Chương 284: Tìm tới cửa
“Ăn no chưa?” Lý An nhàn nhã uống cạn một chén trà, mỉm cười hỏi.
Tên ăn mày nghe vậy vô thức lắc đầu nhưng sau đó lập tức lại gật đầu lia lịa, hắn nhìn một chút mấy cái đĩa trên bàn đều đã bị mình ăn tới trống không thì xấu hổ nói: “Đa tạ đại nhân ban cơm.”
“Vừa nãy ở ngoài cửa ngươi nói là biết Tuyết Kiếm Hiên?” Lý An thu lại nụ cười trên mặt, lạnh giọng hỏi: “Chắc ngươi cũng biết hậu quả khi dám lừa gạt ta rồi đúng không?”
Tên kia ăn mày nhớ lại ngày đó ở trong hẻm nhỏ, người nam tử trẻ tuổi đang ngồi đối diện với hắn, một cái phất tay liền thả ra vô số quả cầu lửa đốt chết mười mấy cái ăn mày liền không rét mà run. Mười mấy tên ăn mày kia đều là hạng cực hung cực ác, tụ tập lại với nhau tự xưng là Dã Cẩu Bang, bình thường không chỉ bắt đám ăn mày khác đi ăn xin rồi dâng tiền lên cho bọn hắn mà còn sẽ cướp bóc trộm cắp.
Đám này Dã Cẩu Bang thực sự chân chính không chuyện ác nào là không làm, chỉ là bọn hắn vô cùng hung ác cho nên cũng không có ai dám đối đầu. May mắn cuối cùng vẫn là ông trời có mắt để cho bọn chúng gặp được vị đại cao thủ trước mắt đây.
“Tiểu nhân biết!” Tên ăn mày trịnh trọng gật đầu, khuôn mặt bẩn thỉu lấm lem nhưng hai con mắt trong suốt nhìn thẳng vào mắt của Lý An.
Lý An khuôn mặt vẫn lạnh như băng: “Vậy tại sao ngày đó trong hẻm nhỏ ngươi không nói ra là mình biết Tuyết Kiếm Hiên?”
“Bẩm đại nhân, ngày đó tiểu nhân thực sự là sợ tới vỡ mật nên nào hay biết trời trăng mây đất gì nữa. Hơn nữa Tuyết Kiếm Hiên mà tiểu nhân biết cũng không phải là một cái thế lực giang hồ mà là một căn cửa tiệm rất rất nhỏ mà thôi. Cũng có thể Tuyết Kiếm Hiên mà tiểu nhân biết cũng không phải là Tuyết Kiếm Hiên mà tiền bối đang tìm.” Tên ăn mày nói tới đây liền không còn bao nhiêu tự tin.
“Một cửa tiệm rất rất nhỏ?” Lý An nghe tới đây không khỏi trong lòng hơi động. Nếu Tuyết Kiếm Hiên thực sự là một cửa tiệm rất nhỏ mà nói, chuyện hắn cùng với Lạc Hồng Thương Hội không tìm được bọn hắn cũng có thể nói thông rồi. Dù sao Linh Kính Thành rộng như vậy mà sức người lại có hạn, bọn hắn từ đầu tới cuối đều đinh ninh rằng Tuyết Kiếm Hiên là một cái thế lực trong giang hồ cho nên không tìm được cũng là chuyện dễ hiểu.
Vốn tưởng mọi chuyện đã đi vào ngõ cụt, không ngờ lúc này lại xuất hiện đầu mối, Lý An trong lòng không khỏi có chút vui vẻ. Hắn nhìn đối diện tên ăn mày lôi thôi lếch thếch một lát trong lòng không hiểu sao lại nhớ về những ngày đầu vừa xuyên không tới thế giới này.
Lúc đó hắn cũng giống như tên ăn mày này, mỗi ngày đều vì cái ăn mà suy nghĩ tới khổ, trên người y phục so với y phục còn giống một cái ổ chó hơn. Chuyện cách đây cũng đã mấy chục năm rồi nhưng những ngày gian khó đó vẫn còn khắc sâu trong lòng hắn.
“Ngươi tên là gì? Bao nhiêu tuổi? Quê quán ở đâu mà lại trở thành một tên ăn mày như thế này?” Lý An mỉm cười hỏi.
“Bẩm đại nhân, tiểu nhân tên là Dương Siêu, năm nay 18 tuổi. Tiểu nhân vốn là người Vạn Hoa Thôn nằm cách Linh Kính thành ba mươi dặm về phía đông, tuy nhiên năm năm trước một bầy yêu thú đột nhiên xuất hiện tàn sát thôn của tiểu nhân, trong thôn cũng chỉ còn mỗi mình ta còn sống sót. Từ đó trở đi tiểu nhân bắt đầu lang thang khắp Linh Kính Thành này xin ăn, trở thành một tên ăn mày hôi hám như bây giờ.” Tên ăn mày thấp giọng nói, trong âm thanh không giấu được đắng chát.
“Dương Siêu! Dương Siêu!” Lý An trong miệng lẩm bẩm, một cảm giác thân thuộc nổi lên ở trong lòng của hắn.
