Chương 271: Kết thúc
Lý An bị kim quang đánh bay hơn chục mét bên ngoài, Kim Quy trên người nổi lên một vòng kim quang sáng lạn, bốn chân ngắn ngủn đẩy một cái trực tiếp đem ngọn núi nhỏ do những khối tinh thiết khổng lồ dựng lên ở trên lưng trực tiếp hất bay đi.
Nó còn muốn tiến lên truy sát cái thân nhỏ bé của nhân loại không ngờ một loạt pháo nổ vang lên, thân hình của nó không những không thể tiến lên phía trước mà còn bị đạn pháo đánh cho lùi về sau mấy bước.
“Quả nhiên đừng bao giờ cận thân vật lộn với một con hung thú, lời này không bao giờ là sai cả.” Lý An tức giận lẩm bẩm, chỗ lồng ngực một trận tức tối khó chịu. Vừa rồi nếu không phải hắn đang ở trong trạng thái kim thân thì chỉ sợ đã bị kim quang đánh cho thủng một cái lỗ.
Một đấu một Lý An chỉ sợ khó là đối thủ của con Kim Quy này, đang khi hắn do dự trong lòng nên tiến thoái thế nào chợt phía sau vang lên một tiếng hét lớn.
Một bóng người toàn thân vàng rực từ trên trời rơi thẳng xuống như sao băng, trong tay một cây lang nha bổng dài hơn 3m đập thật mạnh vào mai rùa.
Coong một tiếng thật lớn, Kim Quy không bị làm sao nhưng mặt đất dưới chân nó lại trực tiếp bị đánh cho sụt xuống một cái hố thật lớn, lấy hố sâu làm trung tâm vết nứt lan tràn ra bốn phương tám hướng như mạng nhện. Một bổng này uy lực quá mức kinh người.
Người vừa tới tuy lông tóc làn da toàn bộ một màu vàng rực không giống người nhưng vẫn có thể nhìn ra là một cái lực lưỡng nam tử vô cùng cao lớn, trên người từng khối từng khối cơ bắp giống như là dùng đá tạc. Trong tay hắn thanh Lang Nha Bổng so ra càng giống một cây trường thương.
Người này trình độ luyện thể tuyệt đối vượt qua Lý An rất nhiều, chỉ sợ trong hàng ngũ kim huyết cảnh cũng là cường giả hiếm thấy.
“Bằng hữu đừng hoảng sợ, có Tả mỗ tới cứu viện đây.” Lực lưỡng nam tử vác cây lang nha bổng trên vai, giọng nói ầm ầm như sấm nổ.
Đám người Bạch Long Thành chung quy cũng không phải là hạng người không có đầu óc, nếu như không có hộ vệ đội từ xa không ngừng tiêu diệt yêu thú thì bọn hắn phần thắng gần như bằng không.
Kim Quy trúng một chiêu như trời giáng như vậy mặc dù nhìn từ bên ngoài không có thương tổn thực chất gì nhưng thân hình cũng choáng váng khựng lại tại chỗ. Lý An nhân thời cơ phóng lên thật cao, Thần Hỏa Kiếm sắc bén vô song từ phía trên cắm thẳng xuống tấm mai rùa.
Nên biết Thần Hỏa Kiếm chân chính là một thanh thần binh, không chỉ có thể điều khiển ngọn lửa đả thương địch thủ mà còn sắc bén tới vô song, đứng trước lưỡi kiếm của nó dù là sắt thép cũng chẳng khác gì bùn nhão. Ấy vậy thần hỏa kiếm lại chỉ có thể cắm vào trong mai rùa khoảng một gang tay, Lý An dù có dùng sức như thế nào cũng không thể đem nó cắm thêm vào được nữa.
“Hỏa!”
Lý An trầm trọng hét một tiếng, từ bên trên lưỡi kiếm tuôn ra vô cùng vô tận hỏa diễm đỏ rực trực tiếp đem Kim Quy biến thành một quả cầu lửa khổng lồ. Ngọn lửa nhiệt độ cực kỳ cao, không khí xung quanh điên cuồng vặn vẹo giống như sắp bị nung chảy tới nơi, người bình thường đứng trong phạm vi chục mét chỉ sợ trong chớp mắt sẽ bị đốt thành tro bụi.
Kim Quy dù cho có khả năng phong thủ vô song nhưng cũng không thể chịu được loại này lửa đốt tra tấn, đầu lâu giống như đầu hươu điên cuồng gầm thét đau đớn, thân hình khổng lồ không ngừng vùng vẫy cố gắng hất Lý An ra ngoài.
Lý An thân là chủ nhân của Thần Hỏa Kiếm tự nhiên sẽ không bị ngọn lửa làm bị thương, hắn cắn chặt răng nắm chặt lấy chuôi kiếm, trên người kim quang bên trong ngọn lửa càng ngày càng rực rỡ.
Lực lưỡng nam tử nhìn thấy đầu này hung thú giống như phát điên liên tục tại trên mặt đất lăn lộn, chẳng bao lâu cả một mảnh bình nguyên rộng lớn đã hừng hực lửa cháy thì khô khan nuốt một ngụm nước bọt. Tràng diện này hắn tạm thời cũng không thể làm gì, chỉ có thể từ từ theo dõi kỳ biến vậy.
