Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
than-cap-chu-kiem-su-vo-han-rut-ra-chap-kiem-nhan-tu-vi.jpg

Thần Cấp Chú Kiếm Sư, Vô Hạn Rút Ra Chấp Kiếm Nhân Tu Vi

Tháng 1 25, 2025
Chương 174. Đại kết cục Chương 173. Quay về Thạch Phong thành
ten-minh-tinh-nay-hop-phap-nhung-co-benh.jpg

Tên Minh Tinh Này Hợp Pháp Nhưng Có Bệnh

Tháng 1 26, 2025
Chương 746. Phiên ngoại: Hứa Diệp chi "Tử " Chương 745. Phiên ngoại: Thì ra ngươi thật là Tọa Vong Đạo a!
tong-vo-ta-dai-minh-cam-y-ve-hoanh-hanh-ba-dao.jpg

Tống Võ: Ta Đại Minh Cẩm Y Vệ, Hoành Hành Bá Đạo!

Tháng 1 10, 2026
Chương 611 Điều dưỡng thương thế Chương 610 Tính toán nửa cái phú ông
xuyen-qua-an-nup-trieu-hoan-muoi-nam-chan-kinh-di-gioi.jpg

Xuyên Qua Ẩn Núp Triệu Hoán Mười Năm, Chấn Kinh Dị Giới!

Tháng 2 4, 2025
Chương 331. Cửu tinh triệu hoán! Chương 330. Thiên hạ đệ nhất, Chu Hạo!
one-piece-diet-the-loi-than.jpg

One Piece: Diệt Thế Lôi Thần

Tháng 1 22, 2025
Chương 600. Đại kết cục dưới Chương 599. Đại kết cục lên
phap-su-chi-thuong

Pháp Sư Chi Thượng

Tháng 10 24, 2025
Chương 544: Lai giống (2) Chương 544: Lai giống (1)
dau-la-thanh-vuc-truyen-thuyet.jpg

Đấu La: Thánh Vực Truyền Thuyết

Tháng 1 20, 2025
Chương 367. Kỷ nguyên mới Chương 366. Sáng thế chi lực
moi-lan-ve-nha-lao-ba-deu-o-day-che-tao-rac-ruoi

Mỗi Lần Về Nhà Lão Bà Đều Ở Đây Chế Tạo Rác Rưởi

Tháng mười một 11, 2025
Chương 416: Vương đô giải phóng rồi Chương 415: Dạng này cũng coi như?
  1. Dị Giới Thương Nhân
  2. Chương 272: Thiết lập giao thương
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 272: Thiết lập giao thương

Đây là lần đầu tiên Lý An bước chân vào Bạch Long Thành, tòa thành này khiến hắn cùng ấn tượng về thành trì trong trí nhớ của hắn không giống nhau cho lắm, hoặc cũng có thể nói là hoàn toàn trái ngược.

Những con đường chất đầy rác rưởi cùng những cỗ xe không còn có thể lăn bánh, trên đường ngoại trừ thỉnh thoảng binh sĩ gấp gáp đi qua thì gần như không nhìn thấy thường dân. Nhà cửa hai bên đường đều trông như đã bỏ hoang được chục năm, cửa lớn đóng kín mít.

Tòa Bạch Long Thành này có lẽ từng có một thời hoàng kim rực rỡ, dân chúng náo nhiệt phồn hoa nhưng tất cả những gì còn lại bây giờ cũng chỉ là một cái xác không còn chút nào sức sống.

Giống như nhận thấy ánh mắt cảm thán của đối phương, thành chủ Bạch Long Thành là Tưởng Khương chầm chậm lên tiếng, giọng nói tràn đầy hồi ức: “Trước kia Bạch Long Thành cũng không phải là cái bộ dạng này, mỗi ngày đều có thật nhiều thương nhân lặn lội từ xa tới nơi này, cũng có thật nhiều người từ nơi này đi xa bốn phương. Dân chúng tuy không dám nói là người người đều sống sung sướng như tiên nhưng ăn no mặc ấm vẫn là thoải mái. Chỉ là hai năm trước yêu thú làm loạn, mọi thứ đều thay đổi.”

“Trước đó bổn thành không cho các vị đi vào tị nạn, thực sự cũng là có nỗi khổ mà thôi. Nếu có thể ta càng muốn giống như Lý lão bản như vậy, ai tới cũng đều nhận, đem chút sức mọn của mình ra cứu giúp bốn phương đồng bào một phen.”

Lý An nghe vậy chỉ gật đầu không nói, hắn cảm thấy lời của họ Tưởng nghe không phải là giả.

“Điều kiện sinh hoạt trong thành tất nhiên là vô cùng khó khăn, không thể tiếp nhận thêm người cũng là điều bất đắc dĩ mà thôi, Tưởng thành chủ không nên tự trách.” Lý An chân thành nói.

Tưởng Khương thở dài một hơi: “Tại đất Thanh Châu này hiện tại cũng chỉ còn những cái đại thành cùng một số thế lực lớn còn có thể tồn tại đi xuống, giao thương ở giữa gặp rất nhiều khó khăn. Ngay cả một chút ít thuốc men, đồ dùng thường ngày cũng khó có thể mua tới được.”

“Yêu thú làm loạn Thanh Châu cũng đã lâu như vậy rồi mà triều đình vẫn không có phản ứng gì hay sao?” Lý An không khỏi lấy làm thắc mắc hỏi.

“Yêu thú làm loạn đâu phải chỉ mỗi Thanh châu thôi không đâu, tất nhiên những châu khác còn lâu mới loạn thành yêu thú địa bàn như Thanh Châu chúng ta. Cộng thêm Yêu Ma Đế Quốc kéo theo vô số binh mã tấn công biên cương, triều đình sớm đã không còn sức mà quản chúng ta những cái vô danh tiểu tốt rồi. Bây giờ muốn tồn tại cũng chỉ có thể dựa vào sức mình, kéo đoàn sưởi ấm cho nhau mà thôi.” Tưởng Khương mặt đầy cảm khái trả lời, lão từ lâu đã không còn hy vọng triều đình sẽ phái đại quân dẹp yên yêu thú rồi. Dù là hai trăm năm trước Ngũ Linh Đế Quốc thực lực đang như mặt trời ban trưa cũng phải tốn nửa năm trời cùng với phân nửa quốc lực mới quét sạch yêu thú ra khỏi Thanh Châu, huống hồ gì bây giờ thù trong giặc ngoài tình huống.

Trong lúc trò chuyện hai người đã đi tới phủ thành chủ, đó là một tòa kiến trúc vô cùng rộng lớn, kiến trúc xa hoa nhưng giống như là bình thường ít quét dọn, khắp nơi bao phủ một thứ cảm giác chán nản, chết chóc không thể giải thích được.

Tưởng Khương dẫn Lý An cùng với Hứa tướng quân vào một căn phòng thật lớn, mọi người phân chủ thứ phân biệt ngồi xuống.

Tưởng Khương dẫn đầu nói một số lời khác sao, đa phần là ca ngợi Lý An trọng tình trọng nghĩa lấy ân báo oán, vòng vo nửa ngày cuối cùng lão cũng nói vào chính sự: “Lần này có nhờ Lạc Hồng Thương Hội chi viện, bên ngoài thành rất nhiều thi thể yêu tộc chúng ta chia đôi mỗi người một nửa. Lý lão bản thấy thế nào.”

“Được như vậy thì còn gì bằng.” Lý An gật đầu tùy ý đáp rồi tiếp tục ngồi uống trà.

Tưởng Khương cùng với Hứa tướng quân hai người nhìn nhau một cái, cuối cùng Hứa tướng quân vẫn là không nhịn được vòng vo tam quốc nữa mà nói thẳng: “Lúc nãy chúng ta thấy quý thương hội dựa vào súng hỏa mai cùng với Đại pháo đại triển thần uy, đánh cho yêu tộc đại quân thất bại tan tác nhưng không thương tổn tới một binh một tốt, vô cùng ngưỡng mộ. Lần trước Lý lão bản cũng đã tới đây bàn luận chuyện bán súng hỏa mai cho chúng ta, món làm ăn này bây giờ có còn hiệu lực?”

Lý An từ chối cho ý kiến nói: “Lần trước ta tới các vị còn không cho ta bước qua cổng thành a!”

Tưởng Khương vờ như không nghe ra ý trách móc trong lời nói của đối phương, giọng điệu như thường: “Lần trước là do chúng ta có mắt như mù, bảo sơn trước mắt mà lại không nhìn thấy. Hiện tại chúng ta tình nguyện mua số lượng lớn súng hỏa mai cùng với thuốc nổ, còn có đại pháo nữa.”

“Lần trước tại hạ đã nói rồi, chỉ có thể thanh toán bằng linh thạch mà thôi.” Lý An lắc đầu nói, hắn hiện tại cần rất nhiều linh thạch.

