Chương 300: Long Châu Đan
Nửa đêm nửa hôm tại một góc sầm uất nhất của Linh Kính Thành đột ngột dâng lên một ngọn lửa thật lớn, gió đêm hiu hiu thổi đem mùi cháy khét truyền đi thật xa trong không gian.
Chưa tới nửa canh giờ sau người của Nam Việt Vương Phủ đã có mặt tại nơi này, ngoài ra còn có mấy trăm tên quan sai của quan phủ. Dẫn đầu đoàn người chính là tam quận chúa Trang Ngọc.
Bên trong phủ đệ lúc này đều là biển lửa cháy nghi ngút khiến cho người bình thường mảy may không dám tới gần, tuy nhiên Trang Ngọc lại không chút do dự xông vào bên trong phủ đệ, theo sau nàng còn có mười mấy người khác.
Phủ đệ này vốn dĩ không lớn, đoàn người rất nhanh tìm tới thư phòng sớm đã cháy rụi, trên khoảng sân trống phía trước thư phòng nhìn thấy Lý An đang khoanh chân mà ngồi ở dưới đất, hai mắt nhắm nghiền lại. Bên cạnh hắn là Du Ý cùng với mười mấy tên hộ vệ khác, tất cả đều nằm yên bất động.
Nghe thấy động tĩnh Lý An liền mở mắt, bất đắc dĩ thở dài một hơi. Hắn nãy giờ vẫn luôn tìm cách tiêu diệt hồn ma ở trong không gian đan điền tuy nhiên đều vô kế khả thi, dù là dùng lửa đốt nước dìm hay dùng linh lực tấn công đều vô dụng, tất cả đều không thể chạm tới hồn ma mảy may. Điểm may mắn duy nhất chính là hồn ma không thể rời khỏi không gian đan điền của hắn, cũng không thể tại bên trong không gian đan điền gây ra tổn hại tới cơ thể của hắn.
Chỉ là không thể nào cứ mặc kệ một thứ quái dị không rõ nguồn gốc trôi nổi ở bên trong đan điền được, tuy nhiên bất ngờ nếu thả hồn ma ra không thể nghi ngờ gì nó lập tức sẽ hư hóa chạy mất tăm. Vấn đề này thực sự khiến cho hắn vô cùng đau đầu.
” Lý hội chủ không sao chứ?” Trang Ngọc hốt hoảng chạy tới, lo lắng hỏi.
” Vẫn chưa chết được, chỉ là bị dọa cho một trận không nhẹ!” Lý An đứng dậy phủi bụi đất trên quần áo, cười khổ lắc đầu. Hắn cũng không nói dối, vừa rồi đột nhiên mở mắt nhìn thấy một cái bóng ma trong suốt lơ lửng đầu giường Du Ý khiến cho hắn sợ phát khiếp, nếu đổi một cái người bình thường mà nói không chừng đã trực tiếp sợ tới mất mạng.
Trang Ngọc nhìn thấy Du Ý vẫn còn sống không khỏi thở phào một hơi, giọng nói gấp gáp: ” Ở đây đã có chuyện gì vậy? Hung thủ ở đâu?”
” Nói ra chỉ sợ quận chúa không tin, vừa rồi….” Lý An thở dài một hơi sau đó tỉ mỉ kể lại toàn bộ trận chiến vừa rồi. Chỉ là sau khi do dự một chút hắn vẫn là không kể lại việc mình đã thu lấy hồn ma kia vào trong không gian đan điền, ngược lại kể rằng nó đã hư hóa trốn đi mất.
” Ta chưa từng gặp thứ nào quái dị như vậy. Đoán chừng là pháp thuật bản mệnh của kẻ nào đó.” Trang Ngọc nhíu mày đáp.
Lý An cũng cho là như vậy, trên đời này pháp thuật bản mệnh thiên biến vạn hóa, nếu như có kẻ có thể hóa thành hồn ma vất vưởng khắp nơi hắn ngược lại cũng không cảm thấy có gì bất thường.
” Năng lực của hồn ma này quá mức quái dị, thảo nào nhiều như vậy quan viên đều vô thanh vô tức mất mạng. May mắn đêm nay có Lý hội chủ nếu không tính mạng của Du Ý chỉ sợ đã mất. Ta xin thay mặt toàn thể Linh Kính Thành cảm tạ ngài.” Trang Ngọc nghiêm trang thi lễ nói.
” Chúng ta bây giờ đã cùng đứng trên một con thuyền, Lý mỗ chỉ làm bổn phận của mình mà thôi. Đêm nay chiến đấu tại hạ bị thương không nhẹ xin cáo từ trước.” Lý An chắp tay nói, hắn đang muốn lập tức trở về nơi ở để nghiên cứu hồn ma ở bên trong đan điền.
Trang Ngọc tự nhiên sẽ không có ý kiến gì, nàng giống như làm ảo thuật không biết từ đâu lấy ra một cái hộp gỗ nhỏ đưa tới, không chờ Lý An dò hỏi đã giới thiệu: ” Đây là một viên Long Châu Đan, thứ này có thể chữa thương, xin Lý hội chủ nhận lấy.”
