Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
dau-la-song-den-dai-ket-cuc.jpg

Đấu La Sống Đến Đại Kết Cục

Tháng 1 21, 2025
Chương 610. Đào ra một cái Hải Thần Đại Thiên Tôn Chương 609. Trong truyền thuyết Tàng Bảo Đồ 2
than-thoai-the-gioi-bat-dau-co-tram-phan-tram-ty-le-roi-do.jpg

Thần Thoại Thế Giới: Bắt Đầu Có Trăm Phần Trăm Tỷ Lệ Rơi Đồ!

Tháng 1 26, 2025
Chương 577. Phá hủy Âm Quỷ giới, thủ hộ Trái Đất Chương 576. Keng! Ngọa Long Giới chỉ tăng mạnh hoàn tất
cau-tai-tu-tien-gioi-vien-co-cu-hung

Cẩu Tại Tu Tiên Giới Viễn Cổ Cự Hùng

Tháng 10 20, 2025
Chương 589: Thứ mười ba vị Đại La Chương 588: Huyết hỏa tai ương
loan-the-bien-thanh-nhat-tieu-binh

Loạn Thế Biên Thành Nhất Tiểu Binh

Tháng mười một 11, 2025
Chương 1163: Chương cuối nửa đời giống như mộng (hoàn tất) Chương 1162: Chiến cuộc đã định
vong-du-chi-pokemon-dai-su.jpg

Võng Du Chi Pokémon Đại Sư

Tháng 2 4, 2025
Chương 325. Đại kết cục Chương 324. Thương nghị cái rắm
nguoi-tai-lop-muoi-hai-he-thong-noi-ta-cung-thanh-mai-ra-mat

Người Tại Lớp Mười Hai, Hệ Thống Nói Ta Cùng Thanh Mai Ra Mắt

Tháng 1 8, 2026
Chương 733: Tại ngươi chờ ta đến 35 tuổi thời điểm ( xong ) (2) Chương 732: Tại ngươi chờ ta đến 35 tuổi thời điểm ( xong ) (1)
nguoi-lam-bo-tu-luyen-mot-cai-di-cau-cau.jpg

Ngươi Làm Bộ Tu Luyện Một Cái Đi, Cầu Cầu!

Tháng 1 21, 2025
Chương 651. Ngàn năm về sau Chương 650. Hương Tiêu Quân quy vị
oi-troi-ngoc-nghech-giao-hoa-ban-gai-a.jpg

Ôi Trời Ngốc Nghếch Giáo Hoa Bạn Gái A

Tháng 2 4, 2026
Chương 231: Không sợ tặc trộm, liền sợ tặc nhớ đến Chương 230: Đừng huyễn đừng huyễn, đã no đầy đủ
  1. Dị Giới Thương Nhân
  2. Chương 255: Chân núi dựng trại
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 255: Chân núi dựng trại

Phía trước Bạch Long Thành không khí tràn đầy mùi thuốc súng, hai bên đều lóe lửa nhìn nhau, tưởng chừng chỉ cần thêm một giọt nước tràn ly nữa thôi liền sẽ triển khai đại chiến.

Việc này cũng không phải là hiếm thấy, thiên tai nhân họa khiến cho dân chúng các nơi vốn đã sinh tồn không dễ, bây giờ cộng thêm yêu ma điên cuồng tàn sát khắp nơi. Thế đạo này mạng người thực sự là không bằng cỏ rác, nhiều khi mạng người còn không bằng mạng của một con chó quý giá.

Dưới tình cảnh này chuyện vì một mẩu bánh mì, một con gia súc liền ra tay đánh đập sống chết thật chẳng phải là chuyện hiếm, quan phủ từ lâu đã không còn hơi sức đâu mà quản những cái hành vi phạm pháp này.

“Chúng ta đi thôi!”

Lý An nhìn thấy bên trên thành đám kia Hỏa Thương Binh đã đặt tay lên cò súng liền lắc đầu quay ngựa rời đi, thật ra hắn cũng hiểu được lý do thành chủ Bạch Long Thành đóng cửa từ chối thu nhận nạn dân. Chỉ là trên cương vị của một trong số những nạn dân đó, hắn vẫn không khỏi cảm thấy tức giận.