“Giá cả thế nào?” Hứa tướng quân hỏi.

“Một viên linh thạch có thể mua được mười khẩu súng hỏa mai hoặc một trăm cân thuốc nổ. Còn như đại pháo chúng ta cũng chỉ có vài khẩu dùng để bảo vệ tổng bộ như vậy, nếu như quý thành thực sự thành tâm muốn mua thì chúng ta có thể bán cho các vị hai khẩu, mỗi khẩu hai mươi viên linh thạch.” Lý An sớm đã có tính toán sẵn trong đầu từ trước, từ tốn nói.

Giá cả này thực sự quá mức kinh khủng, nên biết một viên linh thạch liền có thể đổi được một đống nhỏ bạc trắng vàng thật. Chỉ là nghĩ lại triều đình xưa nay cấm tiệt buôn bán những cái này vũ khí nóng, giá cả phải như thế nào mới là hợp lý mọi người cũng không thể biết được.

Tưởng Khương suy nghĩ một hồi thật lâu, cuối cùng trầm giọng nói: “Đại pháo cùng với súng hỏa mai chúng ta có thể dùng linh thạch để mua như lời Lý lão bản nói. Tuy nhiên thuốc nổ chúng ta chỉ có thể dùng bạc cùng hoàng kim ngang giá để mua. Tưởng mỗ không phải là thương nhân, lời này xin nói thẳng, đây đã là cái giá lớn nhất mà Bạch Long Thành có thể chịu được rồi. Nếu như Lý lão bản còn muốn tăng giá xin mời đi tới tòa thành khác.”

Lý An nhìn đối phương một trang chính khí lẫm liệt khuôn mặt thì trong lòng không nhịn được mắng một tiếng lão hồ ly, không hổ là một cái nhị châu cảnh luyện khí sĩ đã sống mấy trăm năm. Súng hỏa mai cùng với đại pháo đều là đồ dùng nhiều lần, chỉ cần mua một lần liền có thể sử dụng tới vài năm, dù có phải dùng linh thạch để mua thì cũng chỉ tổn thất một lần duy nhất mà thôi. Còn như thuốc nổ là vật tiêu hao, thường xuyên đều phải mua mới bổ sung.

Lý An cẩn thận suy nghĩ một hồi lâu, cuối cùng có chút miễn cưỡng gật đầu: “Có thể!”

Không đợi hai người đối diện kịp vui mừng hắn đã nói tiếp: “Tuy nhiên Bạch Long Thành phải thiết lập giao thương cùng với Lạc Hồng Thương Hội. Chúng ta có thể thu mua lương thực ở chỗ các vị sau đó vận chuyển bán cho tòa thành khác, cũng có thể mua nhu yếu phẩm từ tòa thành khác bán cho các vị. Đây là chuyện có lợi cho cả đôi bên.”

“Quyết định như vậy đi. Vừa hay ở trung tâm thành có một tòa lầu năm tầng cũ vốn là của Kim Long Thương Minh, đệ nhất thương hội Kính Quốc. Tuy nhiên đám kia ngay khi vừa nghe tin Huyền Sơn Thành bị phá đã bỏ chạy về kinh đô rồi, hiện tại vừa khéo có thể dùng tòa lầu này làm căn cứ của Lạc Hồng Thương Hội bên trong Bạch Long Thành.” Tưởng Khương trịnh trọng nói.

“Hợp tác vui vẻ!” Lý An đứng dậy chắp tay.

“Hợp tác vui vẻ!” Tưởng, Hứa hai người cũng vội đứng dậy.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

long-cot-chien-de.jpg
Long Cốt Chiến Đế
Tháng 1 19, 2025
tien-de-dai-nhan-hom-nay-cung-tai-do-thi-co-gang-nam-ngua.jpg
Tiên Đế Đại Nhân Hôm Nay Cũng Tại Đô Thị Cố Gắng Nằm Ngửa
Tháng 2 7, 2026
khac-menh-cam-y-ve-bat-dau-hien-te-cuu-nhan-tuoi-tho.jpg
Khắc Mệnh Cẩm Y Vệ: Bắt Đầu Hiến Tế Cừu Nhân Tuổi Thọ
Tháng 2 8, 2026
mot-cai-dinh-luu-sinh-ra.jpg
Một Cái Đỉnh Lưu Sinh Ra
Tháng 1 19, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP