Chương 269: Hộ thành chi chiến
Thái Hoang Sơn Mạch là một trong ba tòa sơn mạch lớn nhất Ngũ Linh Đế Quốc trước kia, riêng Thanh Châu sơn mạch này đã chiếm gần phân nửa. Hiện tại Huyền Sơn Thành cái này cửa ngõ ngăn cản đã không còn, yêu tộc dòng dòng lũ lũ tràn xuống đồng bằng, tha hồ bốn phía săn mồi.
Thanh Châu bây giờ đã chân chính là một cái tổ yêu khổng lồ, ngoại trừ những tòa thành có tường chắc vách cao trọng binh canh giữ còn có thể miễn cưỡng tồn tại còn như những thôn làng trấn nhỏ gần như đã bị tận diệt toàn bộ.
Bạch Long Thành tuy không thể coi là thành lớn nhưng tuyệt đối không phải là một cái thành nhỏ rồi, dân chúng bên trong có hơn 20 vạn, quân trang khí giới vô cùng đầy đủ. Nếu không tòa thành này cũng sẽ không đứng vững lâu như vậy trước yêu tộc tấn công.
Chỉ là lần này yêu tộc tấn công dù là về số lượng hay là thực lực so với trước kia bất cứ một lần nào đều mạnh hơn rất nhiều, trong số bầy yêu còn có một con hung thú rùa vàng vô cùng lợi hại khiến cho Bạch Long Thành hai vị luyện khí sĩ liên thủ cũng không thể địch lại.
Đã gần một ngày trôi qua trận chiến công thành cũng đã bắt đầu vào giai đoạn giằng co, yêu tộc bao vây bốn phía Bạch Long Thành thỉnh thoảng lại phái một chút lâu la lên thăm dò hư thực.
Binh lính thủ thành cũng đã rút hết vào bên trong thành, trên đầu thành hỏa thương binh cùng cung tiễn thủ từ xa tiêu diệt yêu thú cận thành.
Chỉ là cứ như này chắc chắn không phải là cách, yêu thú số lượng nhiều lắm, đặc biệt là những cái kia dã thú ngu si đần độn mà bọn hắn thuốc nổ đạn dược cùng mũi tên chung quy cũng chỉ có hạn.
Nếu cứ đà này Bạch Long Thành không sớm thì muộn cũng sẽ bị chầm chậm mài chết, quả nhiên con Kim Quy kia đã sinh ra linh trí không thua gì con người nếu không cũng không thể nghĩ ra kế sách như vậy.
Từ tổng bộ Lạc Hồng Thương Hội tới Bạch Long Thành chỉ cách nhau chừng 20 dặm, Lý An dẫn theo một ngàn hộ vệ chưa tới nửa ngày liền đuổi tới.
Từ xa nhìn lại chỉ thấy xung quanh Huyền Sơn Thành đứng dày đen nghịt bầy yêu, tiếng yêu thú gầm thét cùng với tiếng súng nổ đinh tai thỉnh thoảng lại vang lên khiến cho lòng người nặng trĩu.
Lý An ngưng trọng quan sát một hồi, quy mô bầy yêu thú tấn công Bạch Long Thành quả nhiên rất mạnh nhưng nếu đem so với lần đó tấn công Huyền Sơn Thành thì thật chỉ là đom đóm so với ánh sao, căn bản không sánh bằng một góc.
Trong lòng đã có quyết định hắn liền phất tay thả ra ba khẩu pháo công thành dài hơn năm m sau đó trầm giọng hét lớn: “Tất cả vào vị trí.”
Phía sau một ngàn hộ vệ sớm đã được huấn luyện kỹ càng nghe vậy lập tức đứng thành mười hàng ngang, mỗi hàng một trăm người. Ở phía trước nhất đội hình có ba tổ đội nhỏ phụ trách vận hành ba khẩu đại pháo, mỗi tổ đội mười người.
Lý An ngồi trên lưng ngựa nhìn thấy đội hình đã hoàn thành, cũng không lên tiếng mà chỉ khẽ phất tay một cái.
Một ngàn hộ vệ đội lập tức tiến lên phía trước, ngàn người bước chân như một phát ra từng tràng tiếng giậm chân trầm đục như tiếng sấm rền.
Theo khoảng cách giữa hai bên ngày một thu hẹp lại yêu tộc đại quân cùng với người Bạch Long Thành cũng phát hiện ra tung tích của Hộ Vệ Đội.
Bên trong bầy yêu ngắn ngủi hỗn loạn một chút rồi một bầy khoảng hơn ngàn con yêu thú tách ra khỏi bầy tấn công về phía Hộ Vệ Đội.
Phía trên đầu thành, thành chủ Bạch Long Thành một trang khuôn mặt vàng như nến nghi hoặc hỏi: “Những binh lính kia là người phương nào? Ngay cả Hứa Gia Thành gần chúng ta nhất cũng cách hơn trăm dặm, không thể nào nhanh như vậy liền tới cứu viện được.”
Bên cạnh một vị võ tướng ôm quyền: “Bẩm thành chủ, ở gần Bạch Long Thành chúng ta lại có thanh thế lớn như vậy chỉ có một thế lực mà thôi. Chính là Lạc Hồng Thương Hội kia.”
“Nhìn y phục màu đỏ kia thì đúng là đám người này rồi.”
“Hừ! Một đám nạn dân khố rách áo ôm tụ tập chốn rừng núi xưng hùng xưng bá mà thôi cũng dám đương đầu với yêu tộc đại quân, đúng là không biết sống chết.”
Thành chủ Bạch Long Thành đối với đám người bàn tán không trả lời, ánh mắt đục ngầu chăm chú chiến trường cách thành khoảng 5 dặm.