Long Châu Đan! Nghe thấy thứ đồ vật danh tiếng cực kỳ lớn này Lý An không khỏi trong lòng khẽ động, do dự một chút liền nhận lấy hộp gỗ rồi cáo từ rời đi.
Nửa canh giờ sau, Lý An không kinh động tới ai trở về nơi ở của mình tại Lạc Hồng Thương Hội.
Hắn vừa rồi nói rằng bản thân bị thương không nhẹ là giả, vừa rồi một trận chiến đấu tuy hung hiểm nhưng hắn cũng không bị thương tích gì đáng kể. Nếu như Trang Ngọc đưa tặng bình thường chữa thương đan dược hắn chắc chắn sẽ từ chối tuy nhiên Long Châu Đan lại không chỉ đơn giản là chữa thương đan dược như vậy.
Chỉ cần là người trong giang hồ Thanh Châu đều biết phân đà của Kim Long Thương Minh mỗi mười năm một lần sẽ tổ chức một buổi Long Châu Tụ Hội, cái này có thể coi như là Thanh Châu đại hội võ lâm rồi. Đại hội này có thể tạo nên danh tiếng lớn như vậy ngoại trừ rất nhiều báu vật xuất hiện bên ngoài thì một lý do lớn chính là viên Long Châu Đan trước mắt Lý An.
Mỗi mười năm một lần, tại bên trong Long Châu Tụ Hội, Kim Long Thương Minh sẽ bán đấu giá một số lượng rất ít Long Châu Đan, mỗi lần đều khiến cho anh hùng khắp nơi tranh tới sứt đầu mẻ trán. Sở dĩ một viên nho nhỏ đan dược có thể khiến cho nhiều người như vậy không ngại đường xá xa xôi lặn lội tới Linh Kính Thành bởi vì Long Châu Đan có thể giúp cho luyện thể sĩ gia tăng mấy chục năm công lực, hơn nữa sẽ không có bất cứ tác dụng phụ nào.
Hiệu quả của Long Châu Đan tùy cảnh giới cùng căn cơ của người dùng sẽ có khác biệt nhất định, tuy nhiên thấp nhất cũng có thể khiến cho một tên luyện thể sĩ tăng lên mười năm công sức khổ luyện. Mười năm thời gian nói thì tưởng chừng không đáng bao nhiêu tuy nhiên thử nghĩ kỹ lại đời người lại có thể được mấy cái lần mười năm, có thể tiết kiệm được mười năm khổ luyện thời gian nghĩa là cơ hội tiến cảnh sẽ lớn hơn một bậc.
Loại đan dược này không nghi ngờ gì có thể khiến cho toàn bộ luyện thể sĩ trong thiên hạ điên cuồng, nhu cầu tự nhiên vô cùng lớn. Tuy nhiên chỉ có Kim Long Thương Minh có thể đem ra cái này thần đan mà thôi, hơn nữa mỗi mười năm mới tại Long Châu Tụ Hội bán ra, nhiều thì mươi viên ít thì chỉ có 5, 6 viên mà thôi. Từ đó có thể tưởng tượng được viên đan dược nho nhỏ trong tay Lý An hiếm có tới mức nào, đoán chừng cũng chỉ Trang Ngọc như vậy đứng đầu Linh Kính Thành mới dám đơn giản như vậy đem tặng người khác.
” Hôm nay một trận đại chiến cũng coi như không có thu hoạch gì, vị này quận chúa thực sự rất biết cách đối nhân xử thế.” Lý An mỉm cười mở nắp hộp gỗ ra, bên trong là một viên đan dược tròn trịa toàn thân trong suốt trông giống như một miếng hàn băng được đục đẽo tỉ mỉ, mùi hương thơm ngát thấm đậm tim can.
Hắn hiển nhiên là sẽ không đem Long Châu Đan ra làm đan dược chữa thương mà nuốt vào, ngắm nghía một chút rồi liền thu vào bên trong không gian đan điền.
Soạt một tiếng hộp gỗ nhỏ liền biến mất không còn bóng dáng, bên trong không gian đan điền của Lý An lại trống rỗng xuất hiện thêm một cái hộp. Một hồn ma thân hình gần như trong suốt dập dờn bay tới chăm chú quan sát hộp gỗ nhỏ vừa mới xuất hiện, nó chần chờ một chút rồi vươn tay ra chạm vào hộp gỗ.
Ngay giây phút hồn ma chạm vào hộp gỗ thanh Thần Hỏa Kiếm vốn luôn ung dung trôi nổi trên không đột ngột nhanh như chớp phóng tới. Thanh thần binh sắc bén không gì cản nổi lập tức xuyên qua đầu của hồn ma tuy nhiên lại không thể gây được tổn thương cho nó, cánh tay của hồn ma cũng xuyên qua hộp gỗ.
Bên trong căn phòng nhỏ, Lý An ngồi xếp bằng trên giường khẽ nhướng mày: ” Còn biết thăm dò ta?! Xem ra linh trí không hề thấp chút nào.”