Đông đảo nạn dân thấy Lý An rời đi dù cho không cam lòng cũng chỉ có thể chán nản đi theo. Nửa năm nay Lý An dẫn theo dân chúng Lục Đông Trấn một mực hướng đông mà chạy, trên đường thường xuyên bị yêu thú tấn công trong đó cũng không hiếm hung thú cấp bậc, cộng thêm đói khát mệt nhọc trên đường cùng với dịch bệnh, tai nạn, người chết trên đường đi chỉ sợ lên tới mấy ngàn người.

Tuy nhiên trên đường đoàn người cũng không ngừng thu nhận thêm nạn dân vào đội ngũ cho nên thành thử ra số lượng không những không giảm đi mà trái lại còn tăng lên. Hiện tại đoàn nạn dân đi theo Lý An đã lên tới hơn bảy ngàn người.

Nhiều người như vậy tại rừng núi hoang vu đi lại tự nhiên trở thành mồi ngon cho yêu thú cùng với giặc cướp khắp nơi, nếu không phải có Lý An là cao thủ cùng với đông đảo hộ vệ bảo vệ thì sớm đã chết hết cả.

Ngũ nương cùng với Lý Tiểu Hoa hiện tại đang ở kinh thành, Lý An tự nhiên muốn tới đó tụ họp cùng thân nhân, chỉ là trên vai còn gánh vác nhiều như vậy sinh mạng của người vô tội, hắn thân bất do kỷ cũng chỉ có thể gác chuyện tới kinh thành tìm người thân sang một bên. Đây chung quy là trách nhiệm do hắn tự mình lựa chọn, cũng không thể đổ lỗi trách ai được cả.

Vốn định nhanh chóng tìm kiếm một nơi an thân cho những nạn dân đi theo mình liền dứt áo ra đi, làm một kẻ tự do tự tại. Chỉ là Lý An không ngờ được thời thế loạn lạc này muốn tìm kiếm một nơi an toàn cho những nạn dân này thực sự là khó như lên trời, ít nhất nửa năm qua hắn đi qua bốn tòa thành lớn đều cùng một kết quả bị người đuổi đi như vậy.

Bây giờ hy vọng của bọn hắn cũng chỉ còn Linh Kính Thành là đệ nhất thành của Thanh Châu mà thôi, chỉ là trên đường chứng kiến nhiều như vậy cảnh tượng thê thảm ngay cả Lý An cũng không còn ôm nhiều hy vọng với nơi này, đoán chừng Linh Kính Thành cũng sẽ giống như Bạch Long Thành vừa rồi, chỉ ôm khư khư giữ mình chứ nào có quan tâm sống chết của dân chạy nạn.

Sau khi rời khỏi Bạch Long Thành, đoàn người tiếp tục đi về phía đông khoảng nửa ngày thì dừng lại ở chân một ngọn núi nhỏ. Nửa năm qua đám người sớm đã thành thục vô cùng, canh gác, dựng lều, nấu ăn, tìm nguồn nước,… các loại hoạt động được nhanh chóng hoàn thành. Chỉ mất khoảng nửa canh giờ trên mảnh đất trống hoang vu chỉ toàn cây cối xum xuê đã được san phẳng, bên trên dựng rất nhiều chiếc lều vải đơn giản, khói lam lượn lờ bốc lên cộng thêm mùi thức ăn mê người khiến nơi này giống như một thôn làng nhỏ giữa chốn núi rừng.

Bốn phía đoàn người tuần tra rất nhiều binh lính, bọn hắn đều mặc một bộ y phục luyện võ màu đỏ kiểu dáng thống nhất, trên vai phải thêu biểu tượng hình một con chim hạc nhỏ màu vàng kim. Những người hộ vệ này vũ khí nghiêm chỉnh, đi lại có đội hình, hành động nhanh nhẹn, thậm chí trong đó mấy chục người sau vai còn đeo súng hỏa mai, trình độ so với quân đội chính quy cũng đã không thua kém bao nhiêu rồi.

