Chương 298: Bóng ma khủng bố
Nếu như so sánh với quy mô của ngôi phủ đệ thì thư phòng của Du Ý phải nói là vô cùng đồ sộ, một căn phòng khá lớn chất kín đầy thư tịch các loại, bốn phía dựng thật nhiều giá sách cao hơn ba mét. Ở giữa căn phòng là một bộ bàn ghế nho nhỏ, bên trên bàn cũng đặt rất nhiều giấy tờ các loại.
Du Ý ngồi xuống ghế, thấy Lý An quay người đóng cửa lại thì than thở: ” Lý hộ vệ thấy đấy, chức Quan Đốc Tạo này ban ngày thì phải làm việc của thợ rèn ban đêm lại phải giải quyết đủ thứ giấy tờ, là một chức quan vô cùng khổ cực.”
Trong phòng chỉ có một chiếc ghế mà thôi, Lý An đứng bên cửa sổ nhìn ra bên ngoài cũng không quay đầu lại mà đáp: ” Vũ khí đối với chiến tranh cũng như cơm gạo đối với dân chúng, xưa nay chỉ có thiếu chứ chưa bao giờ đủ. Du đại nhân vất vả là tất nhiên.”
Du Ý gật đầu bày tỏ sự đồng ý, thấy đối phương không muốn nói chuyện liền vùi đầu vào giải quyết đống giấy tờ chất thành núi trên bàn. Người này ăn nói không khéo léo, thân hình béo núc tuy nhiên chữ viết lại đẹp tới kinh người, nhìn dưới ngòi bút của y từng hàng rồng bay phượng múa là Lý An không khỏi hổ thẹn. Hay cả hắn cũng phải thừa nhận chữ viết của mình xấu tới chẳng còn gì để nói, mỗi lần Mộc Huyền Linh nhìn thấy hắn viết chữ đều phải cười lăn cười bò một trận.
Đêm dần khuya dưới ánh trăng nhợt nhạt, bên tai ngoại trừ tiếng ngòi bút viết trên giấy kêu sột soạt cùng bên ngoài thỉnh thoảng vọng tới tiếng chim cú kêu thì không có âm thanh nào khác.
Du Ý cuối cùng cũng giải quyết xong xuôi công việc trong ngày hôm nay, đứng dậy khỏi ghế vươn người một cái rồi thở dài: ” Thời gian không còn sớm nữa, chúng ta mau về nghỉ ngơi thôi. Công việc ngày mai không ít hơn công việc ngày hôm nay chút nào đâu.”
” Ta sẽ ngủ chung với ngài.” Lý An gật đầu đáp. Hắn thân là một cái Kim huyết cảnh cùng nhất châu cảnh tinh lực vô cùng dồi dào, dù có không ngủ ba ngày ba đêm cũng sẽ không mệt mỏi gì.
Du Ý nghĩ vậy nhưng lại chần chừ: ” Cái này! Phòng ngủ của bổn quan chỉ có một cái giường cho ta cùng phu nhân mà thôi. Lý hộ vệ..”
” Thời gian tới xin ngài hãy sắp xếp cho phu nhân ở nơi khác, ta cùng với ngài sẽ ở chung một phòng, Lý mỗ không cần giường đại nhân có thể an tâm. Đây là lệnh của quận chúa.”
Du Ý vốn còn không tình nguyện tuy nhiên nghe tới quận chúa chỉ có thể ấm ức gật đầu.
Hai người bọn hắn nhanh chóng rời khỏi thư phòng trở về phòng ngủ của Du Ý, trên đường đi Lý An đều ngửa đầu nhìn trăng thanh gió mát tuy nhiên trong lòng từ đầu tới cuối chưa bao giờ buông lỏng cảnh giác. Xung quanh bọn hắn còn có mười mấy cái hộ vệ đi theo như hình với bóng.
Dưới sự bảo vệ như thế này nếu như Du Ý vẫn có thể lặng yên không một tiếng động bị người ta chém đầu thì đúng là khó như lên trời.
Một ngày làm việc sớm đã mệt mỏi không chịu nổi cho nên Du Ý vừa ngả lưng xuống giường liền ngủ say như chết, rất nhanh tiếng ngáy đều đều đã vang lên như sấm.
Lý An tìm một chiếc ghế bành ngồi xuống, hai tay khoanh trước ngực nhắm mắt dưỡng thần. Hắn cũng không phải thực sự ngủ mà chỉ bước vào trạng thái thiền định mà thôi, dù sao cũng không thể cả đêm nhìn chằm chằm một cái trung niên nam tử béo mập ngủ say như chết được đi.
Đêm càng về khuya nhiệt độ càng giảm xuống, bên ngoài đã không còn truyền tới bất cứ âm thanh gì, tiếng ngáy của Du Ý vang vọng giống như tiếng sấm động trời cao.
Đột nhiên trong lòng Lý An khẽ động, hắn không nghe thấy bất cứ âm thanh nào tuy nhiên không hiểu sao toàn thân hắn lại dựng hết lông tơ lên. Cảm giác này giống như khi đứng gần một đầu hung thú vô cùng lợi hại cho nên cơ thể mẫn cảm với sát khí tự động sinh ra cảnh báo vậy.
