Chương 302: Vô danh hạp cốc
Bên trong cỗ xe ngựa không hề chật hẹp giống như trong tưởng tượng mà lại rất rộng rãi thoáng đãng, không gian vuông vức rộng khoảng 3m, ngoại trừ chính giữa đặt một cái bàn nhỏ cùng mấy tấm đệm để ngồi ra thì cũng không có vật gì nữa. Thậm chí Lý An khi bước vào nơi này còn có cảm giác trống trải.
Ngồi trong xe ngựa cũng chỉ có Lý An cùng với Dương Siêu. Lý An ngồi trên tấm đệm bên cạnh bàn còn Dương Siêu thì nửa quỳ nửa ngồi ở trong góc xe ngựa. Theo cỗ xe ngựa không ngừng lắc lư tiến lên phía trước, thân hình của hai người cũng rung lên nhè nhẹ, ngoại trừ tiếng bánh xe nghiến vào đá vụn kêu lách tách ra thì không ai nói với ai câu gì.
Trước khi xuất phát đi Long Châu Tụ Hội, Lý An từng rất nghiêm túc suy nghĩ xem có nên đem theo hộ vệ của thương hội đi cùng hay không, chí ít cũng đem theo Bình An cái này nhất châu cảnh cao thủ để đảm bảo an toàn. Tuy nhiên Long Châu Tụ Hội là nơi tụ tập của phần lớn cao thủ nhân tộc khắp Thanh Châu này, đã liên tục tổ chức mấy trăm năm chưa từng nghe nói tới có cái gì nguy hiểm xuất hiện, chi nhánh tại Linh Kính Thành cũng cần có người bảo hộ cho nên cuối cùng Lý An cũng chỉ dẫn theo người hầu Dương Siêu đi cùng mà thôi.
Bên phía Nam Việt Vương Phủ cũng là như vậy, ngoại trừ mấy cái người đánh xe cũng chỉ có bà cháu Trang Ngọc cùng Vạn Đông Đông.
Dù sao Long Châu Tụ Hội là nơi để tiền bạc của cải lên tiếng, nhiều người đi cùng cũng không thể hỗ trợ nâng cao thanh thế được.
Từ khi bắt đầu tới nay Long Châu Tụ Hội luôn được tổ chức tại Linh Kính Thành, năm nay là lần đầu tiên thương hội được tổ chức ở nơi khác. Địa điểm tổ chức là một hạp cốc nhỏ cách Linh Kính Thành khoảng một trăm dặm, ở giữa vốn dĩ chỉ có núi cao vách thẳm tuy nhiên để chuẩn bị cho sự kiện trọng đại này mà Kim Long Thương Minh đã đặc biệt cấp tốc xây một con đường lớn nối thẳng hai nơi.
Ba cỗ xe ngựa chầm chậm men theo con đường bằng phẳng tiến về phía trước, hai bên đường đều là rừng sâu vách thẳm không thấy bóng chân người tuy nhiên trên đường thỉnh thoảng cũng gặp được một vài ba người, tất cả đều đi cùng hướng với đoàn người của Nam Việt Vương Phủ.
Nửa ngày sau, cỗ xe ngựa chầm chậm giảm dần tốc độ rồi dừng lại hẳn.
Lý An nghe thấy phía trước truyền tới tiếng người nói chuyện liền nhanh chóng đi xuống xe ngựa. Tuy nhiên trong góc Dương Siêu vẫn hai mắt chăm chăm nhìn mấy đĩa điểm tâm trên bàn mà không nhúc nhích.
” Thích thì cứ cầm lấy đi!” Lý An lắc đầu nói một câu rồi nhanh chóng đi xuống.
Dương Siêu nghe vậy thì giật nảy mình một cái, do dự một chút rồi cũng nhanh chóng đi xuống xe. Chủ nhân từng nhiều lần nhắc nhở hắn bây giờ đã không còn là một tên ăn mày nữa rồi mà là người hầu của hội chủ Lạc Hồng Thương Hội, làm chuyện gì cũng phải giữ mặt mũi một chút. Tuy nhiên hắn từ nhỏ tới lớn đều làm ăn mày, nỗi lo lớn nhất chính là hôm nay có được ăn no hay không, trong thời gian ngắn thực sự khó mà thích ứng với thân phận mới của mình được.
Sau khi xuống xe ngựa thứ đầu tiên đập vào mắt của Lý An là hai ngọn núi cao sừng sững ở ngay trước mắt, hai ngọn núi này so với những ngọn núi xung quanh cơ hồ cao gấp đôi có thừa, phần đỉnh hoàn toàn chìm trong màn mây trắng xóa không nhìn thấy bất cứ thứ gì. Bên trên hai ngọn núi không có một điểm lục sắc nào, khắp nơi đều là quái thạch lởm chởm màu nâu xám không có một chút sức sống.
Ở giữa hai ngọn núi khổng lồ là một khe hẹp rộng chừng 10m, đây chính là lối vào của hạp cốc. Đứng ở vị trí hiện tại của hắn chỉ có thể nhìn thấy bên trong hạp cốc mấy tòa kiến trúc khổng lồ.
Lúc này hai bên hạp cốc đứng thật nhiều hộ vệ, ba cỗ xe ngựa vừa dừng lại thì bên trong hạp cốc liền đi ra mấy người quản sự của Kim Long Thương Minh. Nam Việt Vương Phủ dù sao cũng là thế lực đứng đầu Thanh Châu, cho dù là Kim Long Thương Minh cũng không dám thất lễ chút nào.
Hai bên nói mấy lời khách sáo sau đó Trang Ngọc cùng với Vạn Đông Đông dưới sự cung kính dẫn đường của đám người mà đi vào bên trong hạp cốc. Lý An cùng với Dương Siêu chầm chậm đi ở phía sau, Lý An thần sắc lạnh nhạt lơ đãng quan sát xung quanh, Dương Siêu ngược lại điệu bộ vô cùng căng thẳng, hai tay nắm chặt lấy y phục.
Đợi tới khi đi tới trước lối vào, một người quản sự già của Kim Long Thương Minh mới cung kính lên tiếng: ” Bẩm quận chúa, theo quy định người hầu không thể tham gia Long Châu Tụ Hội. Chúng ta có thể tạm thời sắp xếp nơi ở cho hạ nhân của hai vị.”
Nhìn ánh mắt của lão giả hiển nhiên đem Lý An cùng Dương Siêu coi là hai cái người hầu.
Lý An không khỏi vô thức nhìn lại cách ăn mặc ngày hôm nay của mình, áo gấm màu tím, đai lưng bằng ngọc, bên hông dắt ngọc bội, đây chính là hình tượng người giàu trong tưởng tượng của hắn rồi. Tại sao vẫn bị đối phương nhận nhầm thành một cái hạ nhân? Chẳng nhẽ hắn thực sự rất có phong thái của một cái người hầu? Nghĩ tới đây Lý An không khỏi có chút bực bội trong lòng.
Cũng không thể trách lão quản sự của Kim Long Thương Minh có mắt như mù được, ngược lại thân là một cái người làm ăn, ánh mắt lão còn là rất sắc bén. Theo lão thấy hai người phía sau Trang Quận chúa tuy ăn mặc cũng rất quý giá nhưng trên người chẳng có chút phong thái của kẻ bề trên nào, khuôn mặt cũng rất lạ lẫm hiển nhiên đều là hạ nhân của Nam Việt Vương Phủ.
Nên biết lão giả này ở Linh Kính Thành đã hơn 60 năm rồi, đây đã là lần thứ 6 lão tham gia Long Châu Tụ Hội, khắp Thanh Châu này chỉ cần là nhân vật hơi có chút tiếng tăm lão đều có thể chớp mắt cái liền nhận ra.
Trang Ngọc ngại ngùng quay đầu nhìn Lý An một cái như đang xin lỗi rồi quay đầu nói: ” Lý công tử là khách quý của Nam Việt Vương Phủ, Kim Long Thương Minh các ngươi nếu như còn có mắt như mù mạo phạm ngài ấy đừng trách ta không khách khí.”
Lý An nhưng mà chẳng bận tâm chút nào, hắn ngược lại thấy có thể khiến cho người khác coi thường mình là một cái bản lĩnh thật lớn, hắn quay lại nói với Dương Siêu: ” Ngươi hãy men theo đường cũ trở về Linh Kính Thành đi.”
” Thuộc hạ tuân lệnh!” Dương Siêu nghe vậy do dự một chút rồi cung kính đáp. Từ nơi này tới Linh Kính Thành rất gần, cộng thêm có con đường lớn chỉ dẫn cho nên cũng sẽ không có nguy hiểm gì.
Dương Siêu cung kính đứng tại chỗ, dõi mắt nhìn bóng lưng Lý An đi vào bên trong hạp cốc. Đợi tới khi đoàn người Nam Việt Vương Phủ đã đi xa, bên cạnh hộ vệ tiến tới xua đuổi hắn mới men theo con đường nhỏ trở về Linh Kính Thành.
…
Bên trong một căn phòng nhỏ trống trải, bốn góc tường leo lắt mấy ngọn nến nhỏ không thể xua hết u ám khiến nơi này trở nên tối tăm âm trầm.
Nơi này hoặc đứng hoặc ngồi là mấy bóng đen không nhìn rõ hình dạng, không khí trầm trọng giống như chì lỏng.
” Đại ca, thực sự phải làm như vậy sao?” Chu Kiên ngồi bệt ở trên mặt đất, giọng nói run rẩy giống như ánh nến leo lắt ở trong góc phòng.
” Sao? Đệ không muốn làm? Chẳng nhẽ đệ muốn làm một tên vô dụng cả đời bị người khác khinh miệt?” Chu Kiên Sơn khoanh tay ở trước ngực, nhếch miệng cười.
Chu Kiên nhớ lại khuôn mặt xinh đẹp lúc nào cũng lạnh lẽo như băng kia, nhớ lại đôi mắt trong vắt như hồ thu lúc nào cũng chỉ có khinh miệt, trong lòng đột ngột dâng lên một ngọn lửa giận có thể nhấn chìm hết thảy. Hắn bò dậy từ trên mặt đất, gằn từng chữ qua kẽ răng: ” Không, đệ không muốn làm một kẻ vô dụng. Đệ sẽ giết hết tất cả bọn chúng!”