Chương 296: Quỷ dị kỳ án
Ba cỗ thi thể tình trạng thảm không nỡ nhìn cùng tiểu viện xinh đẹp trồng đầy hoa xung quanh hoàn toàn không có chút nào ăn nhập với nhau, giống như núi cùng biển, nắng và mưa vậy.
Đối với một người đã chứng kiến quá nhiều sinh tử như Lý An mà nói ba cỗ thi thể trước mắt cùng với tuyệt đại mỹ nhân như Trang Ngọc cũng chẳng có quá nhiều khác biệt. Hắn không trước tiên nhìn kỹ mấy người trong phòng mà cúi người quan sát ba cỗ thi thể.
Ba cỗ thi thể đều không hoàn chỉnh, đầu lâu bị cắt rời, vết cắt sắc bén nhẵn như mặt gương. Ba cỗ thi thể đều là nam nhân tuổi khoảng trên bốn mươi, hai người mặc cẩm bào vô cùng tinh xảo, người còn lại thậm chí còn mặc một bộ ngũ phẩm quan phục của triều đình Kính Quốc.
” Ba cỗ thi thể này lần lượt là Giám Đốc Công, Vụ Sự Quan cùng một vị phó tướng quân, cả ba đều là hạng người quyền cao chức trọng trong Linh Kính Thành. Thi thể của Giám Đốc Công được tìm thấy sáng ngày hôm kia, Vụ Sự Quan tìm thấy sáng hôm qua, còn thi thể vị phó tướng quân vừa được phát hiện cách đây mấy cái canh giờ mà thôi, dựa theo nhân chứng kể lại thì bọn hắn hẳn bị sát hại vào buổi đêm khuya.” Trang Ngọc khuôn mặt không chút cảm xúc nói, tuy nhiên trong giọng nói không che giấu nổi sự lo lắng.
Đang là thời chiến đột nhiên tướng lĩnh trong quân ngũ cùng quan chức cấp cao vô duyên vô cớ chết thảm không thể nghi ngờ chính là trên tuyết thêm sương tình cảnh.
” Hơn nữa nhìn thủ pháp thì hẳn là do cùng một người gây án. Tuy nhiên vấn đề chính là cả ba người đều được bảo vệ cực kỳ cẩn mật, hai người chết trong phòng riêng một người chết trong thư phòng, xung quanh có rất nhiều quan binh cùng hộ vệ thủ hộ. Tuy nhiên không có một ai từng nhìn thấy hung thủ cả.” Một người đàn ông lực lưỡng nãy giờ vẫn im lặng ngồi trên ghế trúc trầm giọng nói.
” Vị này là Hoàng tướng quân, một trong Ngũ Hổ Tướng.” Trang Ngọc trước tiên giới thiệu người đàn ông lực lưỡng cho Lý An.
” Thì ra là một trong Ngũ Hổ Tướng, hân hạnh!” Lý An lập tức chắp tay ôm quyền nói. Tại trong quân đội ở Thanh Châu mà nói Ngũ Hổ Tướng thân phận chỉ thua Nam Việt Vương một bậc, bọn hắn không chỉ thực lực cực mạnh mà còn là lão tướng đã trải qua trăm trận bách chiến, danh tiếng vô cùng vang dội.
Sau đó Trang Ngọc lại giới thiệu cho Lý An những người còn lại ở trong phòng: Ngoại trừ Hoàng tướng quân ra tại đây còn có 2 người khác cũng nằm trong Ngũ Hổ Tướng lần lượt gọi là Trần tướng quân cùng Chính tướng quân. Ngoài ra còn có hai người phụ nữ khác, một người khoảng chừng mới chỉ 30 nhan sắc kiều diễm một người tuổi đã chạc lục tuần, tóc bạc trên đầu giống như cước.
Người phụ nữ trẻ tuổi gọi là Châu Lục Anh, nếu chỉ nhìn vào ngoại hình của người này thực sự khó mà liên tưởng được nàng chính là Tổng Bổ Đầu đại nhân, toàn bộ bộ khoái trong Linh Kính Thành đều do người này quản lý.
Nếu như nói hiện tại quân đội phải đối đầu với yêu tộc hung hãn không sợ chết thì quan phủ phải đối diện với nhân loại đã rơi vào tuyệt vọng cùng điên cuồng, thường xuyên có thể thấy bộ khoái cùng với tội phạm chém giết ngay trên đường phố. Có thể đứng đầu mấy ngàn bộ khoái trong Linh Kính Thành, Lý An tự nhiên sẽ không đem nàng chỉ là một nữ nhân xinh đẹp.