Thời gian qua Lý An luôn cố gắng tăng quy mô của hộ vệ đội, bây giờ số lượng đã khoảng một nghìn người. Chính là nhờ đông đảo hộ vệ như vậy đoàn người mới có thể an ổn tới tận bây giờ.

Một cái thương hội buôn bán thì không làm ngược lại có nhiều như vậy hộ vệ, Lý An luôn cảm thấy Lạc Hồng Thương Hội thực sự là độc nhất vô nhị một cái thương hội.

Sau khi nấu ăn xong, đoàn nạn dân bắt đầu dùng bữa. Thức ăn trưa nay chỉ là cháo loãng cộng với rau dại hái được trên đường đi mà thôi, vô cùng đơn sơ lượng cũng không nhiều tuy nhiên cũng không ai kêu ca cái gì. Từng chứng kiến người xung quanh lần lượt bị yêu thú ăn tươi nuốt sống, bọn hắn chỉ cần được ăn được uống, được cho một cái chỗ an toàn liền đã mãn nguyện lắm rồi.

Riêng hộ vệ đội khẩu phần ăn phong phú hơn hẳn, không chỉ số lượng đủ no mà còn sẽ có thịt. Tuy nhiên sẽ không ai vì cái việc này mà cảm thấy bất công, dù sao thịt đa phần cũng là những cái người hộ vệ săn giết yêu thú mà có, hơn nữa nếu bọn hắn ăn không no tay cầm đao không đủ vững thì tới khi đó ai sẽ đi đánh yêu thú bây giờ.

Một thiếu nữ bê theo một khay gỗ nhỏ đi ngang qua làm đông đảo nạn dân đều hai mắt tỏa sáng nhìn chòng chọc khiến cho cái thiếu nữ kia xấu hổ tới mặt đỏ tận mang tai. Thực ra đông đảo nạn dân cũng không nhìn thiếu nữ mà nhìn trên khay gỗ kia có một con thỏ nướng nho nhỏ cùng một bát cơm trắng, một đĩa măng dại luộc.

Thiếu nữ cắn chặt răng bước nhanh tới lưng chừng núi rồi đi vào bên trong một ngôi lều lớn hơn hẳn những cái khác, cảm giác xung quanh ánh mắt dán chặt vào người đều mất đi, nàng không khỏi thở phào một hơi. Nàng hơi ngẩng đầu lên nhìn mới phát hiện bên trong lều đứng mấy người, thậm chí cả vị ông chủ trẻ tuổi kia cũng xuất hiện khiến cho nàng sợ vỡ mật, vội vàng thi lễ rồi vội đặt khay gỗ lên bàn sau đó vội chạy ra ngoài.

Lý An liếc mắt nhìn một chút cái thiếu nữ kia rồi không để ý, hắn nhắm mắt bắt mạch cho Lý Tiểu Hoa một lát rồi khẽ gật đầu: ” Đúng là tình trạng của tỷ tỷ ta đã tốt hơn rất nhiều, mạch tượng so với người bình thường cũng không khác là bao. Chỉ là tại sao nàng vẫn chưa tỉnh?”

Trước mặt hắn Lý Tiểu Hoa dung mạo giống như người bình thường đang say ngủ, nằm trong một chiếc quan tài bằng pha lê dài khoảng 2m. Bên trong quan tài đặt thật dày vải nhung, lúc này nắp quan tài đang mở một khe hở hẹp, từ bên trong không ngừng có khói trắng bốc lên như sương sớm.

“Ta đã giữ đúng lời hứa giải độc cho tỷ tỷ của ngươi, chỉ là nàng ta đã trúng độc quá lâu, cơ thể sớm đã bị độc lực ăn mòn làm cho hỏng mất căn cơ rồi, bây giờ dù độc đã giải xong nhưng cũng không thể nào hồi phục như người bình thường được. Nếu cứ để thế mà không làm gì thì nàng cũng sẽ không chết, tuy nhiên sẽ hôn mê cả đời, trở thành một người thực vật.” Mộc Huyền Linh thần sắc mệt mỏi trả lời, nàng cũng đã cố gắng hết sức mình rồi, đây cũng đã là kết quả tốt nhất có thể. Dù sao tương truyền độc Vạn Niên Viêm Xà sau khi trúng thì trong vòng bảy bước chắc chắn phải chết, cái người nữ nhân này không chỉ sống được lâu như vậy mà bây giờ độc cũng đã được giải đã là kỳ tích rồi.

