Chương 297: Đốc Tạo Quan
Ngũ Linh Đế Quốc lập quốc đã mấy ngàn năm, trải qua dài đằng đẵng thời gian bộ máy chính quyền sớm đã được xây dựng trở nên vô cùng phức tạp cùng hiệu quả. Kính Quốc sau khi tuyên bố tách ra khỏi Ngũ Linh Đế Quốc ngoại trừ hoàng đế ra thì cơ cấu triều đình cơ bản không có gì thay đổi, ngay cả quan viên đa phần cũng xuất thân từ Ngũ Linh Đế Quốc quan trường cả.
Bên trong cái hệ thống quan lại phức tạp rối rắm như bộ rễ của một cây cổ thụ đấy, chức quan Đốc Tạo nho nhỏ thực chẳng có gì đáng mà nói. Đốc Tạo Quan thuộc hàng ngũ phẩm không lớn không nhỏ, chức trách chính là quản lý việc sản xuất vũ khí. Nếu như là thời bình mà nói chức quan này chẳng qua chỉ là một tay thợ rèn mặc áo quan mà thôi, mỗi ngày nếu không phải đang hỳ hục trong nhà xưởng thì cũng là chạy khắp nơi than khổ xin tiền.
Tuy nhiên lấy tình hình hiện tại tới xem, tầm quan trọng của vị này Quan Đốc Tạo không thể nói là nhỏ được, thậm chí còn rất lớn nữa là đằng khác. Đây cũng là lý do mà Lý An được phân đi bảo vệ vị này Quan Đốc Tạo.
Bên trong căn phòng khách rộng rãi không có vật gì trang trí, thậm chí một bình hoa nhỏ bằng cái nắm tay cũng không thấy, bốn phía bức tường ngược lại treo đủ loại binh khí, từ vũ khí lạnh như đao thương kiếm kích tới vũ khí nóng như súng pháo đều có cả.
Xuyên qua lớp khói trắng đang bốc nghi ngút từ chén trà trên bàn, Lý An đăm đăm nhìn vị này Đốc Tạo Quan trong lòng chung quy đều có cảm giác không thích hợp. Trong trí tưởng tượng của hắn quan đốc tạo phải là một cái râu quai nón hán tử mình cao tám thước, toàn thân cơ bắp cuồn cuộn da dẻ ngăm đen mới phải.
Bây giờ nhìn lại vị này Đốc Tạo Quan, thân hình chỉ cao tới cổ hắn là cùng, phần bụng nhưng lại lớn gấp 3 lần bụng hắn có hơn, ngồi trên chiếc ghế bành trông thực chẳng khác một quả bóng thịt chút nào, tròn vành vạnh. Khuôn mặt y trông giống như một chiếc đĩa gắn thêm mắt mũi miệng vào, dưới cằm nọng mỡ thõng xuống tới mức giống như đồ giả, đôi mắt tròn bé xíu, miệng nhỏ lúc nào cũng cười hì hì.
Người này ngoại hình không có chút nào nguy hiểm hay cao thâm gì, ngược lại giống như một kẻ thiểu năng trí tuệ thì đúng hơn! Lý An không khỏi trong lòng thầm nghĩ.
Tất nhiên vị này Quan Đốc Tạo không biết được người nam tử trẻ tuổi đối diện đang nghĩ cái gì, hắn thuận tay lấy một cái bánh điểm tâm thật lớn ném vào trong miệng, vui vẻ cười nói: ” Không có quận chúa đại nhân nào lại tốt với ta như vậy, còn đặc biệt phái một cái cao thủ tới bảo vệ ta nữa. Chỉ là Du mỗ cả đời chỉ biết đánh sắt chứ có đánh ai bao giờ đâu, đoán chừng sẽ không ai làm hại ta đâu.”
” Đốc Tạo đại nhân chớ khinh thường, bây giờ đang là thời chiến những người ở vị trí quan trọng như đại nhân chính là mục tiêu bị nhắm tới hàng đầu. Tại hạ tên là Lý Bình, thời gian tiếp theo xin hãy để ta đi theo thủ hộ ngài. Chỉ là chuyện quận chúa phái ta tới bảo vệ ngài là bí mật, tuyệt đối không được để cho người thứ ba biết.” Lý An chắp tay mỉm cười nói, thần sắc vô cùng tự nhiên.
” Ta họ Du, tên là Ý. Ngươi cứ gọi là ta Du đại nhân là được rồi. Xin Lý hộ vệ cứ an tâm, chuyện này ta đã được quận chúa đặc biệt dặn dò rồi, dù cho là nương tử ta tuyệt đối cũng sẽ không hé răng nửa chữ. Đợi lát nữa ta sẽ từ trong quân doanh tìm mấy cái tên hộ vệ dùng để che mắt, ngươi có thể trà trộn cùng bọn hắn để bảo vệ ta.” Du Ý gật đầu như gà mổ thóc nói. Nhìn điệu bộ của hắn Lý An dám cá đối phương hoàn toàn không xem nguy hiểm của bản thân ra cái gì, xem ra là một cái người không tim không phổi.
” Thời gian cũng không còn sớm nữa, Lý hộ vệ xin mời cùng với ta dùng cơm trưa.” Du Ý đang bàn chuyện đại sự lập tức chuyển đề tài sang ăn uống, thái độ so ra nhiệt tình gấp bội.
