Chương 273: Kinh doanh
Việc kinh doanh cùng với Bạch Long Thành đã được thiết lập, hai bên lại tiếp tục bàn luận một số chi tiết cụ thể sau đó Lý An liền cáo từ ra về. Lần này Bạch Long Thành đặt mua súng hỏa mai, đại pháo cùng với thuốc nổ không hề ít, hắn cần phải chuẩn bị.
Bạch Long Thành vừa trải qua một trận đại chiến tự nhiên có rất nhiều việc cần phải xử lý, Tưởng Khương cùng với Hứa tướng quân tiễn Lý An cùng với hộ vệ đội ra ngoài thành năm dặm liền quay ngựa trở về.
Hứa tướng quân quay lưng lại nhìn đã không thấy đám kia Lạc Hồng Thương Hội bóng dáng mới nhỏ giọng nói: “Đơn hàng lần này quá lớn thưa Thành chủ đại nhân, chỉ nội linh thạch thôi cũng đã lên tới 300 viên, không kể tới vàng bạc. Tại hạ cơ hồ nghi ngờ Bạch Long Thành chúng ta có thể đem ra nhiều như vậy linh thạch cùng vàng bạc hay không?”
Tưởng Khương im lặng không trả lời, trong lòng không biết đang suy nghĩ cái gì. Đợi một lúc lâu lão mới trầm giọng lên tiếng: “Tình hình Bạch Long Thành ngươi là người rõ ràng nhất. Nếu cứ đà này không sớm thì muộn thì nơi này cũng sẽ sụp đổ, dù là dưới móng vuốt yêu thú hay là dưới tay nhân loại đi chăng nữa. Không thể tiếp tục như thế này được nữa rồi.”
“Chúng ta thiết lập giao thương với Lạc Hồng Thương Hội thứ nhất có thể mua tới súng pháo cùng thuốc nổ, ngươi cũng nhìn thấy uy lực của những thứ này rồi. Chỉ là đây cũng không phải là thứ thiết yếu nhất, ngươi nói Bạch Long Thành chúng ta từ xưa tới nay dựa vào cái gì mà ngày càng phồn vinh.”
Hứa tướng quân cẩn thận suy nghĩ một chút rồi trả lời: “Bạch Long Thành chúng ta xưa nay nổi tiếng với việc buôn bán lương thực. Nơi này của chúng ta còn được gọi là kho thóc của Thanh Châu.”
Tưởng Khương gật đầu: “Đúng vậy, hiện tại tuy yêu thú khắp nơi nhưng dân chúng vẫn ra ngoài cày cấy bình thường, hàng năm tuy sản lượng có giảm nhưng vẫn là một con số khổng lồ. Chúng ta có thể thông qua Lạc Hồng Thương Hội mà tiếp tục thực hiện việc kinh doanh lương thực, như vậy vấn đề nan giải của Bạch Long Thành liền sẽ được giải quyết.”
“Cũng có thể thông qua Lạc Hồng Thương Hội mua được những đồ cần thiết mà chúng ta không có. Thành chủ quả thực là cao kiến. Chỉ là Lạc Hồng Thương Hội có cái bản lĩnh này hay sao? Có thể đem những tòa thành khắp Thanh Châu, thậm chí là ở những châu khác kết nối với nhau?” Hứa tướng quân không chắc chắn lắm hỏi.
“Ta cũng không biết. Chỉ là trước mắt chúng ta cũng chỉ có thể đặt hy vọng vào bọn hắn mà thôi.” Tưởng Khương lắc đầu cười.
……
Lý An dẫn theo hộ vệ đội hành quân nửa ngày liền trở về thung lũng.
Lần này ra ngoài không xa, thời gian cũng không dài tuy nhiên đại chiến một trận cả người lẫn ngựa đều đã mệt lử, Lý An một bên phân phó người thống kê tổn thất, trọng thưởng cho lực lượng hộ vệ đội lần này ra ngoài chiến đấu liền trở về nơi ở.
Hắn cũng không trực tiếp đi nghỉ ngơi mà tìm tới Mộc Huyền Linh nói cho nàng biết dự định chuẩn bị mở rộng quy mô sản xuất thuốc nổ. Dù sao chỉ nội Bạch Long Thành bên kia đã đặt hàng 5000 cân thuốc nổ, nếu chỉ hai người bọn hắn thực sự không thể sản xuất kịp.
“Ngươi không sợ để lộ công thức sản xuất thuốc nổ hay sao? Nếu như cái này lộ ra ngoài thì các thế lực đều sẽ tự mình sản xuất được.” Mộc Huyền Linh có chút lo lắng hỏi.
“Tự nhiên không thể để lộ phương thức chế tạo thuốc nổ ra bên ngoài, đây chính là con gà đẻ trứng vàng. Tuy nhiên hai người chúng ta dù có ba đầu sáu tay một ngày cũng không thể chế tạo ra bao nhiêu thuốc nổ, bắt buộc phải để nhiều người hơn làm. Ta đã suy nghĩ kỹ, toàn bộ quá trình có thể để cho người khác trong thương hội làm, tuy nhiên bước trộn tro bếp vào trong dung dịch sẽ là bí mật tuyệt đối chỉ có ta cùng với cô biết.” Lý An nhỏ giọng nói.
