Chương 283: Mò kim đáy bể
Bình An nhanh chóng đi ra đóng chặt cửa chính cùng với cửa sổ sau đó ngồi xuống đối diện với Lý An.
Lý An không nhanh không vội rót cho đối phương một chén trà, khói trà mang theo mùi thơm bốc lên nghi ngút như sương. Trong màn sương, hắn mỉm cười hỏi đối phương: “Ngươi mới nhận chức chấp sự này không bao lâu đã gặp phải vấn đề lớn như vậy, đúng là có chút đen đủi.”
“Để cho thương hội tổn thất nhiều hàng hóa như vậy, thuộc hạ vô cùng xấu hổ. Bình mỗ xin thề nhất định sẽ bồi thường cho thương hội.” Bình An thần sắc ảm đạm, lắc đầu thở dài.
“Đều là người nhà với nhau cả, nói cái gì mà bồi thường với không bồi thường chứ!”
Bình An quả quyết lắc đầu: “Không thể một câu người nhà liền xong việc được, hàng hóa mất là do ta bảo vệ chưa đủ nghiêm mật, chưa hoàn thành chức trách của bản thân.”
Lý An ngón tay theo nhịp gõ lên bàn, khuôn mặt không biểu cảm hỏi: “Chuyện này nói tới đây thôi. Ta tới đây cũng không phải để tìm người chịu trách nhiệm mà để điều tra xem rốt cuộc là thần thánh phương nào dám đánh chủ ý với thương hội chúng ta. Chúng ta ở trong tối, kẻ thù ở ngoài sáng, chuyện ta tới Linh Kính Thành đừng để truyền ra ngoài.”
Bình An trịnh trọng gật đầu đáp: “Cửa hàng mất trộm vào ngày mùng 2 tháng trước, ngày hôm đó thuộc hạ cùng với mấy cái tâm phúc đều tới Nam Việt Vương Phủ để tham gia lễ thành hôn của tam quận chúa. Đêm đó bữa tiệc một mực diễn ra tới quá nửa đêm mới kết thúc, lúc chúng ta quay về thì cửa hàng đã trống trơn, hộ vệ canh gác cùng với người làm tất cả đều bất tỉnh nhân sự. Trong số những người này không thiếu phàm huyết cảnh, thuộc hạ dù làm đủ mọi cách nhưng vẫn không thể đánh thức bọn hắn dậy. Tuy nhiên đợi tới sáng hôm sau bọn hắn đều tự tỉnh dậy, ngay cả y sư giỏi nhất Linh Kính Thành cũng không thể khám ra bọn hắn có cái gì bất thường.”
“Chuyện này đều ghi trong báo cáo rồi. Các ngươi có điều tra được manh mối nào về kẻ trộm không?” Lý An thở dài hỏi.
Bình An lắc đầu không trả lời.
“Vậy ngươi có nghi ngờ ai hay không?”
Bình An không tiếp tục lắc đầu, trầm ngâm một chút rồi đáp: “Có thể làm được loại chuyện như thế này tại Linh Kính Thành cũng chỉ có ngũ đại tông môn cùng với Kim Long Thương Minh, thế lực bình thường tuyệt đối không thể nào có thủ đoạn như vậy được. Trong số các đại thế lực này, duy nhất có động cơ ra tay chính là Kim Long Thương Minh. Dù sao chúng ta cùng với bọn chúng đều là thương hội với nhau, trên thương trường không thể tránh khỏi va chạm.”
“Nhưng cũng không thể loại trừ khả năng là do thế lực bên ngoài làm!”
“Đúng là như vậy, cho nên thuộc hạ cũng không dám đưa ra khẳng định.” Bình An thở dài.
Lý An vốn cũng không ôm hy vọng gì, tuy nhiên nghe xong không khỏi cảm thấy một trận đau đầu, vụ án này thực sự không có một chút nào đầu mối.
“Ngươi hãy cho người tìm kiếm một thế lực gọi là Tuyết Kiếm Hiên, vị trí nằm ở phía Bắc thành, nhớ kỹ chuyện này phải làm thật bí mật.” Lý An thấp giọng nói.
“Thuộc hạ tuân mệnh!” Bình An suy nghĩ một chút rồi đáp, hắn cũng không hỏi tại sao lại phải bí mật tìm kiếm cái này Tuyết Kiếm Hiên làm cái gì.
Những ngày tiếp theo Lý An ở lại bên trong cửa hàng của thương hội, hắn bình thường vô cùng chú ý ẩn giấu hành tung, chỉ sợ tới lúc này toàn bộ Linh Kính Thành cũng chỉ có Bình An một người biết hắn cái này hội chủ đã tới nơi này.
Lý An vốn xưa nay không quen ngồi một chỗ chờ đợi người khác đi làm việc, hắn ngoại trừ ban đêm ở trong phòng tu luyện ra, ban ngày thì tới phía Bắc thành tìm kiếm Tuyết Kiếm Hiên tin tức.
Chỉ là theo thời gian trôi qua Lý An càng ngày càng khẳng định đám kia Hắc Xà Thương Hội đã lừa hắn, bởi vì không chỉ hắn mà Bình chấp sự bên kia cũng không hề tìm được một cái thế lực nào gọi là Tuyết Kiếm Hiên cả, thậm chí cả một cái tên tương tự cũng không có.
