Chương 295: Ba cỗ thi thể
” Ta đồng ý lời đề nghị.” Lý An chầm chậm giơ lên một ngón tay: ” Tuy nhiên ta có thêm một yêu cầu.”
Trang Ngọc hơi nhăn mặt, hai bên đôi mắt trong suốt như hồ thu xuất hiện vài nếp nhăn thật mờ như sợi tơ vương lại: ” Xin hỏi Lý hội chủ có yêu cầu gì?”
Lần trước nàng tới Kim Long Thương Minh thỉnh cầu Chu Kiến Sơn ra tay đẩy lùi biển yêu đang vây thành, đối phương cũng là đưa ra thêm một yêu cầu như vậy, chính là nàng phải thành thân với đệ đệ Chu Kiên của hắn. Ký ức ba năm trước vẫn còn như mới, hiện tại nàng không thể nào không cảnh giác được, nam nhân trong thiên hạ chung quy đều là cùng một loại, nếu như tên họ Lý trước mắt dám có ý đồ xấu thì nàng tuyệt đối sẽ quay người rời khỏi.
Hiện tại tình thế thực sự rất nguy cấp nhưng vẫn chưa tới trình độ để nàng đánh đổi danh dự của bản thân.
Chỉ là hiển nhiên Trang Ngọc đã đánh giá quá cao sức hấp dẫn của mình đối với nam nhân, hoặc có thể nói là nàng đã đánh giá quá thấp Lý An. Hắn ánh mắt trong suốt nhìn thẳng vào cặp mắt đẹp của Trang Ngọc, chậm rãi nói ra: ” Cô phải giúp ta đoạt được viên nội đan linh thú mà Kim Long Thương Hội sắp đưa ra đấu giá. Tất nhiên, nếu như Nam Việt Vương Phủ có tàng trữ một viên nội đan linh thú thì cũng có thể lấy ra thay thế!”
” Nội đan linh thú!” Trang Ngọc nghe vậy lại càng nhăn lại khuôn mặt, chỉ là không cần suy nghĩ quá nhiều nàng lập tức trịnh trọng gật đầu: ” Được, bổn quận chúa hứa với ngươi, ta nhất định giúp ngươi lấy được viên kia nội đan linh thú.”
” Thành giao! Chỉ là Lý mỗ nói trước, trước khi giao ra nội đan thì quận chúa không có quyền yêu cầu ta cùng Lạc Hồng Thương Hội làm bất cứ chuyện gì cả. Tất nhiên nếu như tình huống khẩn cấp thì có thể từ từ suy nghĩ.” Lý An cũng trịnh trọng gật đầu.
” Quyết định như vậy đi! Từ hôm nay trở đi Nam Việt Vương Phủ cùng Lạc Hồng Thương Hội chính thức cùng bước lên một con thuyền.” Trang Ngọc cuối cùng cũng thôi nhăn mày, mỉm cười như hoa nói.
Lý An còn muốn lên tiếng thì chợt thấy ở cầu thang đi lên một toán người, dẫn đầu chính là Chu Kiến Sơn, khuôn mặt hắn vẫn treo một nụ cười hiền lành vô hại trước nay chưa từng tháo xuống.
” Đấu giá hội đã xong, tại hạ vẫn còn việc cần phải làm. Xin cáo từ trước!” Lý An hướng Trang Ngọc khẽ chắp tay rồi quay người rời đi.
Lúc đi ngang qua Chu Kiến Sơn hắn hơi quay đầu nhìn sang thì phát hiện đối phương cũng đang nhìn mình mỉm cười, hắn thần sắc như thường khẽ gật đầu rồi đi xuống cầu thang.
Chu Kiến Sơn ra hiệu cho thuộc hạ rời đi, một mình đi tới phía trước Trang Ngọc: ” Toàn bộ đấu giá hội cũng không thấy quận chúa hạ thủ lần nào, những đồ vật đấu giá lần này không đủ lọt vào mắt xanh của ngươi hay sao?”
” Đà chủ nói đùa, ngoại trừ một món ra thì tất cả ta đều nhìn vừa mắt, chỉ tiếc là trong túi rỗng tuếch mà thôi.” Trang Ngọc lắc đầu mỉm cười trả lời.
Chu Kiến Sơn cũng không tiếp tục cái chủ đề nhàm chán này, hắn quay đầu nhìn cầu thang dẫn xuống bên dưới, giọng nói giống như mang theo một hàm ý khác: ” Người bằng hữu kia của quận chúa nhìn rất quen mắt nha, tựa hồ cũng là một nhân vật lợi hại.”
” Cái đấy ta cũng không chắc chắn lắm, chúng ta vừa gặp nhau được mấy ngày mà thôi. Sự vụ bề bộn xin thứ lỗi cho ta cáo từ!” Trang Ngọc lắc đầu, chắp tay thi lễ một cái rồi nhanh chóng rời đi.
Đợi tới khi tiếng bước chân lộc cộc của nàng đã biến mất, Chu Kiến Sơn mới chậm rãi thu lại nụ cười treo trên khóe miệng. Khuôn mặt hắn lạnh tanh giống như một bức tượng tinh xảo như thật, giọng nói khàn khàn như gió đông lùa ra khe núi: ” Lạc Hồng Thương Hội, Nam Việt Vương Phủ. Thú vị!”
