Chương 270: Đại chiến Kim Quy
Yêu tộc đại quân tấn công Bạch Long Thành vốn là thực lực áp đảo, dự định bao vây thành từ từ mài chết cái đám mấy chục vạn dân chúng bên trong thành. Chỉ là Hộ Vệ Đội ngang trời xuất thế đã thay đổi hoàn toàn tình cảnh, bây giờ yêu tộc lại trở thành trước sau đều bị giáp công tràng cảnh.
Chỉ là yêu tộc số lượng vô cùng nhiều, dù trước sau hai mặt thọ địch nhưng khí thế lại không hề thua kém chút nào, nhanh chóng phân làm hai nửa ngạnh địch.
Lý An ngồi trên ngựa nhìn thấy yêu tộc như dòng lũ đen ầm ầm xông tới thì trong lòng không khỏi có chút kinh hãi, Hộ Vệ Đội đều là hỏa thương binh, cận thân vật lộn không phải là điểm mạnh của bọn hắn.
“Lùi lại phía sau! Rải bom.”
Mệnh lệnh không mang theo chút cảm xúc nào vang lên.
Hộ vệ đội lập tức nhanh chóng lùi lại phía sau, đội hình không hề hỗn loạn chút nào. Phía trước đội hình nhưng lại có mấy chục tên hộ vệ cưỡi ngựa phóng thẳng lên phía trước.
Những tên hộ vệ này đều là tinh anh trong hàng ngũ, cưỡi ngựa cũng là thật tốt bảo mã. Bọn hắn ngược dòng mà lên cấp tốc tiếp cận yêu tộc đại quân, đợi tới khi hai bên chỉ còn cách nhau khoảng 500m bọn hắn liền đem thùng gỗ ở sau lưng ngựa ném xuống đất.
Những thùng gỗ này cao khoảng 1m, nhìn từ bên ngoài cùng thùng gỗ bình thường dùng để chứa rượu không có gì khác biệt. Mấy cái hộ vệ cưỡi ngựa sau khi ném xuống thùng gỗ liền như đã hoàn thành sứ mệnh lập tức quay ngựa chạy trở về.
Bảo mã phi nhanh như gió, chợt bên trong đội hình yêu thú đi ra mấy chục đầu yêu thú hình dạng như con nhím, trên người một lớp lông nhọn hoắt tua tủa chĩa ra bốn phương tám hướng như mũi tên. Một trận thú gào đau đớn vang lên, vô số lông nhím xé gió bắn ra phía trước.
Phốc phốc thanh âm không ngừng vang lên, mấy chục tên hộ vệ toàn bộ đều bị lông nhím đâm thành một cái sàng, ngay cả ngựa dưới thân bọn chúng cũng không thể may mắn thoát khỏi. Mỗi chiếc lông nhím đều lớn như cổ tay người bình thường, giáp trụ đứng trước chúng chẳng khác nào một tờ giấy mỏng.
Khoảng cách với yêu tộc vẫn đang cấp tốc thu hẹp, Lý An mặt không chút cảm xúc hét lớn: “Nổ súng!”
Từng đợt từng đợt súng hỏa mai lần lượt vang lên, mưa đạn từ đầu tới cuối chưa bao giờ dừng. Sáu khẩu đại pháo cũng không nhàn rỗi liên tục nổ súng, nòng pháo rộng hơn 1m đều đã bị nung tới ửng đỏ.
Chỉ là hỏa lực của bọn hắn chung quy là có hạn, yêu tộc đại quân mỗi bước tiến lên đều là trả giá bằng vô số máu thịt tuy nhiên không sớm thì muộn bọn chúng cũng sẽ đem đám nhân loại đáng ghét trước mắt xé thành mảnh vụn.
Theo súng hỏa mai không ngừng nổ, đạn súng mang theo năng lượng khổng lồ phủ xuống đội hình của yêu tộc như mưa, trong đó có không ít viên bắn vào bên trên những thùng gỗ lúc được hộ vệ thả xuống.
Vừa đúng lúc quân tiên phong của yêu tộc đã xông tới vị trí đặt những cái kia thùng gỗ.
Một trận tiếng nổ vang vọng khắp không gian, chấn cho mây trắng trên trời giống như cũng đang rung động không ngừng. Mười mấy quả cầu lửa khổng lồ nổ tung, quân tiên phong của yêu tộc trực tiếp bị nổ thành mảnh vụn.
Một chiêu này uy lực lớn tới nỗi trực tiếp đem phía sau yêu tộc sợ hãi đứng tại chỗ không dám tiến lên nữa.
Hộ vệ đội đối với vụ nổ đã có dự liệu từ trước, không hề hoảng hốt cấp tốc lui về phía sau, súng hỏa mai cùng đại pháo chưa từng dừng bắn một giây phút nào.
Phía bên kia Bạch Long Thành quân sĩ cũng đã cùng yêu thú cận thân chiến đấu, tiếng gầm thét vang vọng cả một góc trời.
Yêu tộc một bên bị Bạch Long Thành quân sĩ điên cuồng tấn công, giống như một con chó sói một khi đã cắn trúng con mồi liền sẽ không nhả ra, một bên bị Lý An dẫn theo hộ vệ đội ở bốn phía du đấu, súng pháo uy lực so với Bạch Long Thành quân sĩ còn muốn hiệu quả.
