngoài đã bị chém gục.
“Keeng keeng keeng” Tiếng kẻng bây giờ mới inh ỏi vang lên trên đầu thành, nhưng còn may dưới cổng thành 6 binh sĩ còn lại kịp thời lùi vào sát cổng dựa vào tường hai bên phòng ngự để câu thêm chút thời gian. Vũ Minh vừa quăng một đầu dây thừng xuống đất vừa hét lên:
– Đội phó, ngươi chỉ huy mặt thành, đốt lửa lên để nhị thiếu gia biết. Cố cầm cự đợi viện binh tới, câu cho ta chút thời gian. Người đâu theo ta, đoạt lại cổng thành.
Dứt lời, Vũ Minh bám dây thừng nhanh chóng tụt xuống, không chờ binh sĩ của mình xuống theo hắn đã vung đao xông về phía cổng thành.
“Giết”
Âm thanh trong cổng thành mới vang lên, thì từ bên ngoài, tiếng quân Chiêm ào ào lao tới lan đi khắp trong đêm.
Ở cổng thành, 6 binh sĩ còn lại dù dựa vào tường để phòng thủ nhưng chỉ chưa tới thời gian pha một ấm trà, bọn họ chỉ còn là những cái xác không hồn nằm trong vũng máu. Cắt cử 3 người lao về phía Vũ Minh cản đường, đám binh sĩ nội gián dọn dẹp xác chết rồi mở toang cổng thành.
Trên tường thành, những ngày cuối tháng 8 trời không trăng không sao, không biết kẻ địch đông ít thế nào nên đội phó của Vũ Minh không do dự mà lựa chọn phương án câu giờ tốt nhất, hiệu quả nhất. hắn quát lớn:
– Nhanh đổ toàn bộ dầu xuống phía ngoài cổng, đốt lửa lên, cản bọn quân Chiêm lại để đội trưởng đoạt lại cổng thành.
Hàng chục bình gốm lớn được binh sĩ Đại Việt trên tường thành quăng xuống đất ngay trước cổng thành, bình gốm vỡ tan tành khiến dầu chảy loang lổ trên nền gạch, mùi gay mũi bốc lên tận mặt thành. Rồi ngọn đuốc rơi xuống, ánh lửa đỏ rực liền bùng lên, ngọn lửa bốc cao tới gần bằng mặt thành tạm thời cầm chân đám quân Chiêm ở lại bên ngoài.
“Bịch bịch” âm thanh những chiếc thang gỗ được dựng lên bên ngoài, Đội phó tuốt đao chặt đứt sợi dây thừng Vũ Minh vừa dùng để trèo xuống, hắn chỉ còn 70 binh sĩ trên mặt thành, quá ít để chống đỡ cả đoạn thành dài, hắn lạnh lùng hạ lệnh:
– Các huynh đệ, theo ta bảo vệ đầu cầu thang chờ viện binh tới.
Từ mặt thành gần cổng có một cầu thang bằng đá chạy sát theo tường thành dùng để lên xuống. Theo hiệu lệnh của đội phó, 70 binh sĩ Trương gia rút hết về vị trí mặt thành cần cổng để bảo vệ đầu cầu thang. Đội phó tay trái cầm khiên, tay phải cầm trảm mã đao đứng hàng đầu, các binh sĩ khác lấy hắn làm chuẩn dựng một hàng khiên lên để bọc những giáo binh và nỏ binh vào bên trong. Cả đội hình nín thở chờ đợi quân Chiêm đang không ngừng leo lên mặt thành.
Nghe tiếng kẻng vang lên dữ dội, cùng với ánh lửa đỏ rực bùng lên, cả Trương gia bừng tỉnh, Trương Tuấn vội vàng:
– Kẻ địch tập kích, Nguyễn Bạ tướng quân ở đây nhờ ngài, ta đi cứu viện mặt tây.
Nguyễn Bạ vội kéo tay Trương Tuấn lại nói lớn:
– Không được, chúng không chỉ tấn công một nơi đâu. Không thể rút người trên mặt thành đi được, Trương Tuấn, cậu ở lại đây để ta cùng thủy quân bên dưới đi cứu viện. Phó tướng, ngươi ở lại hỗ trợ Trương thiếu gia.
Nói rồi, Nguyễn Bạ lập tức vọt đi, bỏ lại Trương Tuấn sau lưng.
Vũ Minh mất một lúc mới hạ được 2 tên nội gián cản đường, gần 30 binh sĩ tiếp viện hắn theo cầu thang xuống cũng đuổi tới nơi, Vũ Minh chém gục tên nội gián trước mặt rồi hô lớn:
– Các huynh đệ, theo ta đoạt lại cổng thành. Giết.
Đối mặt với gian tế dựa vào tường hai bên để bố trí hai hàng phòng ngự, Vũ Minh và người của mình chỉ có thể liều chết đánh mạnh vào. Trước khi ngọn lửa phía ngoài kia nhỏ lại hoặc đồng đội ở đầu thang bị đánh bật họ bắt buộc phải chiếm lại cổng thành. Trong phạm vi nhỏ hẹp của cánh cổng vòm cung, cuộc chiến của gần 50 con người trở lên quyết liệt hơn bao giờ hết.
“Vút vút phập phập” Trên đầu thành, những mũi tên từ đội hình binh sĩ Trương gia bắn ra liên tục hạ gục những tên quân Chiêm đi đầu, nhưng không đủ để cản đà tiến lên của hơn trăm quân Chiêm đã trà lên mặt thành. Cuộc chiến trên mặt thành thành cuộc xô đẩy của đội hình hai bên, một bên cố gắng không bị đẩy lùi, một bên cố gắn đẩy lùi đối phương xuống dưới. Khiên tỳ khiên, đội phó nghiến răng cố gắng đứng vững trước áp lực ngày càng tăng để chỉ huy đồng đội phía sau:
– Các huynh đệ cố gắng giữ vững, cung thủ tìm góc bắn tự do, cẩn thận cung thủ kẻ địch hai bên sườn.
Trên đầu thuẫn binh bóng đao ánh kiếm ánh lên loáng nhoáng, cung thủ hai bên bắn qua bắn lại cố gắng triệt hạ đối phương. Nhưng vì công thành nên quân Chiêm không mang theo vũ khí dài như giáo và câu liêm, nên dù quân số áp đảo nhưng chúng gặp không ít bất lợi từ những vũ khí này phía Trương gia. Từ mặt thành 5-6 sợi dây thừng được thả xuống, một binh sĩ Trương gia hết lên:
– Đội phó, bọn chúng đang trèo dây xuống dưới.
Đội phó không nghĩ ngợi gì nhiều, nếu để quân Chiêm tràn vào nội thành bây giờ thì không riêng gì những người ở đây mà cả Trương gia sẽ chết sạch, hắn nhanh chóng hạ lệnh:
– Trương Tú, dẫn toàn bộ hậu đội xuống chặn bọn chúng lại, cử người hỗ trợ đội trưởng. Thuẫn binh ở lại cùng ta. Nhanh lên.
Ở phía sau, Trương Tú một tay thuẫn một tay cầm đao đang che chắn phía sau hỏi lại:
– Đội phó không được, hậu quân mà đi thì mọi người nguy mất.
Đội phó bực mình quát:
– Lắm mồm, không đi thì cả Trương gia chết. Đi mau.