Còn lão phụ nhân tuổi tác đã cao kia không ngờ lại là ngoại tổ mẫu của Trang Ngọc, tên là Vạn Đông Đông. Nhìn từ bề ngoài Lý An thậm chí còn không dám khẳng định đối phương chỉ là một cái người bình thường hay là luyện thể sĩ, luyện khí sĩ nữa. Chỉ là có thể ngồi tại nơi này cùng những nhân vật lớn số một số hai Linh Kính Thành như thế này chắc chắn không thể nào là một người đơn giản.
” Tại hạ Lý An, hội chủ của Lạc Hồng Thương Hội. Thương hội cùng với Nam Việt Vương Phủ đã trở thành đồng minh, ta cùng với các vị cũng coi như là nửa cái người nhà cho nên sau này xin giúp đỡ tại hạ nhiều hơn.” Lý An không chờ Trang Ngọc giới thiệu, ôm quyền mỉm cười nói.
Năm người đều nhất nhất đứng dậy hướng Lý An ôm quyền, Tổng Bổ Đầu Châu Lục Anh khẽ cười lên tiếng: ” Nghe đồn hội chủ Lạc Hồng Thương Hội là một cái người xấu xí cho nên không dám lộ diện gặp người. Xem ra toàn là lời đồn vớ vẩn cả, ta thấy Lý hội chủ anh tuấn ngời ngời như thế này.”
Mấy người khác sớm đã quen với tính cách của vị này Tổng Bổ Đầu cho nên đều coi như gió thổi qua tai không để ý.
Lý An nghe vậy cũng không biết nên đối đáp thế nào cho nên chỉ có thể khẽ mỉm cười.
” Được rồi! Nguy cơ ở trước mắt ngươi còn có tâm trạng ở nơi này chơi đùa, ta sáng sớm đã gọi tất cả mọi người tới nơi này cũng không phải chỉ để tán gẫu.” Trang Ngọc dùng ngón tay gõ nhẹ vào mặt bàn làm phát ra một tiếng cốc khô khốc, giọng nói không mang theo cảm xúc.
Những người còn lại bao gồm cả Lý An đều yên lặng ngồi xuống ghế chờ đợi đối phương tiếp tục lên tiếng.
” Ba đêm liên tục giết chết ba cái trọng thần, đây đã không phải là hành vi người bình thường có thể làm được nữa rồi. Nếu như tình hình này cứ tiếp diễn, không qua dăm ngày nửa tháng toàn bộ Linh Kính Thành đều sẽ phải không đánh tự sụp đổ.” Trang Ngọc không nhìn đám người mà nhìn ba cỗ thi thể dưới đất nghiêm giọng nói.
Linh Kính Thành giống như là một con quái vật khổng lồ mà Nam Việt Vương Phủ chính là bộ não, còn những cái này quan viên đại thần chính là tứ chi. Nếu như tứ chi đều bị chặt hết thì Nam Việt Vương Phủ dù có mạnh hơn đi chăng nữa cũng không đủ thực lực để kiểm soát cả một tòa Linh Kính Thành rộng mênh mông. Huống hồ gì ai dám khẳng định nạn nhân tiếp theo không phải là người của Nam Việt Vương Phủ.
Trần tướng quân nhíu chặt cặp lông mày rậm rạp cơ hồ nối liền lại thành một đường, âm thanh khàn khàn như tiếng gấu: ” Chuyện quan viên bị giết có lợi nhất không thể nghi ngờ chính là yêu tộc. Bọn hắn tấn công Linh Kính Thành ba lần bảy lượt đều thất bại thảm hại mà về, tuy nhiên chỉ cần quan viên trong thành toàn bộ đều chết đi thì tòa thành này liền không cần đánh sẽ tự sụp đổ.”
Vạn Đông Đông ho khan mấy tiếng rồi gật đầu, giọng nói so với ngoại hình còn muốn già nua không chút sức sống: ” Tiểu Trần nói đúng! Kẻ được lợi nhất chính là kẻ có động cơ gây án nhất. Chỉ là yêu tộc chung quy không thể nào tại bên trong Linh Kính Thành, dưới ánh mắt của không biết bao nhiêu nhân loại không một tiếng động giết chết từng này người được.”
” Ý của ngoại tổ mẫu là?” Trang Ngọc nghiêm mặt hỏi.
Vạn Đông Đông khẽ gật đầu cơ hồ không thể nhận ra được: “Đúng vậy, chỉ sợ bên trong Linh Kính Thành có nội gián thông đồng với ngoại tộc.”
Cấu kết với ngoại tộc! Những từ này vừa nói ra liền khiến cho toàn thể mọi người có mặt trong phòng đều không nhịn được trầm tư trong lòng.
Vạn Đông Đông nhưng mà bỗng nhiên mỉm cười, giọng điệu ngược lại thoải mái: ” Tất nhiên đây chỉ là một khả năng có thể xảy ra mà thôi, trước mắt chẳng có thể kết luận cái gì cả.”
” Tuy nhiên không thể để quan viên bị ám sát nữa!” Trang Ngọc gật đầu sau đó nghiêm giọng nói. Nàng liếc mắt nhìn một lần năm người trong phòng sau đó trầm giọng: ” Cái chết của ba nạn nhân đều vô cùng quái dị, bọn hắn đều được mấy ngàn người bảo vệ tuy nhiên tất cả đều lặng yên không một tiếng động mất mạng. Hung thủ chỉ sợ là tồn tại mà người bình thường căn bản không thể nào đối phó được. Đó chính là lý do ta mời các vị tới đây.”
” Quận chúa muốn chúng ta bảo vệ đám quan viên?” Lý An nhìn đối phương hỏi.
” Đúng vậy! Tuy nhiên bảo vệ chỉ là mục đích thứ yếu mà thôi. Mục đích chủ yếu quan trọng nhất chính là tìm ra được hung thủ gây án. Chúng ta không có bất cứ đầu mối nào để điều tra cho nên chỉ có thể dùng kế sách đơn giản nhất chính là ôm cây đợi thỏ mà thôi.” Trang Ngọc trịnh trọng gật đầu.
Lý An nghe vậy trong lòng có chút do dự, chuyện này nếu như nói là không có nguy hiểm thì có quỷ mới tin. Chỉ là hắn cùng với Nam Việt Vương Phủ đã coi như là cùng bước lên trên một con thuyền rồi, không thể nào giống như trước kia khoanh tay ngồi nhìn được nữa rồi.
Ngay cả một cái ngoại nhân như Lý An còn không có ý kiến gì bốn người còn lại tự nhiên cũng là đồng ý. Chuyện này tầm quan trọng đã không thua gì đại chiến ngàn vạn con người trên chiến trường rồi, chính là liên quan tới toàn bộ Linh Kính Thành sinh tử tồn vong đại sự.
Hiện tại đang là thời chiến, cao thủ có thể xuất thủ bảo vệ quan viên cũng chỉ có năm người này. Trang Ngọc từ sớm đã có dự định nhanh chóng phân phó nhiệm vụ cho bọn hắn, Lý An được phân bảo vệ Đốc Tạo Quan, đương kim ngũ phẩm trọng thần triều đình.
Tuy nói cả ba trước sau đều bị giết vào giữa đêm tuy nhiên có trời mới biết lần tiếp theo hung thủ ra tay là khi nào, năm người sau khi nhận lệnh liền nhanh chóng rời đi thực hiện nhiệm vụ của mình.
Trước khi giải tán Trang Ngọc đưa cho mỗi người một tập giấy thật dày, bên trong là hồ sơ vụ án của ba vị quan viên bị ám sát.
Lý An vừa đi đường vừa cẩn thận lật xem hồ sơ, thấy bên trong không chỉ tỉ mỉ ghi lại kết quả điều tra vụ án, lời khai của nhân chứng, còn có một số hình vẽ miêu tả vô cùng chân thật. Chỉ là sơ lược xem qua một lần hắn liền dám khẳng định đống hồ sơ này đơn giản chỉ là một đống giấy vụn không hơn không kém, nội dung bên trong chẳng có thứ gì có ý nghĩa cả.
Nạn nhân bị giết ở trong phòng kín, cổ bị một vật vô cùng sắc bén chặt đứt. Xung quanh binh lính cùng người người hầu tỳ nữ đều khẳng định không có ai bước vào bên trong phòng cũng không nghe thấy bất cứ âm thanh nào. Toàn bộ chuyện này từ đầu tới cuối đều là một dấu chấm hỏi tròn trĩnh.