Lý An không tiện từ chối chỉ có thể đồng ý. Bàn ăn thật lớn bày mấy chục món ăn tuy nhiên chỉ có hai người bọn hắn ăn, Lý An vốn còn sợ bỏ phí quá nhiều không ngờ cái kia Du Ý tựa hồ như thần ăn vậy, trên bàn ăn tay chân nhanh nhẹn tới phát ớn, chớp mắt mấy cái liền quét sạch một đĩa thức ăn.
Du Ý đưa tay quệt dầu mỡ trên khóe miệng, giọng không rõ: ” Lý hộ vệ ăn nhanh đi không là không còn phần đâu!”
Lý An nghe vậy thực không nhịn được mỉm cười, vờ vịt gắp một chút thức ăn bỏ vào miệng nhưng thực chất đều thu vào bên trong không gian đan điền. Cũng không phải hắn nghi ngờ Du Ý hay là Nam Việt Vương Phủ cái gì, đây chẳng qua là thói quen gần như là bản năng mà thôi.
Ngày hôm sau quả nhiên nơi ở của Du Ý nhiều thêm một tốp binh lính mười mấy người, những cái này tinh binh trong quân ngũ cũng không mặc trọng giáp mà mặc y phục hộ vệ bình thường, dẫn đầu là một cái nam tử trẻ tuổi thân hình lực lưỡng, ngũ quan thông thường không có gì nổi bật chính là Lý An.
Phủ đệ của Du Ý không hề lớn, bên trong ngoại trừ nha hoàn người làm cũng chỉ có 7 tên hộ vệ, bây giờ được bổ sung thêm 15 cái tinh binh tổng cộng có 22 người mà thôi, toàn bộ đều do Lý An quản lý cả.
Bởi vì đang là thời chiến cho nên công việc của Quan Đốc Tạo như Du Ý vô cùng bận rộn, ngoại trừ ban đêm ra thì gần như không bao giờ ở nhà. Lý An đi theo hắn tới nhà xưởng làm việc, tới nha môn các nơi, thậm chí cả lúc đi vệ sinh hắn cũng kè kè theo bên cạnh, cơ hồ là nửa bước không rời theo đúng nghĩa của nó.
Đây tự nhiên là một quá trình không có gì thú vị kỳ lạ, tuy nhiên trong lúc đi theo Du Ý hắn lại được nhìn thấy không ít điều thú vị. Đầu tiên là nhà xưởng sản xuất vũ khí của Linh Kính Thành, bên trong ngoại trừ vũ khí lạnh ra còn có một khu rất rộng chuyên môn chế tạo Súng Hỏa Mai, quy trình chế tạo súng hỏa mai ở đây rất khác biệt với Lạc Hồng Thương Hội, trong đó có những công nghệ mà ngay cả Lý An cũng không thể hiểu nổi.
Tuy không phải hành vi chính nhân quân tử gì lắm tuy nhiên Lý An đều cố gắng nhớ mọi chi tiết vào trong đầu, thỉnh thoảng lại thỉnh giáo Du Ý một chút kiến thức về việc sản xuất vũ khí.
Du Ý quả thực là một cái người nói nhiều tới không thể nhiều hơn, hỏi gì hắn cũng đáp lại một cách thật tỉ mỉ.
Đều là người trong nghề cả Lý An dù chưa từng chứng kiến Du Ý ra tay nhưng có thể phán đoán được hắn là một cái thợ rèn cực giỏi, kiến thức sâu rộng không có bất cứ thợ rèn nào bên trong Lạc Hồng Thương Hội có thể so sánh được.
Một nơi nữa khiến cho Lý An có ấn tượng sâu sắc chính là kho vũ khí ở Linh Kính Thành, nơi này được canh gác mật thiết so với Nam Việt Vương Phủ còn muốn cẩn thận gấp bội. Hắn được dẫn vào một trong số rất nhiều nhà kho, bên trong là vô số súng hỏa mai, pháo, thuốc nổ,… chất thành núi. Nơi này trữ vũ khí chỉ sợ đủ để phát cho mỗi người dân Linh Kính Thành một món.
Một ngày làm việc quần quật, lúc bọn hắn về tới phủ cũng đã là buổi tối. Du Ý nhanh chóng tắm rửa sạch sẽ sau đó ở trong vườn ăn một bữa tối thật thịnh soạn sau đó đi vào trong thư phòng.
Thư phòng nằm ở phía đông của phủ đệ, bốn phía địa hình trống trải rất dễ quan sát. Cộng thêm đêm nay là một đêm trăng tròn không mây cho nên dù là người bình thường cũng có thể đem mọi thứ nhìn được rõ ràng.
Người đội trưởng hộ vệ lúc trước chịu trách nhiệm bảo vệ Du Ý dõng dạc lên tiếng: ” Chỉ cần tại bốn phía thư phòng canh gác liền có thể đảm bảo cho Du đại nhân an toàn.”
Lý An nhưng lại không lạc quan như vậy, hắn lạnh lùng liếc mắt toàn bộ hộ vệ đội một cái: ” Nếu như Du đại nhân tổn hại một sợi tóc thì ta cùng các ngươi cũng không còn đường sống nữa. Đêm nay nếu như có kẻ dám lơ là thì không cần ai khác, chính tay Lý mỗ sẽ tiễn các ngươi lên đường.”
Nói xong hắn nhanh chóng mở cửa đi vào bên trong thư phòng, chỉ cần Du Ý còn ở trong tầm mắt của hắn thì không ai có thể thần không biết quỷ không hay lấy mạng của y.
Chỉ là thực sự như thế hay sao?