Chương 111: Pháo trên núi.
Bước sang ngày thứ 3, cuộc chiến ở Kajo càng ngày càng khốc liệt. Ngay từ ngày thứ 2, những khẩu thần công tiến gần hơn tới phạm vi chiến trường, không ngừng rót vào phía sau tường lũy của Kajo. Phía trước bộ binh quân Chiêm vẫn không ngừng tràn lên tấn công, buộc những khẩu Tam sảo pháo của Kajo liên tục phải bắn phá để giải nguy. Cứ mỗi khi Tam sảo pháo của Kajo bắn đá ra ngoài thì những khẩu thần công của Chiêm Thành ở phía sau lại liên tục phản pháo vào vị trí của chúng.
Trong ngày thứ 2 và sáng ngày thứ 3, đã có 4/8 khẩu Tam sảo pháo của Kajo bị bắn phá tan tành, buộc Trương Hoài phải liên tục lùi Tam sảo pháo vào sâu hơn nữa, đến mức mà hiện giờ, Tam sảo pháo chỉ dám bắn tầm bắn xa nhất để tránh đạn đá rơi vào chính quân mình. Vì thế tầm sát thương tối đa của Tam sảo pháo chỉ còn cách tường lũy của Kajo tầm 50 bước. Dù rất hạn chế nhưng miễn cưỡng vẫn có thể hỗ trợ được cho bộ binh thủ thành.
Cung thủ quân Chiêm ẩn nấp ngoài tầm với của tam sảo pháo không ngừng bắn cầu vồng về phía sau lũy của Kajo khiến những dân binh hậu cần bị tử thương tăng lên liên tục. Khâu hậu cần chuyển vật tư thủ thành bị giảm đi trông thấy, một tướng hiệu mặt mày dính máu loang lổ liên tục gọi xuống dưới:
– Tên, ta cần mũi tên. Nhanh lên.
Phía dưới, một dân binh nghe được lời của hắn bê theo bó tên vội vã chạy về phía sợ dây thừng có buộc một giỏ mây, hắn nhanh chóng đặt bó tên vào giỏ rồi liên tục hét:
– Kéo đi, kéo đi.
Một dân binh khác cầm dây thừng liền vừa kéo vừa chạy ra xa để đưa giỏ tên lên cao, nhưng mới được vài bước thì “phập, phập” hai mũi tên từ trên trời xuyên vào vai và bụng hắn, hắn còn chưa kịp ngã xuống thì lại thêm 3 mũi tên nữa lại cắm vào cơ thể làm hắn gục xuống đất, đôi mắt cứ thế dần trở lên xám xịt.
– Chết tiệt!
Dân binh kia chửi thề rồi vơ đại lấy tấm ván gỗ nhỏ để che chắn rồi lao ra túm lấy sợ dây thừng, chẳng được mấy bước mà tấm gỗ nhỏ đã dính 5-6 mũi tên. Dân binh người bé được một mẩu, gồng đỏ hắt mặt mũi khó khăn lắm hắn mới kéo được giỏ tên kia lên cho viên tướng hiệu phía trên.
Cánh cổng đang bị đá lớn bịt lại không cần lo nhưng trên tường thành, quân Chiêm tràn lên càng lúc càng đông, mặt thành giờ đã ngổn ngang xác chết, mặt đất thì nhớp nhớp do máu chảy ra, cả quân Chiêm lẫn quân Kajo đều đang đỏ mắt chém giết nhau trên tường thành. Không một ai muốn nhường lại dù là một bước. Mặt thành quá chật chội không đủ không gian để Trương Hoài có thể điều thương binh lên để áp chế quân Chiêm, mặt khác quân Chiêm cũng rút ra bài học, chúng luôn liều mạng bám lấy không buông binh sĩ của Kajo, không để những quân có vũ khí dài có cơ hội chen vào cuộc chiến.
Trương Hoài luôn chân luôn tay chỉ huy phòng thủ, vừa mới chém chết một tên quân Chiêm thì hắn bị thân binh kéo lùi ra sau rồi thân binh hét lớn:
– Thiếu gia, chỗ lão Ngũ xin cứu viện.
Trương Hoài Nghĩ một lúc nồi nói:
– Bảo Trình Tạc đem 100 người tới tiếp viện cho hắn. Báo lại với cha ta, bọn ta không duy trì được lâu hơn nữa đâu, địch tới đông quá rồi.
Đợi thân binh rời đi, Trương Hoài hét lớn:
– Chú Vũ, đem trọng giáp bộ binh ra chống đỡ đầu thang đi.
——————————
Ở đại bản doanh quân Chiêm, Ba Đề Tuyền cưỡi chiến mã chăm chú nhìn về chiến trường, sau 2 ngày hắn không tiếc tiền mà cho súng thần công bắn bất chấp cuối cùng quân Chiêm cũng đạt được hiệu quả rõ ràng. Dù ở xa hắn có thể thấy rõ tình thế đang rất có lợi cho Chiêm Thành, trên tường lũy Ka Đăng quân Chiêm đã có chỗ đứng với 2-300 quân tràn lên được mặt lũy. Nếu làm tốt với nửa ngày còn lại hắn thậm chí có thể chiếm được Ka Đăng để làm bàn đạp đánh vào Kajo.