Yêu tộc tự nhiên muốn tiến lên cận thân vật lộn với hộ vệ đội, dù sao đó chính là cái mà bọn hắn am hiểu nhất. Chỉ là thứ nhất bọn hắn bị Bạch Long Thành quấn lấy không buông cho nên lực lượng có thể di chuyển ra tấn công hộ vệ đội tự nhiên là có hạn, thứ hai chính là hộ vệ đội hỏa lực đủ mạnh, số ít yêu thú xông tới cuối cùng cũng chỉ trở thành hồn ma dưới dòng súng của bọn hắn.
Thời gian nhanh chóng trôi qua, chiến đấu cũng càng ngày càng khốc liệt.
Yêu tộc ban đầu hoàn toàn nắm lấy thượng phong hiện tại lực lượng đã tổn thất nghiêm trọng, cơ hồ bị Bạch Long Thành cùng Hộ Vệ đội bao vây trước sau mà đánh. Nếu như đà này bọn chúng không sớm thì muộn cũng sẽ bị giết sạch, đột phá khẩu duy nhất chính là cần phải ngăn hộ vệ đội không được từ xa dùng súng pháo tiêu diệt từng phần lực lượng một nữa.
Quả nhiên cái kia Kim Quy đứng đầu yêu tộc đại quân linh trí đã không thua gì con người, thậm chí còn cao hơn nữa. Nó quay cái đầu to như miệng giếng quan sát chiến trường một vòng rồi gồng sức đánh bay mấy cái người Bạch Long Thành đang đeo bám lấy mình, thân hình dài hơn 5m phóng thẳng tới hộ vệ đội.
Cổ nhân có câu ‘chậm như rùa’ đấy chắc chắn là do cổ nhân chưa nhìn thấy cái đầu Kim Quy này rồi. Con hung thú này dưới thân lại nổi lên một đóa mây đen mù mịt nâng thân hình của nó cấp tốc bay về phía trước, tốc độ với cưỡi ngựa còn muốn nhanh hơn nhiều.
“Pháo binh! Pháo binh!”
Lý An nhìn thấy đối phương khí thế thì vội vàng quay lại phía sau hét to.
Sáu khẩu đại pháo vốn được dùng để bảo vệ Huyền Sơn Thành lập tức đồng loạt nổ súng. Kim Quy rút đầu cùng tứ chi chui vào bên trong mai rùa, sau đó những viên đạn pháo vốn có thể xuyên kim phá thạch rơi vào bên trên mai rùa của nó chỉ có thể phát ra một tiếng vang thật lớn sau đó lăn rơi xuống đất như một tảng đá, thậm chí bên trên mai rùa một vết xước cũng không để lại được chứ đừng nói tới làm nó bị thương.
Theo hiệu lệnh của Lý An đại pháo không ngừng khai hỏa nhưng từ đầu tới cuối đều không thể ngăn lại bước tiến của Kim Quy chút nào.
“Xem ra chỉ có thể tự mình xuất chiến!” Lý An biết con này Kim Quy đã quyết tâm cũng không lãng phí đạn pháo nữa, thân hình thẳng tắp nhảy lên không trung.
Ngay khi hai chân vừa tiếp đất hắn toàn thân lập tức bắn ra kim quang chói mắt, biến thành một bức kim thân kim cương bất hoại.
Kim Quy kêu lên một tiếng trầm đục như hổ gầm, mai rùa điên cuồng xoay tròn hóa thành một chiếc bánh xe màu vàng kim đánh thẳng tới Lý An.
Một kích này uy thế kinh thiên nhưng Lý An lại không chút nào sợ hãi, gầm lên một tiếng thân hình xông thẳng vào chiếc bánh xe màu vàng.
Vang vọng một tiếng như sắt thép va chạm, Lý An trực tiếp bị đánh bay lên trời. Tuy nhiên hắn nhưng lại không chút hoảng loạn, phất tay liền có 5 khối tinh thiết khổng lồ ầm ầm rơi xuống.
Kim Quy thân hình khổng lồ không tránh kịp chỉ có thể rụt đầu vào mai cứng rắn chịu đựng khối tinh thiết nện xuống. Lý An lại vội vàng thả ra thêm năm khối tinh thiết, tức khắc ở bên trên mai rùa chất thành một chồng thật cao.
Kim Quy nhưng lại không hề có dấu hiệu muốn bị phá hủy, tuy nhiên thân hình vẫn bị trấn trụ tại chỗ nhất thời không thể nhúc nhích nổi.
“Chịu chết đi!” Lý An thấy cảnh này vui mừng hét lớn một tiếng, thân hình cấp tốc vọt tới cổ của Kim Quy dùng Thần Hỏa Kiếm hướng lỗ hổng trên mai rùa đâm mạnh một cái, ánh lửa rực lên tỏa ra mùi chết chóc.
Không ngờ bên trong mai rùa đột ngột bắn ra một cột kim quang nồng đậm tới cực hạn, Lý An ở cự ly gần không kịp tránh né trực tiếp bị kim quang đánh bay hơn chục mét, vừa rơi xuống đất liền há miệng phun ra một ngụm máu bầm.