Nên biết Lạc Hồng Thương Hội tại Linh Kính Thành chính là đỉnh lưu thế lực rồi, thuộc hạ dưới trướng có tới mấy ngàn người, nếu như có một thế lực như vậy tồn tại thì không có lý nào bọn hắn lại không tìm ra được.
Một buổi chiều này sau khi trở về từ quan phủ, Lý An có chút mệt mỏi bước vào bên trong một quán trà nhỏ. Tại đây hắn gọi một bàn thức ăn bình dân cùng một ấm trà ngon rồi bắt đầu dùng bữa tối.
Đã một tuần trôi qua nhưng hắn vẫn không tài nào tìm được cái gọi là Tuyết Kiếm Hiên kia, thậm chí một cái tin tức nửa thật nửa giả cũng không tra ra được. Tuy nhiên hắn vẫn là không muốn cứ như vậy bỏ cuộc cho nên đã chuyển hướng sang điều tra những thế lực đã rời khỏi Linh Kính Thành hoặc đã biến mất.
Dù sao thời thế như hiện tại, chuyện một cái thế lực hạng ba biến mất không một dấu vết cũng chẳng phải là cái gì khó hiểu.
Vừa rồi hắn tới quan phủ đồng thời đút lót một đống tiền nhờ bọn hắn tra xem trong sổ sách có thế lực nào gọi là Tuyết Kiếm Hiên hay không, chờ cả ngày cuối cùng nhận được vẫn là một cái lắc đầu. Tới nước này đã có thể khẳng định thế lực gọi là Tuyết Kiếm Hiên căn bản không hề tồn tại.
“Hắc Xà Thương Minh, các ngươi thực sự nghĩ trốn khỏi Thanh Châu rồi thì sẽ bình an vô sự!” Lý An hừ lạnh một tiếng. Hắn cả đời này đúng là lừa người rất nhiều nhưng đây vẫn là lần đầu tiên bị người khác lừa một vố như vậy, cảm giác thực chẳng dễ chịu chút nào.
Chỉ là khó chịu thì khó chịu nhưng bữa tối thì vẫn phải ăn, hắn một bên trầm tư suy nghĩ một bên nhanh chóng động đũa.
Đúng lúc này, ngoài cửa quán trà truyền tới một hồi nhốn nháo kéo hắn ra khỏi dòng suy tư, hắn quay sang nhìn thì thấy hai tên người làm của quán trà đang chặn một tên ăn mày ở ngoài cửa, ban đầu chỉ là mắng chửi đuổi tên ăn mày đi nhưng rất nhanh lời nói đã chuyển thành một trận quyền cước túi bụi.
Lý An nhìn một chút rồi không để ý, loại chuyện giống như thế này cửa hàng nào làm ăn buôn bán chẳng gặp chứ.
Tuy nhiên khi hắn cầm lên chiếc đũa chuẩn bị ăn cho xong bữa tối, chợt nghe thấy tên kia ăn mày hô lên mấy tiếng, âm thanh đứt quãng cơ hồ bị tiếng quyền cước lấn át đi nhưng không thể nào thoát khỏi thính giác siêu phàm của Lý An được.
Hắn lập tức đặt đũa xuống bàn đi ra cửa, lấy ra một thỏi bạc đưa cho hai tên người làm của quán trà rồi nói: “Kẻ này là người quen của ta, các ngươi đi làm việc của mình đi.”
Hai tên người làm nhìn đối phương ăn mặc không giống người nghèo lại ra tay phóng khoáng như vậy, nhìn nhau do dự một chút rồi nhanh chóng rời đi.
Lý An đưa theo tên ăn mày trở về ngồi xuống bàn, tên ăn mày quần áo bẩn thỉu hôi hám khiến cho mấy cái khách nhân trong cửa tiệm khó chịu ra mặt tuy nhiên ngoại trừ mấy tiếng chửi rủa lầm bầm trong miệng ra thì cũng không ai nói cái gì.
“Ăn đi!” Lý An nhìn đối phương liên tục nuốt nước bọt không ngừng, mỉm cười nói.
Chỉ chờ có vậy, tên ăn mày liền vùi đầu ăn lấy ăn để, y đoán chừng đã nhịn đói nhiều ngày, ăn vội ăn vàng giống như sợ thức ăn trên bàn sẽ mọc cánh bay mất.
Tới lúc này thì Lý An cũng đã nhận ra tên ăn mày này, hắn còn nhớ lúc mới tới Linh Kính Thành đã tìm một đám ăn mày dẫn đường tới Tuyết Kiếm Hiên. Hắn lúc đó còn tưởng Tuyết Kiếm Hiên là một cái môn phái bình thường đây, ăn mày ở gần đó tự nhiên phải biết chứ.
Chỉ là không ngờ đám này ăn mày ăn phải gan hùm mật gấu mà định giết người cướp của, tuy nhiên trong đám ăn mày lại có một tên tốt bụng nhắc nhở Lý An đừng đi theo bọn hắn. Kết quả chính là mười mấy tên ăn mày đều chết thảm rồi, thậm chí thi thể cũng bị đốt thành tro bụi, duy chỉ có tên ăn mày tốt bụng kia còn sống sót, chính là kẻ trước mắt đây.