Tay Ba Đề Tuyền bất giác siết chặt cây roi ngựa khi giữa lúc tình thế đang vô cùng thuận lợi thì hắn lại thấy phía Kajo có đá bắn ra, dù số lượng không nhiều nhưng hắn cảm giác đá bắn xa hơn lúc sáng. Ba Đề Tuyền quay về sau ra lệnh:
– Lệnh súng thần công nhắm bắn, bắn trả đám hồi hồi pháo đấy cho ta. Tiền quân quyết chiến tới cùng, Ka Đăng sắp về tay ta rồi, nhất định không được lui, phía sau tiếp tục dồn lên.
Ba Đề Tuyền hạ lệnh xong, cờ hiệu trong quân vẫy lên, những khẩu thần công của Chiêm Thành lại tiếp tục nã đạn. Nằm ngoài tầm với của tam sảo pháo, những khẩu thần công có thể thoải mái bắn trả mà không cần lo nghĩ gì nhờ có tầm bắn vượt trội.
“uỳnh uỳnh uỳnh” những viên đạn đá bay vọt qua tường lũy Ka Đăng bắn thẳng vào trong, nhưng đá từ trong lũy Ka Đăng vẫn bắn ra không ngừng. Dù mỗi lượt hồi hồi pháo bắn ra gây sát thương rất thấp, chỉ từ 8-10 binh sĩ Chiêm Thành bị tử thương nhưng lại cản trở nghiêm trọng với đà tiến công của chúng, áp lực trên tường thành dần dần được giảm bớt đi trông thấy.
Ba Đề Tuyền lòng nóng như lửa đốt, hắn không cam tâm, dù đạn tròn của súng thần công độ chuẩn xác không cao nhưng đã ba loạt đạn của súng thần công mà vẫn chưa cản được 1-2 cỗ hồi hồi pháo liên tục ném đá. Ba Đề Tuyền bực bội túm cổ tên thân binh bên cạnh trợn mắt quát:
– Ngươi nhanh đi tìm hiểu cho ta xem chuyện gì đang xảy ra. Tại sao đám hồi hồi pháo kia vẫn bắn được xa như thế.
Ba Đề Tuyền nói xong quăng luôn tên thân binh đi, tên thân binh chập choạng muốn ngã nhưng không dám ngã, ba chân bốn cẳng chạy vọt đi. Tên Thân binh mới chạy đi được một lúc thì một binh sĩ mặt mày nhem nhuốc vì khói thuốc súng chạy tới quỳ thụp trước mặt Ba Đề Tuyền báo:
– Bẩm chủ soái, lính của ta trên lũy báo về, hồi hồi tam sảo pháo của địch được kéo lên một ngọn đồi thấp phía sau, chúng ta đã tăng tầm bắn lên tối đa nhưng vẫn không thể với tới chúng.
Ba Đề Tuyền nghiến răng quát:
– Lũ ngu, không biết tiến pháo lên để bắn à. Truyền lệnh, súng thần công nhanh chóng di chuyển lại gần Ka Đăng, bắn tan đám hồi hồi pháo kia ra cho ta.
Tên binh sĩ bên dưới run như cầy sấy chưa kịp nói gì thì một giám quân bên cạnh hốt hoảng tới khuyên can:
– Chủ soái, xin người suy nghĩ lại, súng thần công của chúng ta hiện giờ chỉ cách Ka Đăng có 300 bước, nếu còn tiến thêm nữa sẽ rất nguy hiểm.
Ba Đề Tuyền bực bội quất roi chỉ về lũy Ka Đăng:
– Im mồm, ngươi muốn hơn 300 binh sĩ trên mặt thành cùng tiền quân chết sạch à? hồi hồi pháo của chúng ở đâu ra mà bắn pháo của ta nữa. Mau truyền lệnh đi.
Tên giám quân dù rất sợ uy thế của Ba Đề Tuyền nhưng hắn vẫn cố lấy hết can đảm nói thêm:
– Nếu vậy, xin chủ soái cho chuyển 5 khẩu thần công trước, chuyển toàn bộ quá lên cùng lúc e rằng quá mất thời gian, khi đấy sợ tiền quân không chống đỡ nổi.
Bà Đề Tuyền nhường một bước, gật đầu đáp:
– Được, truyền lệnh cho 5 khẩu thần công tiến về phía trước 100 bước, bắn nát đám hồi hồi pháo cho ta.
Dưới trận địa pháo, nhận được mệnh lệnh của Ba Đề Tuyền, quân Chiêm hối hả cứ 4 người khiên 1 pháo, 3 người khiên 1 giá đỡ, cùng gần 50 người đẩy theo 5 xe thuốc nổ tiến sát hơn về phía chiến trường. Tới một khắc sau, cuối cùng 5 khẩu thần công của Chiêm Thành lại lần nữa khai hỏa.