Người thực vật? Lý An nắm chặt bàn tay của tỷ tỷ mình, cảm giác cùng bàn tay người bình thường không có chút nào khác biệt. Hắn không khỏi tưởng tượng cảnh tượng tỷ tỷ mình từ một thiếu nữ xinh đẹp như hoa từ từ già đi thành một cái bà lão, cả đời đều chỉ có thể làm một cái xác không hồn vô tri vô giác. Đối với Lý An mà nói kết cục này so với chết còn muốn khó chịu.

Mộc Huyền Linh nhìn khuôn mặt của đối phương hồi lâu rồi đáp lời: ” Ta cũng đã nói với người rồi, cơ thể của nàng tuy đã bị tổn thương tới căn cơ, phương pháp bình thường là không hồi phục được tuy nhiên chỉ cần dùng linh khí nồng đậm từ từ ôn dưỡng sẽ có ngày trở lại như bình thường. Linh khí chính là trời đất tinh hoa tụ tập, là cội nguồn của sự sống, chỉ cần linh khí đầy đủ nồng đậm chắc chắn có thể đúc lại căn cơ đã hao tổn cho nàng.”

“Chỉ có thể hy vọng như vậy!” Lý An có chút chán nản trả lời. Cũng bởi vì vậy cho nên hắn đã không tiếc đại giới từ một tòa thành mua tới một tảng lớn Hàn Băng Thạch sau đó tự tay chế tạo một cái quan tài băng cho Lý Tiểu Hoa như thế này.

Hàn Băng Thạch là một loại hiếm có khoáng thạch có thể phần nào ngăn chặn linh khí tiêu tán, hắn mỗi bảy ngày một lần đều bóp nát một viên linh thạch rắc vào trong quan tài. Hy vọng linh khí nồng đậm của linh thạch có thể chữa trị căn cơ cho tỷ tỷ.

Chỉ là linh thạch vô cùng quý giá, luyện khí sĩ bình thường đều quý trọng như mệnh, nếu không phải lúc tối khẩn cấp thì tuyệt đối không dùng. Lý An thì tốt rồi, đem nó coi như đá vụn mà bóp nát hết viên này tới viên khác, hắn dù trước đó từ Lôi Chấn Minh bên kia nhận được 100 viên linh thạch tuy nhiên nửa năm qua cũng đã dùng gần như hết sạch.

Hắn chính vì chuyện này mà vô cùng đau đầu, không phải bởi vì hắn tiếc linh thạch mà thực sự không kiếm đâu ra linh thạch để chữa trị cho tỷ tỷ nữa.

“Lý công tử, không xong rồi, không xong rồi!”

Đúng lúc này từ bên ngoài lều vang lên một hồi tiếng gọi gấp gáp kéo Lý An ra khỏi dòng suy nghĩ.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

de-nguoi-nam-giu-quy-tac-khong-co-cho-nguoi-di-hang-phuc-nu-de.jpg
Để Ngươi Nắm Giữ Quy Tắc, Không Có Cho Ngươi Đi Hàng Phục Nữ Đế
Tháng 1 21, 2025
bat-dau-hoang-trieu-chi-chu-tu-chu-thien-trieu-hoan-than-ma.jpg
Bắt Đầu Hoàng Triều Chi Chủ, Từ Chư Thiên Triệu Hoán Thần Ma
Tháng 1 17, 2025
dau-la-dai-luc-5-trung-sinh-duong-tam.jpg
Đấu La Đại Lục 5: Trùng Sinh Đường Tam
Tháng 3 11, 2025
hai-nguoi-khoi-lap-phuong-cau-sinh-goi-cam-la-ly-cuoi-cung-thanh-kieu-the
Hai Người Khối Lập Phương Cầu Sinh, Gợi Cảm La Lỵ Cuối Cùng Thành Kiều Thê
Tháng mười một 9, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP