Chương 305: Máu
Món đồ đầu tiên đem ra đấu giá đã là pháp cụ thần bí khó lường khiến cho khán giả bên dưới đối với những món đồ phía sau vô cùng mong chờ, Kim Long Thương Minh cũng không làm cho mọi người thất vọng, từng kiện từng kiện bảo bối thiên kỳ bách quái lần lượt được đem ra khiến cho người ta hoa cả mắt.
Từng tràng hô vang thi nhau nổi lên như tiếng sóng biển, mỗi lần hô lên đều là mấy ngàn linh thạch sự tình. Rất nhanh buổi đấu giá đã tới cao trào, ngay cả những người ngồi ở hàng ghế đầu tiên cũng đều không nhịn được mà xuất thủ, mỗi lần tăng giá ít nhất cũng là hơn ngàn viên linh thạch.
Lý An hôm nay thực sự là được mở rộng tầm mắt, rất nhiều bảo bối hắn vốn chỉ nhìn thấy trong điển tích lần lượt xuất hiện trước mặt, trong đó không thiếu bảo vật làm cho hắn tim đập nhanh.
Thậm chí hắn còn tham gia đấu giá một lần, đó là một con Đề Thính Thú còn non, thân hình giống như voi chỉ lớn cỡ đứa trẻ sơ sinh mà thôi, tuy nhiên hai tai của nó lại lớn như tấm ván cửa trông vô cùng bất cân đối. Đề Thính Thú nổi tiếng với khả năng có thể nghe được mọi âm thanh trên thế giới, dù là hữu hình hay vô hình, là một loại dị thú vô cùng hiếm thấy. Để dễ tưởng tượng thì thính giác của Lý An so với thường nhân đã tốt hơn gấp mấy lần rồi tuy nhiên nếu so với thính giác của Đề Thính Thú thì chỉ như đom đóm so với ánh sao mà thôi.
Tuy nhiên sau khi hô giá bốn ngàn viên linh thạch mà xung quanh vẫn còn mười mấy người tranh nhau đấu giá Lý An liền bất đắc dĩ dừng tay, thực ra cũng không hẳn là hắn không thể lấy ra con số lớn hơn bốn ngàn linh thạch tuy nhiên hắn cũng không thể nào vì một con Đề Thính Thú mà hao hết gia sản được. Dù cho Trang Ngọc đã khẳng định nhất định sẽ đấu giá viên nội đan linh thú cho hắn tuy nhiên bản thân hắn cũng phải dự trữ linh thạch để đề phòng tình huống bất ngờ.
Buổi đấu giá một mực kéo dài tới chiều tối thì tạm thời kết thúc, khách nhân tham gia Long Châu Tụ Hội được người của Kim Long Thương Minh sắp xếp chỗ ở lại tạm thời ở bên trong hạp cốc.
Đấu giá hội sẽ kéo dài ba ngày, ngày hôm nay chỉ là một cái khởi đầu mà thôi tuy nhiên cũng đã đủ làm cho người người hưng phấn không thôi, tới tận khi trở về chỗ ở vẫn bàn luận không ngớt về những bảo vật xuất hiện trên đấu giá hội.
Kim Long Thương Minh đã tại bên trong hạp cốc xây dựng rất nhiều kiến trúc đơn giản dùng làm nơi ở lại cho khách nhân, bởi vì thời gian có hạn cho nên ngoại trừ những thế lực lớn được ở tại một nơi riêng biệt ra những người khác đều phải ở chung với nhau. Tất nhiên vẫn đủ cho mỗi người một phòng tuy nhiên có thể tham gia Long Châu Tụ Hội đều không phải là người tầm thường cho nên ít nhiều có chút không quen, tuy nhiên bởi vì e ngại uy danh của Kim Long Thương Minh cho nên cũng sẽ không ai nói cái gì.
Lý An, Trang Ngọc cùng với Vạn Đông Đông được sắp xếp ở lại một căn lầu hai tầng. Căn lầu này diện tích không lớn tuy nhiên kiến trúc ngược lại có chút tinh xảo, dùng làm nơi ở lại cho ba người hoàn toàn dư sức. Nơi ở như thế này tại bên trong hạp cốc cũng chỉ có vài tòa mà thôi, cũng chỉ có những thế lực đỉnh tiêm như Nam Việt Vương Phủ mới có tư cách ở lại.
Sau khi sắp xếp thì Lý An ở lại lầu một, Trang Ngọc cùng Vạn Đông Đông ở lại lầu hai. Nơi này tuy không xa hoa được như Nam Việt Vương Phủ nhưng đồ dùng các loại cũng đều rất đầy đủ thoải mái.
Mặt trời nhanh chóng lặn xuống ở đằng tây, bên trong hạp cốc so với bên ngoài thì tối sớm hơn một chút, rất nhanh bốn bề đã chìm trong bóng tối đen kịt như mực. Bên trong những căn nhà nổi lên vài ba ánh nến le lói trong gió đêm trông như những ngọn hải đăng trên mặt biển cách xa vạn dặm.