Phải mất một chút thời gian, hắn mới nhớ ra năm đó ở Thạch Thôn hắn có một cái huynh đệ chí cốt cũng tên là Dương Siêu. Khi đó Lý An vẫn chỉ là một tên tiểu tử mắc bệnh hen suyễn, mỗi ngày đều đói tới bụng kêu rột roạt, chính là tên tiểu tử Dương Siêu kia che chở không cho đám hài tử trong thôn bắt nạt hắn, lúc có đồ ăn Dương Siêu cũng sẽ phân cho hắn một phần.
Lý An vẫn còn nhớ ước mơ của Dương Siêu chính là có thể trở thành người đánh cá giỏi nhất Thạch Thôn, xây một ngôi nhà lớn bên bờ sông, cưới một cái nha hoàn trong Vương phủ làm vợ. Không biết bây giờ ước mơ này của hắn đã thành sự thực hay chưa?
Nhiều năm như vậy chưa gặp mặt, Lý An đã không còn nhớ rõ khuôn mặt của cái huynh đệ chí cốt này nữa, cũng không biết đối phương có còn nhớ hắn hay không? Thậm chí không biết đối phương có còn sống trên đời hay không?
Người trước mắt hiển nhiên không phải là Dương Siêu của Thạch Thôn mà chỉ là một tên ăn mày đen đủi nơi cách xa vạn dặm mà thôi. Chỉ là lúc này đây bên trong quán trà nhỏ ồn ào, nhìn tên ăn mày này khiến cho Lý An cảm giác giống như thực sự đã quay trở lại mấy chục năm, một lần nữa đối diện với người bạn nối khố thuở xưa vậy.
Nửa ngày sau, Lý An lững thững đi theo tên ăn mày Dương Siêu đi vào một con phố nhỏ nằm bên cạnh phố chính. Con phố này gọi là phố chi bằng gọi là một cái ngách thì hơn, bên trong đường đi còn không đủ cho một cỗ xe ngựa chạy, mặt đường đất lõm bõm bùn tươi cùng rác rưởi, mùi hôi thối từ con mương cạn nước bên cạnh bốc lên kinh thiên.
Dương Siêu đi ở phía trước, bước chân giống như là đang nhún nhảy, làm ăn mày lâu như vậy hắn đã sớm quên mất lần cuối cùng được ăn một trận no nê như hiện tại là khi nào rồi. Chỉ là bây giờ hắn không khỏi có chút sợ hãi trong lòng, lỡ như vị kia đại nhân phát hiện Tuyết Kiếm Hiên kia không phải là Tuyết Kiếm Hiên ngài ấy cần tìm, trong lúc tức giận một kiếm chém chết hắn thì phải làm sao giờ?
Thôi thì ít nhất cũng không phải làm một con ma đói, như vậy đã là tốt lắm rồi! Dương Siêu chỉ có thể ảm đạm an ủi mình như vậy.
Lý An một thân y phục sạch sẽ hoàn toàn không phù hợp với quang cảnh xung quanh, dưới chân đôi giày mới đã lún sâu vào trong bùn nhưng hắn không chút nào để ý. Chỉ là nhìn con đường bẩn thỉu toàn rác rưởi này hắn không khỏi nghi ngờ, một thế lực có thể trong vòng một đêm trộm hết hàng hóa trong Lạc Hồng Thương Hội mà lại ở một nơi như thế này?
Hai người rẽ vào con phố nhỏ không bao lâu thì Dương Siêu ở phía trước đã dừng lại bước chân, Lý An đang thấy vậy cũng dừng bước lại, dõi mắt quan sát xung quanh.
Nơi này khắp nơi vẫn là rác rưởi bẩn thỉu như vậy, ruồi nhặng bay lượn khắp nơi như ong. Hai bên con đường là những ngôi nhà đất trông giống như một mô đất hơn là nhà, mái nhà cũ nát lụp sụp giống như chỉ cần một cơn gió mạnh liền sẽ bị thổi bay đi mất. Nơi này có lẽ là chỗ ở của những dân đen nghèo khổ ở trong thành, tòa thành nào cũng có một hai khu ổ chuột như vậy.
Tuy nhiên bên phải con đường đất, cách Lý An không quá 300m lại có một căn nhà trông khác hẳn những túp nhà đất xung quanh. Ngôi nhà này được xây bằng đá rắn chắc, bao gồm có hai tầng, trên tường được quét vôi trắng xóa, mái nhà dùng những viên ngói đen tuyền cẩn thận lợp nên. Nếu đặt ở nơi khác ngôi nhà hai tầng này có lẽ sẽ không khiến Lý An nhìn nhiều lấy một cái nhưng đặt ở khu ổ chuột này thực sự giống như là mặt trăng giữa biển sao, bắt mắt tới không thể nào bắt mắt hơn được nữa.
Phía trước cửa chính của ngôi nhà hai tầng này treo một tấm biển lớn, bên trên rồng bay phượng múa viết ba chữ Tuyết Kiếm Hiên.
Dương Siêu chỉ phía trước căn nhà hai tầng, rụt rè lên tiếng: “Đây chính là Tuyết Kiếm Hiên mà tiểu nhân đã nói. Chỉ là nơi này cũng không phải thế lực giang hồ mà là một căn cửa tiệm tạp hóa nhỏ mà thôi, bên trong ngoại trừ ông chủ tuổi tác đã cao cùng với con gái ra thì không còn ai khác nữa.”
“Ngươi không cần sợ, dù không phải là nơi ta muốn tìm thì cũng sẽ không trách tội ngươi.” Lý An nhàn nhạt lên tiếng rồi cất bước đi tới Tuyết Kiếm Hiên.