Hắn lập tức mở choàng hai mắt, từ bên trong hai con ngươi bắn ra một cỗ linh quang sáng rực trong bóng đêm.
Dưới ánh trăng lờ mờ nghiêng nghiêng trong phòng, hắn nhìn thấy một cảnh tượng quái dị tới mức nhất thời hắn cũng phải ngưng cả thở.
Cách giường của Du Ý chưa tới ba mét lúc này đang đứng một hồn ma, một hồn ma thực sự. Nó giống như một cái bóng gần như trong suốt, hình dáng giống như người, trên thân mặc một bộ bạch y bồng bềnh trong gió, càng đáng sợ chính là từ cổ áo lộ ra không phải đầu người mà là đầu của một con hồ ly.
Cái đầu hồ ly lúc này cũng đang nhìn chằm chằm Lý An, khuôn mặt trong suốt có thể nhìn xuyên qua tuy nhiên ngũ quan trên mặt lại vô cùng rõ ràng, hai con mắt xanh lục trong bóng đêm vô cùng yêu dị.
Ực một tiếng! Lý An nghe được rõ ràng tiếng bản thân nuốt nước bọt.
Từ khi tới thế giới này tới nay đây là lần đầu tiên hắn nhìn thấy một thứ quái dị sởn gai ốc như thế này.
Hai bên nhìn chằm chằm nhau khoảng vài giây sau bóng ma đột ngột mãnh liệt quay đầu rồi phóng tới Du Ý đang nằm trên giường, vuốt sắc bén vồ thẳng tới chiếc cổ béo mập của vị này Quan Độc Tạo đại nhân.
” Yêu ma to gan!” Lý An hét lớn một tiếng, thân hình nhanh như chớp phóng tới phía trước, sàn nhà dưới chân hắn trực tiếp bị đạp thành một cái hố sâu, cả căn phòng đều đi theo chấn động một cái.
Khi bóng vuốt của bóng ma sắp chạm trúng cổ của Du Ý thì một quyền của Lý An cũng phủ xuống đầu nó. Tuy nhiên bóng ma hoàn toàn không có ý định dừng lại làm hai con ngươi Lý An co lại.
Cảnh tượng đầu rơi máu chảy trong tưởng tượng không hề xuất hiện, một quyền của Lý An dễ dàng đánh xuyên qua đầu của bóng ma sau đó đánh trúng thành giường. Bóng vuốt của nó đâm thật sâu vào trong cổ của Du Ý tuy nhiên không hề có lấy một vết thương.
Hai bên nhanh chóng tách ra khoảng cách, bóng ma đã từ bỏ tấn công Du Ý, ý định hai con mắt xanh lục yêu dị nhìn chằm chằm vào Lý An.
” Ngươi là thứ quái gì?” Lý An thấp giọng lẩm bẩm, đưa mắt nhìn cánh tay phải. Vừa rồi hắn rõ ràng đã đánh trúng đối phương tuy nhiên bàn tay lại không hề cảm nhận được bất cứ thứ gì, hoàn toàn giống với lúc hắn đánh vào trong không khí vậy.
Tuy nhiên may mắn chính là đối phương cũng không thể làm hại Du Ý.
Vừa rồi động tĩnh lớn như vậy tuy nhiên Du Ý nằm trên giường vẫn ngủ say như chết, bên ngoài cũng không hề truyền tới bất cứ động tĩnh nào của đám hộ vệ. Đêm khuya thanh vắng chỉ có Lý An cùng với một cái bóng ma, quang cảnh vô cùng quái dị.
Bóng ma ngửa đầu gầm thét nhưng không hề phát ra bất cứ tiếng động nào, thân hình nó dùng tốc độ nhanh tới kinh hồn phóng tới Lý An, hai bàn tay sắc bén chộp tới cổ của hắn.
Lý An hét lên một tiếng, toàn thân lập tức sáng rực kim quang chói mắt, đem bóng tối xung quanh toàn bộ xua tan đi. Hắn vừa đưa hai tay lên đan chéo trước ngực chợt cảm thấy phía trước truyền tới một lực lượng cực kỳ lớn, vuốt của bóng ma đâm vào da thịt tuy không thể phá vỡ kim thân nhưng đem lại cảm giáс đau tới thấu xương.
Thân hình bị đánh bay hơn chục bước mới có thể dừng lại, Lý An một lần nữa hít một hơi khí lạnh, toàn thân khí huyết sôi sục không yên.
” Vừa rồi rõ ràng không phải là thực thể, tại sao đột nhiên lại có thể đánh trúng ta?” Lý An ánh mắt âm u nhìn bóng ma trước mắt, trong lòng suy nghĩ không ngừng vận chuyển.
Bóng ma một lần nữa tiến lên, Lý An lần này đã chuẩn bị từ trước lập tức lấy ra Thần Hỏa Kiếm quét ngang một cái. Ánh đao lửa quét ngang trực tiếp đem căn phòng cắt làm hai nửa tuy nhiên bóng ma lại hoàn toàn không chút nào tổn thương, lưỡi kiếm quét ngang người nó giống như chém vào không khí.
Bóng ma đâm vào người Lý An tuy nhiên lại xuyên thấu qua người hắn mà qua, cảnh tượng quái dị sởn cả tóc gáy.