Chương 301: Long Châu Tụ Hội bắt đầu
Lý An vốn còn đang hoài nghi không biết hồn ma quái dị này có linh trí hay không, thông qua hành động vừa rồi của nó có thể khẳng định nó linh trí không thua gì một người bình thường.
” Ngươi là thứ gì?”
Giọng nói của Lý An vang vọng trong không gian đan điền thật lâu mới tiêu tán.
Bóng ma thân hình mờ nhạt run lên khe khẽ, ánh mắt mờ mịt quan sát bốn phía tuy nhiên không trả lời.
” Ngươi có thể nói chuyện hay không?”
Hồn ma vẫn mờ mịt tìm kiếm nguồn phát ra giọng nói.
” Ngươi có hiểu lời ta nói hay không? Nếu hiểu hãy gật đầu.”
Hồn ma vẫn không có phản ứng nào đặc biệt.
Lý An không thể biết được đối phương là đang giả vờ giả vịt hay thực sự không nghe hiểu những lời hắn nói tuy nhiên trước mắt cũng lại không biết phải xử lý cái thứ này như thế nào cho nên chỉ có thể tạm thời gác nó sang một bên mà thôi.
Mấy ngày trôi qua, hồn ma bên trong không gian đan điền vẫn không có động tĩnh gì, ngoại trừ lúc vừa bị giam vào nơi này nó còn lơ lửng bay lượn khắp nơi còn bây giờ thì đã triệt để im lặng một góc rồi. Nếu như người khác nhìn thấy nó chắc cũng chỉ cho rằng là một đám khói lơ lửng mà thôi.
Tuy nhiên Lý An lại phát hiện một điều bất thường, cơ thể của bóng ma đang ngày một nhạt dần, nếu như lần đầu nhìn thấy thân hình của nó là bán trong suốt giống như thủy tinh thì hiện tại đã trở nên vô cùng mơ hồ, giống như trên không gian có người dùng mực trắng vẽ lên mấy đường nét nghệch ngoạc tạo thành hình dạng con người.
Theo như hắn tính toán thì nếu cứ đà này không qua một tháng hồn ma sẽ trực tiếp tiêu tán, tất nhiên đây là kết quả suy đoán dựa trên việc bóng ma không ngừng suy yếu với tốc độ không đổi mà thôi.
Sau sự kiện bóng ma tấn công quan đốc tạo Du Ý, Lý An vẫn được phân nhiệm vụ bảo vệ người này. Du Ý quả cũng là một cái không tim không phổi người, dù cho vừa trải qua một phen nhất sinh cửa tử, ngay cả cái phủ đệ tốn nửa đời người mới xây được đều bị đốt trụi nhưng cũng không thế nào suy sụp, ngọai trừ thỉnh thoảng than thân trách phận vài câu ra thì vẫn làm việc như bình thường.
Chỉ là kế tiếp sau đó cũng không có quan viên nào bị sát hại nữa, Lý An đi theo bảo vệ Du Ý hơn một tháng trời rảnh rỗi tới phát chán.
May mắn hôm nay người của Nam Việt Vương Phủ tới thông báo cho Lý An rằng tam quận chúa triệu kiến, hắn nghe vậy liền vui mừng chạy tới Nam Việt Vương Phủ. Tính tình của hắn cũng không phải kiểu người không chịu được nhàm chán tuy nhiên hơn một tháng trời mỗi ngày đều kè kè bên cạnh một cái trung niên nhân béo mập thực sự chẳng phải trải nghiệm gì thú vị cho cam.
Lý do Trang Ngọc tìm hắn cũng rất đơn giản, ba ngày nữa chính là ngày Long Châu Tụ Hội mười năm một lần sẽ chính thức bắt đầu, theo như đã thương lượng từ trước hắn sẽ cùng đoàn người của Nam Việt Vương Phủ tham gia cái này Thanh Châu đệ nhất thịnh hội.
Lần này Long Châu Tụ Hội cũng không giống như những năm trước tổ chức ở trong Linh Kính Thành mà tổ chức ở một thung lũng cách thành khoảng trăm dặm. Thời buổi yêu thú loạn lạc như thế này lại thay đổi địa điểm ra bên ngoài thành hiển nhiên vô cùng bất thường tuy nhiên Kim Long Thương Hội không đưa ra lời giải thích nào cho nên cũng không ai nói gì được. Dù sao thì cũng không ai bắt ép ngươi tham gia buổi tụ hội, nhà ngươi nếu như sợ thì có thể ở nhà cho xong chuyện.
Chỉ là lần này Long Châu Tụ Hội cơ hồ tụ tập hơn phân nửa cao thủ khắp Thanh Châu này rồi, tới khi đó thung lũng kia có thể nói là đầm rồng hang hổ, yêu tộc nếu như tới cũng chỉ tự mình đâm đầu vào thiết bảng mà thôi.
Lý An thực sự rất mong chờ lần này Long Châu Tụ Hội, đây chính là sự kiện lớn bậc nhất của Thanh Châu này. Mười năm trước hắn còn chưa tới Thanh Châu tự nhiên không có cơ hội tham gia, bây giờ cuối cùng cũng có cơ hội tận mắt chứng kiến cái gì gọi là phồn vinh thịnh cảnh.
Nghĩ lại lần trước Long Châu Tụ Hội tổ chức hắn vẫn chỉ là một cái vô danh tiểu tốt mang theo người nhà vạn dặm xa xôi chạy nạn khắp nơi. Ngắn ngủi chưa tới mười năm thời gian đã trở thành người đứng đầu thương hội lớn thứ hai Thanh Châu, khoảng cách ở giữa ngay cả Lý An cũng cảm thấy không chút nào chân thực.
Sau khi bàn bạc xong xuôi thời gian cũng đã không còn sớm, Lý An rời khỏi thư phòng của Trang Ngọc thì thấy bầu trời đã tối hẳn rồi, xuyên qua màn mây lờ mờ có thể nhìn thấy biển sao đang lấp lánh.
Không ngờ chính là vừa đi được không bao xa Lý An liền bắt gặp Chu Kiên. Kẻ này trên danh nghĩa chính là đệ đệ của đại đà chủ Kim Long Thương Minh, phu quân của tam quận chúa Nam Việt Vương Phủ tuy nhiên thực chất chỉ là một tên nhu nhược yếu kém. Lý An không muốn dây dưa nhiều với loại người này vốn định mặc kệ hắn đi qua tuy nhiên không ngờ Chu Kiên lại đột ngột lên tiếng, âm thanh lè nhè đặc trưng của người say.
” Ta sẽ giết hết toàn bộ các ngươi!”
Lý An dừng bước chân lại lạnh lẽo quan sát Chu Kiên một chút rồi lắc đầu rời đi. Đối phương một thân nồng nặc mùi rượu, say đến mức đi đứng còn không vững tuy nhiên câu nói này lại không giống như lời của người say.
Ba ngày sau, mặt trời đã lên cao ở phương đông, ánh mặt trời màu vàng cam tuy chưa đủ chiếu cho da người bị rát nhưng nhiệt độ đã lên khá cao rồi, người người ra vào thành đều cúi đầu đi thật nhanh.
Nếu là bình thường cổng thành chỉ có mấy chục cái giáp sĩ canh gác, người nào người nấy đều rệu rã không có chút nào sức sống, thỉnh thoảng còn sẽ hướng những cô nương xinh đẹp trêu chọc vài câu tuy nhiên hôm nay cảnh tượng lại khác hẳn. Hai bên của thành nghiêm chỉnh đứng hai hàng giáp sĩ, số lượng phải lên tới trăm người, những bộ giáp sắp được đánh bóng tới nỗi gần như phát sáng dưới ánh mặt trời, binh lính người nào kẻ ấy thần sắc trang nghiêm, mũi thương nhọn hoắt giống như nọc độc của những con ong khổng lồ. Trong không khí tràn đầy một thứ không khí túc sát khiến cho dân chúng ra vào thành đều vô thức nín thở.
Có chuyện lạ này bởi vì hôm nay chính là ngày Long Châu Tụ Hội bắt đầu, từ sáng sớm tới giờ đã có hơn mười đoàn người ngựa thanh thế thật lớn đi qua cổng thành rồi. Đây đều là những đại nhân vật mà đám binh sĩ bình thường cả đời cũng không có cơ hội yết kiến, thân phận nếu như không phải là quan chức triều đình thì cũng là những thế lực lớn trong thành.
Tuy vậy nhưng khi chứng kiến từ cuối đường đi tới ba cỗ xe ngựa, đám binh lính canh cổng vẫn vô thức ưỡn thẳng tấm lưng vốn đã thẳng tắp của mình, mỗi người đều giống như một bức tượng không nhúc nhích lấy một chút, mồ hôi tuôn ra như mưa bên dưới bộ giáp bóng bẩy nhưng không một ai dám động đậy.
Ngay cả mấy tên binh trưởng cũng vội vàng chạy ra nghiêm chỉnh đứng phía trước hàng ngũ lính canh, người nào kẻ ấy đều vẻ mặt nghiêm trọng như lâm phải đại địch, ánh mắt khóa chặt lá cờ nhỏ tung bay trên nóc của ba cỗ xe ngựa.
Bên trên lá cờ hình tam giác vẽ ký hiệu một đóa hoa sen bằng vàng, chỉ cần không phải là loại ngu ngốc đều có thể nhận ra đây chính là ký hiệu của Nam Việt Vương Phủ.
Ba cỗ xe ngựa ung dung lắc lư đi qua cổng thành, hai bên dân chúng cùng binh lính xếp thành một hàng dài không phát ra mảy may chút nào tiếng động.
Trong ba cỗ xe ngựa này Lý An ngồi ở chiếc xe nằm sau cùng, hai chiếc xe ngựa phía trên lần lượt ngồi Trang Ngọc cùng với ngoại tổ mẫu của nàng ta, Vạn Đông Đông. Lần này đoàn người Nam Việt Vương Phủ cũng chỉ có ba người bọn hắn như vậy, trong số này Lý An là một cái khí thể song tu, Trang ngọc là một vị nhị châu cảnh luyện khí sĩ, Vạn Đông Đông ngược lại Lý An không nhìn ra được chút nào nông sâu tuy nhiên có thể khẳng định ít nhất cũng là một cái nhị châu cảnh.