Khoảng một khắc đồng hồ sau, động tĩnh bên trong ngọn lửa chậm chậm dừng lại, âm thanh ầm ầm nãy giờ vang lên không dứt cũng ngừng. Sau đó biển lửa rộng mấy chục trượng vậy mà giống như cá kình hút nước hồi tụ vào một hướng sau đó toàn bộ bị hút vào trong lưỡi kiếm, Lý An đứng trên mai con Kim Quy đã bất động, một tay nắm lấy chuôi kiếm, ngoại hình đã trở lại như bình thường.
Soạt một tiếng, thi thể khổng lồ của Kim Quy lập tức biến mất không một dấu vết, Lý An thân hình theo đó cũng rơi xuống sau đó vững vàng đáp trên mặt đất.
Lực lưỡng nam tử nhìn thấy cảnh này thì chần chừ một chút rồi gia nhập chiến trường tiếp tục chém giết. Đường đường là một con hung thú suýt chút nữa liền san bằng Bạch Long Thành cứ như vậy biến mất không còn một chút dấu vết, nếu không mặt đất xung quanh vẫn còn cháy khét một mảnh hắn còn tưởng tất cả chỉ là ảo giác.
Mất đi Kim Quy điều binh khiển tướng, yêu thú tuy nhiều đi chăng nữa nhưng chỉ là một đám ô hợp, chiến đấu với Bạch Long Thành cùng hộ vệ đội không được nửa cái canh giờ liền tứ tán chạy trốn vào trong rừng.
Lần này đại chiến cuối cùng cũng kết thúc, trên mảnh bình nguyên rộng lớn vốn một màu xanh mướt nay đã bị nhuộm thành đỏ tươi, khắp nơi thi thể yêu thú cùng binh sĩ nằm la liệt khắp nơi như những tảng đá vô tri vô giác.
Lý An dựng tay phải lên, phía sau tiếng súng liền dừng lại.
Binh sĩ Bạch Long Thành bên kia cũng bắt đầu cứu chữa cho người bị thương cùng với thu dọn chiến trường, lần này chiến đấu thảm thiết tổn thất tự nhiên nghiêm trọng nhưng ít nhất trong vòng một năm yêu thú cũng sẽ không dám quay trở lại nữa, đây cũng coi như trong như cái vạn hạnh trong bất hạnh.
Từ bên trong đội ngũ Bạch Long Thành, một lão giả mặc áo bào màu xanh lục cùng với lực lưỡng nam tử cầm theo cây lang nha bổng nhanh chóng đi về phía Hộ Vệ Đội. Cả hai trên người đều thấm đẫm máu tươi, một thân sát khí vẫn chưa tán hết, vừa nhìn liền biết chính là cao thủ.
Lý An vội vàng đi lên tiếp đón.
Khi hai bên còn cách nhau mấy chục mét, lão giả mặc áo bào xanh lục đã từ xa chắp tay: “Đa tạ Lý hội chủ đã xuất quân giúp bổn thành giải vây, đại ân đại đức này không biết nói sao cho hết.”
Lý An từng tới Bạch Long Thành bàn chuyện làm ăn mấy lần, biết lão giả này tên là Tưởng Khương, nhị châu cảnh luyện khí sĩ, là thành chủ của Bạch Long Thành. Còn như lực lưỡng nam tử bên cạnh hắn chưa từng gặp lần nào.
“Chúng ta cũng coi như là nửa cái hàng xóm, ra tay giúp đỡ nhau lúc hoạn nạn là điều nên làm.” Lý An mỉm cười trả lời. Lời này của hắn tự nhiên là khách sáo mà nói thôi, đoán chừng nếu như Lạc Hồng Thương Hội bên kia bị yêu thú vây công Bạch Long Thành chắc chắn sẽ khoanh tay đứng nhìn.
“Đây là Hứa tướng quân.” Tưởng Khương thái độ nghiêm trọng chỉ bên cạnh lực lưỡng nam tử nói.
Lý An nhìn một cái thanh lang nha bổng khổng lồ trong tay đối phương rồi nồng nhiệt ôm quyền: “Thì ra là Hứa tướng quân, lúc nãy được tướng quân đại triển thần uy giúp giải vây tại hạ vẫn chưa có cơ hội cảm tạ.”
“Lý hội chủ khách sáo rồi, lấy thực lực của ngươi dù không có ta cũng có thể đem đầu kia Kim Quy đánh chết.” Hứa tướng quân lắc đầu trả lời, giọng nói thô lỗ.
Tưởng Khương nhìn xung quanh chiến trường một chút rồi đề nghị: “Nơi này không phải là nơi nói chuyện, mời Lý lão bản cùng bọn ta vào thành.”
“Vậy làm phiền Tưởng thành chủ cùng Hứa tướng quân rồi!” Lý An mỉm cười trả lời, cất bước cùng đối phương đi vào bên trong Bạch Long Thành.
Phía sau hộ vệ đội còn muốn đi theo tuy nhiên bị hắn dùng ánh mắt ra hiệu ở lại nơi này.