Sáng ngày hôm sau. Phương đông mặt trời vẫn còn một màu cam dịu mắt, mảnh trời thanh thản xanh biếc một màu báo hiệu hôm nay sẽ là một ngày nắng đẹp.
Lý An lúc này đang để trần nửa người ở trong chiếc sân nhỏ luyện tập Vương Gia Quyền pháp, cơ bắp trên người giống như có sinh mệnh không ngừng chuyển động. Hắn đánh quyền không nhanh nhưng mỗi lần ra quyền đều như chớp giật, không khí chấn động phát ra âm thanh giống như là pháo nổ.
Bên ngoài cửa lớn vang lên ba tiếng gõ không lớn không nhỏ, một giọng nói mềm mại vang lên: ” Lý hội chủ!”
Không cần đợi tiếng nói vang lên, chỉ cần nghe tiếng gõ cửa thôi Lý An liền có thể đoán được là người nào, hắn nhanh chóng mặc áo vào sau đó đi ra mở cửa.
Trang Ngọc mặc một bộ bạch sắc váy dài kiểu dáng đơn giản đứng chờ ở ngoài, một mái tóc đen đổ xuống như thác nước trên bờ vai. Thái độ của nàng đối với Lý An rõ ràng đã trở nên thân thiện hơn nhiều, mỉm cười hỏi: ” Còn sớm như thế này, ta không làm phiền Lý hội chủ đấy chứ?”
” Tất nhiên là không rồi!” Lý An cũng mỉm cười nói, đưa tay mời đối phương vào bên trong.
Chỉ là Trang Ngọc lại lắc đầu: ” Công tử có tiện đi cùng ta một chuyến hay không?”
” Không có gì là không tiện cả, chỉ là y phục của ta thế này?” Lý An nhìn một chút bộ y phục luyện võ thấm đẫm mồ hôi của mình, có chút ái ngại nói.
” Không sao! Xin mời Lý hội chủ đi theo ta!” Trang Ngọc lắc đầu trả lời.
Sau đó hai người một trước một sau rời khỏi tiểu viện, bọn hắn cũng không rời khỏi Nam Việt Vương Phủ mà còn đi càng vào sâu khu trung tâm.
Lý An hai tay chắp sau lưng nhàn nhã ngắm cảnh, trong đầu mải mê suy nghĩ. Ngay hôm qua hắn đã bày tỏ thái độ đồng ý liên minh với Nam Việt Vương Phủ, hôm nay Trang Ngọc tìm gặp chắc hẳn cũng là vì chuyện đấy. Lấy tình hình rối ren hiện tại của Thanh Châu, có thể liên minh được với Nam Việt Vương Phủ dù là đối với hắn hay đối với Lạc Hồng Thương Hội đều là chuyện rất tốt. Tuy nhiên như vậy không có nghĩa là chuyện này không có nguy hiểm trong đó.
Đầu tiên chính là yêu tộc đại quân, Thanh Châu hiện tại coi như đã là nửa cái địa bàn yêu tộc. Từ trước tới nay Lạc Hồng Thương Hội đối với yêu tộc vẫn luôn là tránh được bao nhiêu thì tránh, tuy nhiên Nam Việt Vương Phủ thì khác, bọn hắn không thể nào trơ mắt nhìn địa bàn của mình từng bước một bị dị tộc chiếm lấy được. Lạc Hồng Thương Hội liên minh cùng Nam Việt Vương Phủ tự nhiên không thể tránh được trách nhiệm ngăn chặn yêu tộc.
Đợi tới khi hắn lấy lại tinh thần đã phát hiện mình đi tới phía trước một căn tiểu viện, bốn phía có một hàng rào trúc cao ngang ngực bao quanh, căn tiểu viện trang trí rất thanh nhã, bốn phía rừng trúc xanh um xào xạc, hai bên lối vào trồng rất nhiều hoa.
Lý An hơi dừng bước, nghi hoặc hỏi: ” Đây chính là nơi ở của quận chúa?”
” Đúng vậy, Lý hội chủ xin mời vào!” Trang Ngọc thản nhiên gật đầu, một bên nhẹ nhàng mở chiếc cổng làm từ trúc vàng ra.
Lý An chần chờ một chút rồi cũng bước vào bên trong. Bên trong khoảng sân nhỏ cũng trồng thật nhiều các loài hoa khác nhau, không ít trong đó đều đang nở rộ khiến cho nơi này trở nên rực rỡ nhiều màu sắc, thật nhiều ong bướm đang bay lượn.
Tiểu viện rất nhỏ, Trang Ngọc trực tiếp dẫn Lý An vào bên trong phòng khách.
Nơi này giống như bên ngoài không hề có chút nào xa hoa, ngoại trừ một ít giá sách ra thì cũng chỉ có một bộ bàn ghế trúc, so với thân phận quận chúa của Trang Ngọc đúng là có chút đơn sơ. Tuy nhiên điều làm Lý An bất ngờ chính là bên trong phòng đã ngồi lại không ít người rồi, trong số đó hắn liếc mắt liền nhận ra lão giả Kim Huyết Cảnh Chu Hứa đang ngồi trên ghế trúc nhắm mắt dưỡng thần.
Trên sàn nhà phía trước bộ bàn ghế trúc đặt 3 cỗ thi thể đã không còn nguyên vẹn, từ bên trên những cỗ thi thể này phát ra một mùi hương vô cùng quái dị, không phải mùi xác thịt thối rữa nhưng làm cho Lý An đều có chút buồn nôn.