Chương 304: Pháp cụ
Long Châu Tụ Hội mỗi mười năm mới tổ chức một lần, là dịp hiếm hoi mà phần lớn cao thủ tuyệt đỉnh khắp Thanh Châu tụ tập lại một chỗ, trong đó không thiếu những lão quái đã ẩn cư nhiều năm. Mỗi lần tổ chức đều là một lần thịnh hội kéo dài hơn một tháng, là sự kiện lớn bậc nhất đế quốc.
Trong đó buổi đấu giá hội chỉ được tổ chức ở ba ngày cuối cùng của Long Châu Tụ Hội mà thôi, tuy nhiên đại đa số người quả thực đều vì buổi đấu giá hội này cho nên mới tham gia Long Châu Tụ Hội. Mỗi lần đấu giá hội diễn ra đều có thể đem ra vài món đồ làm cho người người tròn mắt, chỉ riêng Long Châu Đan thôi cũng đủ khiến cho đông đảo luyện thể sĩ điên cuồng. Mọi người dù có xấu hổ trong túi tiền rỗng tuếch không thể mua tới bảo vật thì tới nhìn một lần mở rộng tầm mắt cũng đã rất tốt rồi.
Cho nên lời nói của Chu Kiến Sơn vừa ra lập tức đem tới sự hưởng ứng rộng rãi.
Chu Kiến Sơn dùng ánh mắt ra hiệu cho đệ đệ mình là Chu Kiên xuống đài, từ đầu tới cuối những người ở đây đều không nhìn vị phò mã Nam Việt Vương Phủ này lấy một cái. Điều này cũng là hiển nhiên mà thôi, ngồi ở bên dưới đài thấp nhất cũng là một cái Kim Thân Cảnh, một tên tiểu tử chân yếu tay mềm bẻ một cái là gãy dù có thân phận cao quý như thế nào cũng không đáng để đám cao thủ dưới đài bận tâm.
Huyết Y Nữ Tử đi lên bên cạnh Chu Kiến Sơn, giống như làm ảo thuật đột nhiên trong tay xuất hiện nhiều thêm một cây sáo trúc dài khoảng một gang tay trông vô cùng tầm thường.
Đám người bên dưới lại một lần nữa xôn xao lên, không phải bởi vì bản thân cây sáo mà bởi vì không ai nhìn thấy Huyết Y Nữ Tử lấy ra cây sáo ấy từ chỗ nào, nó cứ đột ngột xuất hiện trong tay của nàng ta như vậy.
Tuy nhiên bên trong đám người không phải là không có người nhìn ra một chút đầu mối.
Lý An khoanh tay trước ngực, ánh mắt đăm đăm giống như đang lơ đãng nhìn ra ngoài cửa sổ. Màn ảo thuật vừa rồi làm hắn không khỏi liên tưởng tới Pháp Thuật Bản Mệnh của bản thân, tuy nhiên hắn dám khẳng định đối phương vừa rồi không phải là sử dụng pháp thuật bản mệnh.
Ngược lại ánh mắt sắc bén của hắn lại nhìn thấy được vào khoảnh khắc cây sáo trúc xuất hiện thì chiếc vòng tay bạch ngọc treo trên cổ tay đối phương cũng đồng thời xuất hiện một chút ký tự màu vàng kim cực kỳ nhạt. Bởi vì những ký tự này chỉ nhỏ li ty như hạt gạo cộng thêm thời gian xuất hiện cực kỳ ngắn cho nên ngay cả Lý An cũng không kịp để nhìn kỹ được.
Chu Kiến Sơn đối với sự kinh ngạc của đám người làm như không thấy, cầm cây sáo trúc giơ lên cao rồi lớn tiếng giới thiệu: ” Đây là một món pháp cụ có thể công kích tâm thần vô cùng hiếm thấy, tên là Đạm La Tiêu. Luyện Khí Sĩ một khi vận dụng nó có thể thông qua sóng âm tấn công làm cho kẻ địch tâm thần chấn động, phạm vi công kích lên tới 50m.”
Một kiện Pháp Cụ? Lý An không khỏi ngẩn người ra một chút. Trong ấn tượng của hắn bảo vật vô giá giống như pháp cụ phải là bảo vật áp chót được long trọng đấu giá ở cuối cùng mới đúng, hiện tại bị đối phương đem ra đấu giá đầu tiên, bộ dạng hời hợt xem nhẹ thực khiến hắn chấn động trong lòng.
Pháp Cụ cũng giống như thần binh đều là những loại vũ khí mang sức mạnh đặc thù vô cùng hiếm có, tuy nhiên khác với thần binh ai cũng có thể dùng thì pháp cụ chỉ có luyện khí sĩ tiêu hao linh khí mới có thể sử dụng. So với thần binh thì một kiện pháp cụ còn quý giá hơn một bậc, phần đa luyện khí cùng luyện thể sĩ đều chỉ nghe nói mà cả đời không có cơ hội nhìn lấy một lần.
Lý An trước kia quả thực cũng chưa từng nhìn thấy pháp cụ cho nên chăm chú quan sát cây sáo trúc trong tay Chu Kiến Sơn.
” Người đâu!” Chu Kiến Sơn hướng thuộc hạ gật đầu một cái.
Bên dưới lập tức có người khiêng một chiếc lồng sắt nặng trịch lên đài cao, qua những song sắt lớn như cổ tay có thể nhìn thấy một con hung thú hình dạng như hổ.
