Chương 285: Âm mưu
Ngoại trừ cái tên có chút đặc biệt ra thì nơi này không khác gì một quầy bán tạp hóa bình thường có thể bắt gặp ở bất cứ con phố nào cả. Phía sau cánh cửa lớn nửa hé nửa mở là một đại sảnh tương đối rộng rãi, bên trong đặt mấy chiếc quầy hàng thật lớn, bên trên quầy có một ít hàng hóa lẻ tẻ đủ mọi chủng loại. Ở phía trước bức tường đối diện cửa ra vào có một chiếc quầy thật lớn, phía sau ngồi một ông lão râu tóc bạc trắng đang lim dim ngủ gật.
Bên trong cửa hàng ánh sáng có chút tối tăm, lúc này đang có mấy người phụ nữ ăn mặc nghèo khổ đang tỉ mỉ lựa chọn đồ.
Lý An đi vào bên trong cũng không khiến cho bất kỳ ai chú ý, hắn đi tới một quầy hàng gần nhất, bên trên đặt mấy bao gạo một cân, mấy loại gia vị khác nhau cùng một ít đồ dùng trong nhà bếp. Chất lượng của tất cả đều vô cùng bình thường, thậm chí có thể nói là hàng phế phẩm. Đoán chừng nếu không phải vậy thì những người dân sống trong khu nghèo khổ này cũng sẽ không đủ tiền để mua.
Lật xem hàng hóa một lát không nhìn thấy cái gì hứng thú, Lý An liền đi tới phía trước quầy tính tiền. Tới lúc này, ông lão tóc bạc mới miễn cưỡng ngửa đầu lên nhìn hắn lấy một cái, giọng khàn đặc như người bị ho lâu ngày: “Vị công tử này muốn mua gì?”
Lý An khẽ mỉm cười, giọng nói không lớn không nhỏ: “Ta muốn mua súng hỏa mai cùng với thuốc nổ, số lượng càng nhiều càng tốt, giá cả dễ thương lượng.”
“Công tử nói đùa, cửa tiệm nhỏ của chúng ta làm sao có thể có mấy thứ đồ bị quan phủ cấm đấy được.” Ông lão vô cùng kinh ngạc hỏi lại, hai hàng lông mày trắng muốt díu chặt vào nhau.
“Ta được bằng hữu giới thiệu tới nơi này.”
“Xin hỏi bằng hữu của công tử là?”
“Hắc Xà Thương Minh.”
Ông lão nghe tới đây cẩn thận suy nghĩ một phen sau đó chầm chậm đứng dậy, chỉ cầu thang dẫn lên lầu hai nói: “Xin mời đi theo lão.”
Lý An khẽ gật đầu, quay sang nói với Dương Siêu: “Ngươi hãy tới đầu con phố này đứng chờ, đừng đi lung tung.”
“Tiểu nhân tuân mệnh!” Dương Siêu vội vàng trả lời rồi quay người rời đi. Hắn dù không được ăn học đàng hoàng nhưng cũng đã nhận ra Tuyết Kiếm Phái này có gì đó không đơn giản, hắn có ở lại cũng chỉ là gây thêm cản trở cho Lý đại nhân mà thôi.
Lý An theo sau ông lão đi lên lầu hai, cầu thang gỗ cũ kỹ rên rỉ kêu ọt oẹt dưới bước chân của hai người.
Bên trên lầu hai cũng là một gian đại sảnh khác, diện tích so với bên dưới nhỏ hơn một chút, tuy nhiên trang trí lại đẹp đẽ hơn rất nhiều, được lau chùi tới không có một hạt bụi.
Bên trong lầu hai cũng không bày biện quầy hàng hay cái gì tương tự, ít nhất trong tầm mắt của Lý An không nhìn thấy.
“Lão là người có thân phận cao nhất ở nơi này?” Lý An mỉm cười hỏi.
“Không phải cao nhất, nhưng đã đủ. Công tử muốn mua bao nhiêu súng hỏa mai cùng thuốc nổ?” Ông lão hỏi ngược lại.
“Còn tùy vào lão có thể đưa ra bao nhiêu. Có bao nhiêu ta mua bấy nhiêu, tiền nong ngược lại không phải là vấn đề.” Lý An chầm chậm dạo bước khắp phòng xem xét.
“Người trẻ tuổi đôi khi khẩu khí lớn quá cũng không tốt.” Lão già lắc đầu mỉm cười. Đoạn lão đi tới phía trước bức tường ở bên phải cửa vào, bàn tay già khẳng khiu tại một nơi trên bức tường ấn mạnh một cái.
Răng rắc.
Bức tường chầm chậm xoay một góc chín mươi độ để lộ phía sau là một căn phòng khác.
Căn phòng này diện tích không lớn, bên trong đặt mấy viên dạ minh châu thật lớn, ánh sáng dập dìu như nước chiếu sáng bên trong như ban ngày. Bên trong căn phòng đặt thật nhiều rương gỗ kiểu dáng kích thước giống nhau như đúc, theo như Lý An ước tính ít nhất cũng phải trên 100 rương.
“Xin mời!” Lão giả làm một động tác mời, cất bước đi vào bên trong.
Lý An do dự một chút rồi cũng cất bước đi vào.
Lão giả đi một vòng bên trong căn phòng, thuần thục mở nắp những rương gỗ ra. Bên trong không ngờ lại là từng khẩu súng hỏa mai giống nhau như đúc, mới tinh chưa từng qua sử dụng.
“Nơi này có 1000 khẩu súng hỏa mai. Công tử muốn mua hết?” Lão già cầm lên một khẩu súng như đang ước tính trọng lượng, hỏi.
“Còn thuốc nổ thì sao?” Lý An cũng học theo đối phương cầm lên một khẩu súng xem xét.
“Thuốc súng cất ở nơi khác, có khoảng hai ngàn cân.” Lão giả lại đặt trả khẩu súng về vị trí ban đầu, mặt không cảm xúc trả lời.
Lý An im lặng cầm từng khẩu súng hỏa mai lên xem xét, làm nghề buôn bán vũ khí như hắn tự nhiên có thể nhận ra toàn bộ súng đều là hàng loại một chưa từng qua sử dụng, chất lượng thượng hạng, mấu chốt chính là phía trên tay cầm đều có dấu vết bị mài mòn.
Vị trí bị mài mòn của mấy chục khẩu súng hắn xem qua đều giống y như đúc, Lý An đối với vị trí này không lạ lẫm gì, chính hắn đã quy định đây là nơi để khắc tiêu ký chim lạc của Lạc Hồng Thương Hội. Tới đây không cần tiếp tục xem xét cũng có thể khẳng định một ngàn khẩu súng ở đây đều do thương hội sản xuất rồi.
Lạc Hồng Thương Hội xưa nay chỉ bán vũ khí cho những tòa thành cùng thế lực lớn, chưa từng bán chúng cho những thương hội hay cửa hàng khác, chuyện một cái cửa hàng đem cả ngàn khẩu súng của bọn hắn ra bán tuyệt đối là không thể nào, huống hồ gì còn có hai ngàn cân thuốc nổ.
Nói cách khác, số súng này chỉ có thể là ăn trộm về.
“Cửa hàng các ông kiếm đâu ra nhiều như vậy súng? Hiện tại đang là thời chiến tranh, thứ đồ chơi này cũng chỉ có Lạc Hồng Thương Hội có thể xem như cải trắng đem đi bán.” Lý An nhìn thẳng vào khuôn mặt già nua của đối phương, giọng như thường hỏi.
“Công tử quả nhiên sáng suốt, những cái này súng hỏa mai đúng là của Lạc Hồng Thương Hội.” Lão giả mỉm cười, giọng nói giống như còn có ý tứ khác.
Chuyện này hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của Lý An, không ngờ đối phương cứ vậy mà thẳng thắn thừa nhận. Nếu như vậy thì bọn hắn lại mất công xóa hết tiêu ký ở trên súng làm gì?
Lão giả nụ cười trên mặt không giảm nói tiếp: “Có phải công tử đang rất thắc mắc tại sao chúng ta cất công xóa hết mọi tiêu ký của thương hội, giấu đầu giấu đuôi nhưng cuối cùng lại khẳng khái thừa nhận đã ăn trộm súng của thương hội các ngài hay không?”
“Thương hội các ngài?” Lý An lạnh giọng hỏi ngược lại.
“Công tử vẫn là đánh giá quá thấp chúng ta rồi, dù Lý hội chủ của Lạc Hồng Thương Hội bình thường gần như không bao giờ lộ mặt nhưng chung quy cũng không phải là chưa có ai từng nhìn thấy qua. Công tử cứ như vậy tới tệ quán thật cho rằng sẽ không ai nhận ra? Phải chăng ngươi đã quá chủ quan, Lý hội chủ?” Lão giả chậm chậm bước tới, giọng diễu cợt.
Lý An vẫn đứng yên tại chỗ giống như hai chân đã mọc rễ, trong đầu suy nghĩ đang không ngừng chuyển động.
Đây là một cái bẫy, một cái bẫy thiết lập cho riêng hắn!
Khoảng cách giữa hai người từng chút một rút ngắn lại, sàn gỗ dưới đế giày không ngừng rên rỉ từng âm thanh khô khốc.
Chẳng mấy chốc hai người đã cách nhau chưa tới ba bước chân.
Lão già đột nhiên trên người nổ tung một cỗ khí thế kinh hồn, hai chân đứng tấn một quyền đánh thẳng tới chính giữa mặt Lý An.
Lý An vẫn không lùi lại, nhanh như chớp đánh ra một quyền.
Coonggggggggg!
Một tiếng vang thật lớn giống như là chuông ngân, hai nắm đấm của bọn hắn chính diện va chạm, kim quang bắn ra bốn phía nhuộm vàng cả căn phòng.