Trên mảnh bình nguyên rộng lớn, khoảng cách giữa hộ vệ đội và bầy yêu không ngừng thu hẹp lại.
Bầy yêu hung ác dữ tợn, khí thế hung hãn, trong đầu chỉ có duy nhất một suy nghĩ chính là xé toạc đám nhân loại trước mắt.
Hộ vệ đội tiến lên chậm chậm, đội hình từ đầu tới cuối đều không loạn, ba khẩu đại pháo ở trước đội hình được lắp vào bánh xe do mấy chục người đẩy đi nhưng vẫn hơi quá sức, vết xe lún phân nửa vào trong đất, có thể thấy được trọng lượng của nó khủng khiếp như thế nào.
Lý An cưỡi ngựa đi ở đầu tiên, nhìn thấy yêu thú đã cách không quá 500m thì hét lớn: “Bắn pháo!”
Ba khẩu đại pháo vốn đã chuẩn bị sẵn sàng chờ có vậy lập tức khai hỏa, tiếng nổ vang trời, khẩu pháo nặng nề trực tiếp giật lùi hơn 3m mới chịu dừng lại. Đầu nòng pháo nổ tung một quả cầu lửa, ba viên đạn pháo nhanh như chớp bay ra khỏi nòng.
Đứng trước đạn pháo yêu thú dù là chủng loại nào cũng đều bình đẳng, không chút phản kháng liền bị bắn thành một đống thịt vụn bay tứ tung. Trong chớp mắt bên trong bầy yêu đã bị bắn ra ba lỗ hổng thẳng tắp, giống như có người dùng một mũi kiếm khổng lồ đâm thẳng vào vậy.
“Hỏa Thương binh đợt thứ nhất!” Lý An mặt không cảm xúc, to giọng hét.
Hàng hỏa thương binh thứ nhất liền lập tức giương súng bắn, tiếng súng nổ đùng đoàng không dứt như quang cảnh đốt pháo mừng ngày tết. Một trăm viên đạn phô thiên cái địa phủ xuống bầy yêu.
Sau khi bắn xong một trăm tên hỏa thương binh này lập tức ngồi xuống thay đạn, hỏa thương binh phía sau tiếp tục tiến lên như thường.
“Đợt thứ hai, bắn!”
Hàng hỏa thương binh thứ hai lập tức khai hỏa sau đó ngồi xuống nạp đạn.
“Đợt thứ ba, bắn!”
……
Lý An khuôn mặt không chút cảm xúc lần lượt hô lên, mười hàng hỏa thương binh lần lượt thay nhau nổ súng, tiếng súng nổ nối liền thành một mảnh không bao giờ dứt, đạn bay giống như mưa rơi chưa từng gián đoạn.
Yêu tộc chính diện ngạnh kháng màn mưa đạn tiến lên, càng tiến lên thì số lượng càng ít, thi thể yêu thú nằm xuống càng nhiều.
Đợi tới khi hộ vệ đội bắn tới đợt thứ 30, bầy yêu thú cũng đã tiến tới cách Lý An không quá 50m. Chỉ là tới lúc này bầy yêu cũng chỉ còn mấy chục đầu hung thú mạnh nhất, hơn nữa trên thân cũng đã găm chi chít đạn đếm không hết.
“Súc sinh còn không mau ngoan ngoãn chịu chết!” Lý An gầm lên một tiếng so với tiếng đạn pháo còn muốn vang vọng trời đất, hắn thân hình nhảy khỏi lưng ngựa, rút ra Thần Hỏa Kiếm quét ngang một cái. Một lưỡi đao lửa dài hơn mười m nhanh như chớp chém thẳng tới bầy yêu, ánh lửa nổ tung chói mắt, mấy chục con hung thú toàn bộ đều bị đốt thành than.
Cứ như vậy một bầy hung thú hơn ngàn con liền bị Hộ Vệ Đội giết sạch, mấu chốt chính là bọn hắn một người còn không bị thương.
Không cần phải nói cảnh tượng này khiến cho trên đầu thành đám người Bạch Long Thành sững sờ tới mức nào, thậm chí ngay cả bầy yêu thú còn lại cũng quên cả gầm thét.
Cuối cùng vẫn là đầu kia Kim Quy khổng lồ gầm lên một tiếng đinh tai nhức óc, toàn bộ yêu thú đang vây kín Bạch Long Thành lập tức từ bỏ Bạch Long Thành mà lao tới Hộ Vệ Đội phía xa.
Lần này yêu thú xông tới so với đợt vừa rồi thì đông hơn mấy lần, số lượng hung thú cũng hơn xa, tuy nhiên hắn cũng không lo lắng mà tiếp tục điều động Hỏa Thương Binh liên tục nổ súng.
Bầy yêu càng tiến lên thì thương vong càng nhiều, tuy nhiên phía trước ngã xuống một đầu phía sau lại xông lên hai đầu, khí thế vô cùng hung hãn không phải một ngàn cái hỏa thương binh liền có thể ngăn cản được.
“Còn không mau ra tay? Bạch Long Thành các ngươi thực sự ngu ngốc tới nỗi đứng nhìn yêu thú tiêu diệt hết Hỏa Thương Binh rồi quay lại tiếp tục vây thành.” Lý An lại lấy ra ba khẩu đại pháo giao cho thuộc hạ, nhỏ giọng lẩm bẩm.
Quả nhiên không qua bao lâu cổng thành Bạch Long Thành vốn đóng chặt chậm chậm mở ra, vô số binh sĩ giáp mũ chỉnh tề hung hãn không sợ chết xông vào yêu tộc đại quân.
Lý An thấy vậy càng hạ lệnh cho Hộ Vệ Đội liên tục khai hỏa, khói thuốc súng đen sì lượn lờ thành một đóa mây đen khổng lồ làm cho người người khó thở.