Con hung thú lúc này nằm yên bên trong chuồng, hai mắt phát ra hàn quang lạnh lẽo xuyên qua lồng sắt nhìn chòng chọc mọi người bên dưới đài, bên trong ánh mắt đó chỉ có vô tận sát khí đông đặc thành thực chất. Loài hung thú này gọi là Sơn Tinh Hổ, là một loại hung thú tương đối phổ biến, thực lực cũng tương đối bình thường.
Tất nhiên là so sánh với những loại hung thú khác mà nói, người bình thường gặp được loại hung ác hung thú này thì chỉ có một kết cục chết mà thôi.
Cách một tiếng, cửa lồng được mở toang, con Sơn Tinh Hổ giống như không tin được việc này cho nên vẫn nằm yên trong cũi sắt, phải mất một lúc nó mới chầm chậm chui ra khỏi cánh cửa. Cái đầu hổ to lớn lúc lắc nhìn xung quanh một vòng, hàn quang trong mắt càng ngày càng sáng rồi đột nhiên nó gầm lên một tiếng hổ gầm đinh tai nhức óc, hung ác nhảy bổ xuống khán đài bên dưới.
Không ai nhúc nhích, những người ngồi ở hàng ghế đầu tiên thậm chí còn không thèm nhíu mày lấy một cái. Giống như đang lao về phía bọn hắn không phải một con hung thú hàng thật giá thật mà chỉ là một con mèo lớn thôi vậy.
Đúng lúc này tiếng sáo du dương vang lên, dùng mắt thường cũng có thể thấy được một vòng gợn sóng từ chiếc sáo trong tay Chu Kiến Sơn tỏa ra xung quanh. Tốc độ của gợn sóng rất nhanh, chớp mắt đã bao phủ Sơn Tinh Hổ vào trong đó.
Con hung thú một giây trước còn điên cuồng gầm thét đột nhiên rơi bịch xuống đất, ánh mắt mê mang vô định nhìn về phía trước.
Lý An lúc này ở ngay trước mũi của con Sơn Tinh Hổ, cách chưa tới 3m, hắn có thể nhìn được rõ ràng ánh mắt của con hung thú đột nhiên trở nên đờ đẫn không có chút nào sức sống.
Chu Kiến Sơn vẫn tiếp tục thổi sáo, sóng âm lan tỏa ra chỉ vừa đủ để bao trùm lấy Sơn Tinh Hổ mà không ảnh hưởng tới khách khứa ngồi bên dưới.
Mấy tên người làm của Kim Long Thương Minh tiến lên khiêng lấy con hung thú thân hình dài hơn 3m đấy và trở lại đài cao sau đó nhét nó trở lại bên trong chuồng sắt rồi đóng cửa lại, từ đầu tới cuối Sơn Tinh Hổ đều không có bất cứ phản ứng gì. Mấy điểm chính là những người làm này đều là người bình thường, lấy ánh mắt sắc bén của những người ở đây tự nhiên vừa liếc mắt liền nhận ra ngay.
Khỏi phải nói màn biểu diễn vừa rồi đã gây ấn tượng đối với những người bên dưới như thế nào.
Chu Kiến Sơn một lần nữa giơ cao Đạm La Tiêu, âm thanh hữu lực vang vọng khắp căn phòng khổng lồ: ” Các vị đã đích thân chứng kiến, Đạm La Tiêu có thể trong chớp mắt làm cho đối thủ mất đi sức chiến đấu, là một kiện vô cùng hiếm có pháp cụ. Giá khởi điểm là một ngàn viên linh thạch, mỗi lần đấu giá không thể thấp hơn 50 viên linh thạch, một lưu ý nữa chính là trong suốt quá trình đấu giá hội diễn ra chỉ có thể dùng linh thạch để ra giá mà thôi.”
Bên dưới lập tức vang lên âm thanh hô giá:
” Một ngàn năm mươi viên”
” Một ngàn một trăm viên”
” Một ngàn năm trăm viên”
…
Âm thanh hô giá như mưa rơi trên khóm trúc ríu rắt không ngừng, rất nhiều người xác định không thể mua nổi những bảo vật phía sau liền dốc hết tài sản mua lại món pháp cụ có thể tấn công tâm thần này.
Sau một hồi tranh đấu quyết liệt, pháp cụ Đạm La Tiêu được bán với giá một ngàn tám trăm viên linh thạch.
Lý An từ đầu tới cuối không lên tiếng đấu giá, trong lòng thầm nhẩm tính một ngàn tám trăm viên linh thạch tương đương với bao nhiêu lượng bạc. Kết quả chính là một ngàn tám trăm vạn lượng bạc, lấy trí tưởng tượng không có gì là phong phú của hắn thực khó mà hình dung được từng này bạc rốt cuộc có thể chất đầy mấy cỗ xe ngựa.
Món đồ đầu tiên đã bán với giá cao ngang trời như vậy, nơi này linh thạch thực sự không còn là linh thạch nữa mà trở thành giống như cải trắng rồi. Lý An không khỏi cảm thấy may mắn vì đã yêu cầu Nam Việt Vương Phủ đấu giá Nội đan linh thú cho hắn, lấy thân gia của hắn thực không có chút nào niềm tin có thể đoạt được vật này từ những kẻ giàu nứt vách đổ tường trong phòng.