————————-
“rít rít uỳnh uỳnh” những viên đạn súng thần công tiến sát những khẩu tam sảo pháo đặt trên ngọn đồi nhỏ sau lũy Ka Đăng, bui đất bắn lên tung tóe ngay trước mặt Trương Nghĩa, nhưng Trương Nghĩa không hoảng sợ mà hắn khẽ mỉm cười mừng thầm nheo mắt chờ cờ hiệu trên lũy Ka Đăng.
Lá cờ đỏ phất lên 5 lần, Trương Nghĩa tay siết chặt dù số lượng không được như mong đợi nhưng cũng đủ rồi. Đợi Trương Nghĩa gật đầu, lá cờ xanh cực lớn phía sau Trương Nghĩa liền hướng về phía ngọn núi lớn chắn giữa đường phất liên tục.
Trên đỉnh núi chắn giữa thung lũng, một cỗ ngũ sảo pháo to lớn nằm trong khoảng đất trống đã được san phẳng. Những cái cây phía Kajo được cắt cụt ngọn để không tránh tầm nhìn, mặt phía đông có cây cối vẫn um tùm che chắn nên nếu đứng từ những ngọn núi phía đông để quan sát cũng không thể phát hiện được trận địa này. Biết quân Chiêm có ưu thế về hỏa khí, từ ngay sau khi chiếm được Kajo, Trương Nghĩa đã cho người lên bố trí trận địa và chế tạo tại chỗ một cỗ ngũ sảo pháo trên ngọn núi này để chờ đợi quân Chiêm đưa hỏa khí tới gần. Một tiểu binh treo leo trên đỉnh ngọn cây thấy tín hiệu từ phía dưới truyền lên, hắn liền vội vàng hét xuống dưới:
– Bắn đi, có hiệu lệnh rồi.
Hơn 50 người theo hiệu lệnh của hắn gồng sức kéo mạnh 5 sợ dây thừng buộc ở một đầu ngũ sảo pháo. “Cạch” một quả cầu lửa làm từ đá quấn kín vải và dây rừng liền được ném mạnh về phía thung lũng bên dưới.
Quân Chiêm phía dưới đang mai mê tấn công cũng phải há mồm kinh ngạc không nói lên lời, đám pháo thủ quân Chiêm đang ngập ngụa trong khói thuốc súng chưa biết chuyện gì xảy ra, ở phía sau mắt Ba Đề Tuyền trợn lên như muốn nứt ra, biết mình trúng kế hắn rống lớn:
– Lũ xảo quyệt.
“uỳnh” tảng đá 30kg dễ dàng đập nát bất cứ thứ gì trên đường đi của nó, mặt đất bị khoét một hố lớn ngay trước mặt đám súng thần công khoảng 20 bước, đất cát bắn lên bụi mù, vài tên quân Chiêm đen đủi người nát bét không còn thấy da thịt ở đâu, xung quanh miệng hố hàng chục quân Chiêm lăn lộn đau đớn trên mặt đất.
Quả đầu tiên trượt mục tiêu, đám pháo thủ ngơ ngác mất vài giây mới giật mình hò hét, mau lùi lại, kéo pháo lùi lại. Nhưng chúng chưa kịp di động thì đen đủi cho chúng khi quả cầu lửa thứ hai đã bay gần đến đầu bọn chúng. Phía Kaijo quá may mắn khi mới phát bắn thứ 2 đã trúng đích, tên pháo thủ quân Chiêm mới hò hét kéo pháo chết đứng nhìn quả cầu lửa đang rơi xuống đầu mình, hắn nuốt khan một cái không nói lên lời.
“uỳnh” quả cầu rơi xuống đúng chỗ pháo thủ của Chiêm thành, lửa bắn ra tung tóe xung quanh, rồi một tiếng động lớn hơn nữa vang lên khi xe thuốc nổ bị dính lửa.
“Uỳnh” tiếng động lớn kèm ngọn lửa cao hàng trượng bùng lên, làm quân Chiêm trong phạm vi 20 bước ngã rạp ra đất ôm tai đau đớn. Đám quân Chiêm ở tiền tuyền nghe tiếng nổ quá lớn phía sau thì thẫn thờ quay đầu lại nhìn không hiểu chuyện gì đang diễn ra mà hậu quân của chúng trong chớp mắt tan hoang cả. Trên tường thành quân Đại Việt nhân cơ hội lấy trọng giáp bộ binh của lão Vũ làm chủ lực hò hét tràn lên chém giết giành lại thế trận.
Ba Đề Tuyền ở đại bản doanh nghiến răng bật máu, hắn bị lừa một vố quá đau nhưng tình thế đã định, sĩ khí tiền quân đã mất, đội hình đã loạn hắn đành nuốt đắng nổi hiệu lui quân.
Những khẩu thần công phía sau cố gượng tinh thần bắn yểm hộ cho quân Chiêm rút đi. Hơn 300 tên quân Chiêm trên tường thành bị bỏ lại buộc phải hạ vũ khí đầu hàng để mong tìm được đường sống.