Lý An không thắp đèn lên, yên lặng đứng bên cửa sổ nhìn ra bên ngoài. Lấy thị giác của hắn tự nhiên có thể nhìn thấy được phương xa rất nhiều hộ vệ của Kim Long Thương Minh đang tuần tra qua lại không ngừng.
Không hiểu sao từ khi bước vào hạp cốc này hắn luôn cảm giác trong lòng có chút không thoải mái tuy nhiên lại không nói rõ được không thoải mái ở chỗ nào. Cảm giác này khiến hắn bức bối không ngủ được.
Lấy tu vi luyện thể cùng luyện khí của hắn dù một tuần không ngủ cũng sẽ không cảm thấy cái gì, nếu là bình thường hắn đã ngồi xuống tu luyện Tử Mộc Công nhưng hiện tại đã chạm tới bình cảnh của nhất châu đỉnh phong cho nên làm như vậy hoàn toàn là vô nghĩa. Hắn cứ như vậy ngẩn người đứng bên cửa sổ nhìn ra bên ngoài.
Thời gian trôi qua như chớp mắt, rất nhanh vầng trăng sáng vằng vặc đã treo ở trên đỉnh đầu, ánh trăng bàng bạc chiếu vào bên trong hạp cốc khiến cho nơi này ít nhiều đỡ đi tăm tối phần nào.
Đột nhiên Lý An hơi nhíu lại lông mày, hắn ngửi được một mùi gì đó vô cùng quen thuộc. Cảm giác quen thuộc vô cùng rõ rệt tuy nhiên hắn vẫn phải tốn một lúc mới nhớ ra đây chính mùi máu tanh không thể sai được.
” Tại sao đêm hôm thanh vắng tại nơi này lại xuất hiện mùi máu?” Lý An trong lòng không khỏi khó hiểu. Hiện tại bên trong hạp cốc có rất nhiều người của Kim Long Thương Minh tuần tra bảo vệ, cộng thêm những người ở lại nơi này cũng đều không phải là người bình thường, sự việc này hiển nhiên vô cùng bất thường.
Bên trong hạp cốc không có gió, mùi máu tanh rất nhạt truyền tới từ bốn phương tám hướng khiến cho Lý An không thể nào phân biệt được nó bắt nguồn từ nơi nào.
Hắn không khỏi do dự có nên ra ngoài xem xét một chút hay không, dù sao ở ngay bên cạnh nơi ở của mình lại xuất hiện mùi máu tự nhiên không thể nào coi như là không có chuyện gì được.
” Nơi này nói là đầm rồng hang hổ cũng chưa đủ, thôi thì bớt được chuyện nào thì hay chuyện đó.” Lý An lắc đầu tự nhủ, trở tay đóng chặt cửa sổ rồi nhanh chóng lên giường đi ngủ.
Ngoài dự đoán chính là giấc ngủ rất nhanh đã kéo tới, trong mơ hắn mơ thấy bản thân vậy mà đang trôi nổi trong một cái đại dương toàn là máu tươi đỏ ối, mùi máu tươi thoang thoảng gần như không thể nghe thấy trong hiện thực đã chui vào trong giấc mơ, tuy nhiên lại trở nên nồng đậm gay mũi tới nỗi hắn không thể nào thở được.
Sáng ngày hôm sau, đám người sau khi dùng bữa sáng thì được người hầu của Kim Long Thương Minh cung kính dẫn vào căn phòng khổng lồ ngày hôm qua, lúc bọn hắn vào thì ghế ngồi đã gần như kín toàn bộ, Chu Kiến Sơn đang đứng trên đài cao nhìn qua hướng bên này.
Rất nhanh ngày đấu giá thứ hai đã được tiếp tục, không khí rất nhanh đã nóng lên theo từng món bảo bối lên đài.
Lý An thì từ đầu tới cuối đều yên vị trên ghế suy tư, hắn luôn cảm thấy giấc mơ biển máu ngày hôm qua là một điềm báo chẳng lành.
….
Tại bên trong một không gian tối tăm, ánh đuốc le lói hắt lên bốn phía vách đá gồ ghề tạo nên những khuôn mặt quái dị lúc ẩn lúc hiện. Nơi này hình như là bên trong một cái hang lớn nằm sâu ở dưới lòng đất.
Ở chính giữa không gian tối tăm này không ngờ lại có một cái ao hình vuông có cạnh dài tới gần mười mét. Đáng nói chính là bên trong ao lớn không phải là nước mà là máu tươi đặc sệt màu đỏ tươi yêu dị. Nơi này rõ ràng không có gió tuy nhiên bên trong ao nước lại không ngừng sóng sánh tạo thành từng cơn sóng máu, mùi máu tươi nồng đậm tới cực hạn bên trong không gian kín mít khiến không khí giống như cũng trở nên đỏ ửng như máu tươi.
Bên trong ao máu có một bộ hài cốt khổng lồ như ẩn như hiện, phân nửa hài cốt chìm trong biển máu, phần lộ ra bên ngoài trong suốt long lanh giống như pha lê trông vô cùng yêu dị.