Chương 303: Cuối cùng cũng bắt đầu
Lý An đi theo phía sau Trang Ngọc cùng Vạn Đông Đông đi vào địa điểm tổ chức Long Châu Tụ Hội năm nay.
Trong ấn tượng của Lý An, Long Châu Tụ Hội là sự kiện lớn bậc nhất trong giới luyện khí sĩ cùng luyện thể sĩ Thanh Châu, nơi tổ chức của nó nếu như không phải lầu vàng lầu bạc thì ít nhất cũng phải là một chỗ khí thế mười phần khiến cho người ta than thở.
Chỉ là sau khi bước vào hạp cốc hắn lại phát hiện suy nghĩ của mình vậy mà hoàn toàn sai rồi. Bên trong hạp cốc không lấy gì làm rộng lớn, dõi mắt một cái liền có thể nhìn không sót một thứ gì ấy không ngờ chỉ toàn là những gốc cây đã bị đốn hạ, mỗi gốc cây giống như một tấm bia mộ không tên, nhựa cây rỉ xuống giống như máu của những kẻ xấu số bị chôn sống ở bên dưới bia mộ. Trong ấn tượng của Lý An nơi này chẳng khác nào một cái lăng mộ khổng lồ dựng sẵn lên cho những kẻ dại dột dám bước vào nơi này.
Đây là lần đầu tiên Long Châu Tụ Hội được tổ chức ở bên ngoài Linh Kính Thành, hiển nhiên Kim Long Thương Minh ngoại trừ chặt hết rừng cây trong hạp cốc cùng với xây dựng vài kiến trúc đơn giản ra thì không kịp chuẩn bị gì nữa. Những người tham gia Long Châu Tụ hội tuy đều là thân phận tôn quý nhưng cũng không phải những cái gã công tử tiểu thư mặt thoa da phấn, đối với hoàn cảnh tổ chức tự nhiên cũng sẽ không phàn nàn cái gì.
Tuy nhiên một câu hỏi không hẹn mà cùng lúc xuất hiện trong đầu của tất cả những người tham gia, tại sao Kim Long Thương Minh lại lựa chọn hạp cốc hẻo lánh này làm địa điểm tổ chức một sự kiện long trọng như Long Châu Tụ Hội? Nơi này rốt cuộc có gì đặc biệt?
Tuy thắc mắc là vậy nhưng cũng không ai lớn gan tới nỗi trực tiếp tìm Chu Kiến Sơn hỏi thẳng mà chỉ có thể một bên thăm dò bốn phía hạp cốc một bên trong lòng suy đoán các kiểu mà thôi.
Ở giữa hạp cốc có một kiến trúc một tầng thật lớn, kiến trúc tuy cao lớn vững chắc tuy nhiên bề ngoài lại vô cùng thô lỗ gồ ghề, thậm chí cả cửa lớn cũng không có.
Lý An, Trang Ngọc cùng Vạn Đông Đông được người của thương minh dẫn vào bên trong kiến trúc rộng lớn này.
Giống như trong tưởng tượng của Lý An bên trong là một không gian thông suốt khổng lồ, bốn phía bố trí rất nhiều ghế gỗ tạo thành ba vòng tròn đồng tâm lớn nhỏ không đều, càng vào bên trong vòng tròn càng nhỏ lại càng thưa thớt. Chính giữa tâm của ba vòng tròn ấy có một cái đài cao được dựng bằng đá, ngoài ra trong không gian rộng lớn này hoàn toàn không có vật dụng gì khác cho nên trông vô cùng trống trải.
Ba người bọn hắn đại diện Nam Việt Vương Phủ tham gia Long Châu Tụ Hội hiển nhiên được dẫn lên vòng tròn phía trong cùng để ngồi. Ngọai trừ ba người bọn hắn vòng tròn trong cùng cũng đã ngồi có 4 người, trong đó có 2 nam 2 nữ.
Lý An vẫn đang mải suy đoán ý đồ của Kim Long Thương Minh thì bên tai vang lên giọng nói nhẹ nhàng như nước chảy của Trang Ngọc:
” Trong số bốn người ngồi ở vòng tròn trong cùng, lão giả tráng kiện kia chính là thành chủ Ma Đông Thành. Đây là tòa thành lớn thứ hai Thanh Châu rồi, diện tích cũng chỉ thua Linh Kính Thành một chút.”
Lý An gật đầu, kín đáo quan sát cái kia Ma Đông Thành thành chủ một cái. Đó là một cái lão giả tuổi chừng độ năm mươi, sáu mươi tuổi, mái tóc bạc vẫn còn lấm tấm sợi đen, khuôn mặt hồng hào như em bé không hề có một sợi râu nào, thần thái ung dung tự tại cộng thêm trên người một bộ đạo bào màu xanh ngọc khiến lão giống như thần tiên trong truyền thuyết vậy.
Ngay khi Lý An nhìn sang thành chủ Ma Đông Thành cũng đột nhiên quay đầu lại hướng hắn gật đầu làm Lý An không khỏi giật mình. Tuy vậy trên mặt hắn cũng không có gì bất thường, khẽ gật đầu đáp lại đối phương rồi nhìn qua nơi khác.
“Thật đáng sợ! May mắn đối phương cũng không giống như để bụng, sau này phải quản thật tốt cái tầm mắt của mình mới được.” Lý An không khỏi thở dài một hơi, tại cái nơi đầm rồng hang hổ như thế này chút thực lực của hắn thực sự chẳng là cái thá gì, nơi này không thiếu những lão quái vật sống đã mấy trăm năm, có trời mới biết được trong quãng thời gian dài đằng đẵng đó đám rùa đen này đã tu luyện được cái gì thần thông.
Kế tiếp đó Trang Ngọc lại giới thiệu tiếp ba người khác ngồi ở vòng ghế trong cùng nhưng Lý An chỉ dụng tâm ghi nhớ chứ không dám trắng trợn quan sát đối phương.
Thời gian dần trôi, bên ngoài đi vào càng ngày càng nhiều người. Lý An vậy mà phát hiện trong số những người mới tới còn có cả người quen của hắn, đó là một cái tướng quân mặc giáp sắt thân hình lực lưỡng như con gấu, chính là Hứa tướng quân của Bạch Long Thành.
Hứa tướng quân là một cái kim huyết cảnh lâu năm, thực lực ngay cả Lý An cũng không dám khinh thường chút nào tuy nhiên hắn lại chỉ được sắp xếp ngồi ở vòng ghế thứ ba mà thôi. Điều này khiến cho Lý An càng thêm ấn tượng sâu sắc với quy mô của Long Châu Tụ Hội đồng thời với đó cũng càng thêm chờ mong nó diễn ra.
Không để đám người phải chờ lâu, tới buổi trưa đã không còn thêm người nào đi vào nữa, bên trong căn phòng rộng lớn mỗi chiếc ghế đều có người ngồi, một chiếc ghế trống cũng không có.
Tính sơ qua một cái nơi này ít nhất cũng có hơn ngàn người, nhiều người như vậy tụ tập một chỗ tuy nhiên không khí lại vô cùng nghiêm túc cùng im ắng. Đa phần đám người đều yên lặng ngồi trên ghế hoặc dứt khoát nhắm mắt dưỡng thần, rất ít người mở miệng nói chuyện, cho dù có thì cũng sẽ dùng âm thanh nhỏ như tiếng muỗi vo ve mà thôi.
Cuối cùng dưới ánh mắt chờ mong của đám người Chu Kiến Sơn cũng chầm chậm bước lên đài, đi theo phía sau hắn là đệ đệ Chu Kiên cùng với một cái nữ tử lạ mặt.
Nữ tử thân hình yểu kiều kinh người, trên người mặc một bộ huyết sắc váy dài bó sát thân hình để lộ những đường cong hoàn mỹ, cổ váy khoét sâu để lộ hai vai trắng xoá như tuyết, xương quai xanh tinh xảo như ngọc cùng với như ẩn như hiển cảnh xuân khiến cho lòng người nhộn nhạo. Tuy khuôn mặt của nàng bị một tấm lụa mỏng che đi hoàn toàn chỉ để lộ hai mắt sóng sánh như hồ thu tuy nhiên cũng đủ khiến cho phần đa ánh mắt của nam nhân trong căn phòng đều đắm chìm trong đó mà không dứt ra được.
Lý An cũng chăm chú nhìn huyết y nữ tử như những người xung quanh khác, tuy nhiên thứ làm hắn chú ý không phải là sắc đẹp của nàng mà là một cảm giác quen thuộc vô cùng quái dị. Hắn có thể khẳng định bản thân chưa từng gặp người này bao giờ, nếu như thực sự đã gặp mà một người khí chất ma mị như nàng hắn không có lý nào lại không nhớ ra cả, tuy nhiên hắn lại cảm thấy đối phương vô cùng quen thuộc giống như một người sớm tối ở chung vậy.
Hai thứ cảm giác hoàn toàn trái ngược lại cùng lúc xuất hiện trên một người khiến cho Lý An cảm thấy vô cùng quái dị.
Chu Kiến Sơn đi lên đài cao sau đó ra hiệu cho mọi người im lặng dù bên dưới lặng ngắt như tờ, âm thanh của hắn trầm trầm giống như sở hữu từ tính: ” Đa tạ các vị anh hùng hào kiệt không quản đường xá xa xôi tới tham gia Long Châu Tụ Hội, Chu mỗ cùng toàn thể Kim Long Thương Minh vô cùng cảm kích. Các vị có lẽ đang thắc mắc tại sao năm nay Long Châu Tụ Hội lại tổ chức ở hạp cốc hoang vu này đúng không? Chuyện này liên quan tới món đồ quý giá nhất được bán đấu giá cuối cùng, các vị xin hãy chờ tới lúc đó rồi tự nhiên sẽ rõ ràng.”
Bên dưới vang lên một hồi xì xào nho nhỏ rồi rất nhanh dừng lại.
Chu Kiến Sơn mỉm cười nói tiếp: ” Hiện tại đang là thời chiến, ta tin các vị ở đây đều không hứng thú gì với những lễ nghi dài dòng của Long Châu Tụ Hội cho nên Chu mỗ sẽ bỏ qua phần này mà đi thẳng vào phần đấu giá hội. Không để mọi người phải chờ đợi thêm nữa, món đồ thứ nhất bắt đầu đấu giá!”