“Tùy ngươi thôi, dù sao đây cũng không phải là thương hội của ta.” Mộc Huyền Linh khẽ nhún vai trả lời rồi tiếp tục làm việc của mình.
Sống chung lâu như vậy rồi tự nhiên biết tên họ Lý này đa nghi tới mức nào, đoán chừng nếu không phải tình thế bắt buộc cộng thêm có sinh tử luân trói buộc nếu không hắn cũng sẽ không tin tưởng nàng. Không, ngay cả hiện tại hắn vẫn không tin tưởng nàng chút nào, đây là điều chắc chắn.
Chuyện cần nói cũng đã nói xong Lý An nhanh chóng rời khỏi nơi này, hắn dự định tìm Hàn Mặc Vân bàn bạc một chút chuyện thiết lập chi nhánh ở Bạch Long Thành cùng với việc mở rộng buôn bán sắp tới. Sau đó còn phải tìm Âu Xích bảo hắn gia tăng tốc độ sản xuất súng hỏa mai để kịp giao hàng cho Bạch Long Thành nữa. Sắp tới chắc chắn sẽ có rất nhiều công việc.
Trên đường đi những người khác nhìn thấy hắn đều vội vàng nhường đường cùng với cung kính chào hỏi, Lý An thỉnh thoảng cũng sẽ gật đầu đáp lại. Khi đi ngang qua một túp lều sập sệ hắn chợt nghe thấy một trận tiếng khóc than vô cùng thê thảm, Lý An không khỏi nhìn sang người bên cạnh hỏi: “Đã có chuyện gì?”
“Bẩm đại nhân. Kia là nơi đặt thi thể của những hộ vệ tử trận hôm nay vừa được đem trở về, người nhà của bọn hắn được gọi tới nhận thi thể không thể nén được đau buồn. Đáng thương nhất chính là những người hộ vệ không tìm được di hài kia, ngay cả tang lễ đơn giản cũng không thể tổ chức được.” Một người phụ nữ lớn tuổi run run giọng trả lời, cách đây không lâu con trai của bà ta cũng đã tử trận trong lúc ra ngoài làm nhiệm vụ cho nên bà hiểu rõ rất cảm giác đau đớn khi mất đi người thân là như thế nào.
“Những hộ vệ đó chết không vô ích, có những người chết đi thì những người khác mới có thể sống tiếp.” Lý An nhỏ giọng nói một câu sau đó nhanh chóng rời đi.
Ở nơi nào cũng vậy, thời đại nào cũng vậy, luôn cần phải có những người phải chết. Vấn đề duy nhất chỉ là không biết bao giờ thì tới lượt của bản thân, bao giờ thì tới lượt của những người mà ta yêu quý mà thôi.
“Chỉ mong ngày đó có thể càng xa càng tốt.”
…..
Hàn Mặc Vân đang tại kho hàng kiểm tra số lượng hàng hóa của thương hội nhìn thấy Lý An tới vội vàng tiến lên bái kiến.
Lý An cũng không vòng vo, trực tiếp hỏi: “Lần này Bạch Long Thành một trận chiến tổn thất như thế nào?”
“Bẩm công tử, không kể tới vật chất tiêu hao mà nói thì lần này chỉ tổn thất 97 hộ vệ mà thôi. So với việc có thể thiết lập quan hệ giao thương với Bạch Long Thành mà nói thì cơ hồ không đáng nhắc tới.” Hàn Mặc Vân vui mừng nói.
Không đáng nhắc tới? Lý An không khỏi nhớ tới tiếng khóc than vang lên từ khu đặt xác chết binh sĩ.
“Bạch Long Thành đặt mua rất nhiều súng hỏa mai cùng với thuốc nổ, ngươi hãy tìm Âu Xích bên kia bàn bạc cố gắng trong vòng nửa tháng hoàn thành đơn hàng này. Còn nữa, hãy tìm cho ta khoảng 100 người đáng tin cậy, nhanh nhẹn tháo vác, không nhất thiết phải là đàn ông. Ta cần bọn hắn giúp ta sản xuất thuốc nổ.” Lý An trầm giọng nói.
“Chuyện chọn 100 người không khó, ta nhất định sẽ tuyển chọn những người đáng tin cậy nhất có thể. Chỉ là con người chung quy là không đáng tin, rất khó đảm bảo bọn hắn sẽ không tiết lộ phương pháp chế tạo thuốc nổ ra bên ngoài.” Hàn Mặc Vân do dự một chút rồi thẳng thắn nói.
“Ngươi không cần lo lắng, ta tự nhiên có sắp xếp. Còn có việc thiết lập chi nhánh bên trong Bạch Long Thành nữa, ngươi hãy phái mấy thân tín qua bên kia đóng giữ, Bạch Long Thành dù nay không bằng xưa nhưng vẫn rất giàu có, trong tay người dân nhất định có rất nhiều thứ đáng giá. Việc buôn bán tơ lụa cùng với đồ gỗ ngày trước cũng nên tiếp tục, việc trồng trọt trong thung lũng ngược lại có thể loại bỏ. Dù sao Bạch Long Thành bên kia không thiếu nhất chính là lương thực.” Lý An sớm đã có tính toán, lần lượt hạ lệnh.
“Thuộc hạ tuân lệnh!” Hàn Mặc Vân vội vàng chắp tay đáp.