Chương 254: Lòng người lạnh lùng
Nửa năm sau.
Bạch Long Thành là một thành trì khá lớn nằm ở trung bộ Thanh Châu, nơi này bởi vì nằm ngay bên cạnh vùng đồng bằng châu thổ phì nhiêu, là vựa lúa lớn nhất nhì Thanh Châu cho nên kinh thương vô cùng phát đạt, dân cư đông đúc.
Nơi này vốn là bốn phía cửa thành không bao giờ vắng vẻ, thương nhân lái buôn từ bốn phương tám hướng vào ra không bao giờ dứt, dân cư giàu có bậc nhất Thanh Châu. Tuy nhiên kể từ biến cố nửa năm trước Bạch Long Thành cũng giống như những toàn bộ những tòa thành khác trên khắp Ngũ Linh Đế Quốc cùng với Kính Quốc đều bắt buộc phải trấn chỉnh binh sĩ, đóng chặt cửa thành, thời thời khắc khắc đề phòng yêu thú tấn công. Việc kinh thương theo đó cũng toàn bộ mà dừng lại, nếu không phải nơi này lương thực dồi dào, yêu thú tấn công cũng không nhiều thì sớm đã cùng Huyền Sơn Thành theo gót.
Nửa năm trước, nhân lúc ngàn năm có một Thiên Cẩu Nuốt Trăng, Yên Ma Đế Quốc vậy mà bất ngờ khởi binh tấn công vào Ngũ Linh Đế Quốc. Cùng lúc đó yêu tộc bên trong Ngũ Linh Đế Quốc cùng Kính Quốc vốn trốn chui trốn lủi kéo dài hơi tàn cũng xuất quân tiến đánh thành trì của nhân loại. Kết quả chính là chỉ sau một đêm, những đại thành như Huyền Sơn Thành một hơi bị phá hơn mười cái, những thành trì nhỏ cùng với thành trấn thôn làng càng là vô số bị dẫm thành một đống hoang tàn.
Hiện tại yêu tộc đã không còn trốn trong những vùng núi non hẻo lánh nữa mà ngang nhiên kết bầy kết đội đi lại trong nhân gian, dân chúng vì vậy chết thảm nhiều vô số kể, cũng chỉ có những người may mắn ở trong những toà thành lớn mới có thể may mắn giữ được một mạng.
Đối diện với ngoại tộc nhòm ngó, Ngũ Linh Đế Quốc cùng Kính Quốc tự nhiên gác lại thù riêng mà chung tay đánh giặc. Chỉ là bọn hắn nội chiến nhiều năm, quốc lực sớm đã không mạnh như trước kia. Cộng thêm Yêu Ma Đế Quốc nhân lúc nguyệt thực bất ngờ tấn công một hơi phá mấy chục đại thành nơi biên cương, tình thế chẳng khác nào trên tuyết thêm sương.
Cộng thêm bên trong lãnh thổ đâu đâu cũng có yêu thú tàn sát nhân tộc, tình cảnh của hai cái quốc gia đã muốn đứng trên bờ vực, lung lay sắp đổ.
Dưới tình cảnh đó triều đình tự nhiên chẳng còn hơi sức đâu mà quan tâm tới thế lực các nơi cũng như những thành nhỏ như Bạch Long Thành, bọn hắn hoặc là làm mồi cho dị tộc đại quân hoặc là dựa vào sức mình tự sinh tự diệt, dựa vào địa hình hiểm yếu mà chống lại yêu tộc vây giết, tình thế đều vô cùng cấp bách.
Chính vì vậy cho nên đối với đám nạn dân chạy nạn từ các vùng xung quanh tới, Bạch Long Thành đều là đóng cửa từ chối thu nạp. Bọn hắn đây cũng là không có cách nào khác, trong thành nhân lực có hạn, chỗ ở có hạn, căn bản không thể nào thu nhận thêm số lượng nạn dân lấy ngàn vạn mà tính này nữa. Nếu như để đám này dân chạy nạn vào trong thành, tới khi đó trộm cắp, cướp giật, dịch bệnh, nạn đói,… đủ thứ thiên tai nhân họa tàn phá, Bạch Long Thành chỉ sợ chưa cần yêu tộc công phá thì dân chúng bên trong cũng đã chết hết cả.
Cho nên sáng nay khi một đoàn nạn dân số lượng khổng lồ kéo đoàn kéo đội tới trước cổng thành xin vào, thành chủ Bạch Long Thành lập tức ra lệnh đóng chặt cửa thành, hơn nữa còn tập trung binh lính trấn giữ trên tường thành, chỉ cần đám kia nạn dân dám manh động thì lập tức nổ súng tiêu diệt.
Sở dĩ hắn lại làm như vậy bởi vì đoàn nạn dân này so với những nạn dân trước kia có chút khác biệt. Nạn dân bình thường tuy cũng sẽ có tụ tập lại thành một chỗ nhưng số lượng cùng lắm cũng chỉ vài trăm, tuy nhiên đoàn nạn dân vừa tới số lượng ít cũng phải 5, 6 ngàn người, hơn nữa trong đội ngũ cũng không thiếu binh lính ăn mặc chính tề, hông đeo vũ khí, thậm chí một ít kẻ còn được trang bị cả Súng Hỏa Mai.
Thành chủ Bạch Long Thành không thể nào không cẩn thận được, thời thế bây giờ đã không còn giống như trước kia, khắp nơi giặc cướp nổi lên khắp nơi không sợ trời không sợ đất. Chuyện giặc cỏ giả danh nạn dân cướp phá thành trì cũng không phải là hiếm thấy.
Bên trên bức tường thành cao khoảng 10m, binh lính Bạch Long Thành giáp mũ chỉnh tề đứng thành hàng, thành chủ thành Bạch Long là một lão giả tuổi chừng lục tuần nhưng vẫn còn tráng kiện đứng trên tường thành, xung quanh là văn võ bá quan tề tụ.
Lão thành chủ nhìn nam tử dẫn đầu đoàn tị nạn phía dưới thành nói lớn: “Bạch Long Thành chúng ta thực sự không thể thu thêm người được nữa, các ngươi từ đâu tới xin hãy trở về đó.”
Âm thanh khàn đục tuy nhiên lại truyền vào tai mấy ngàn nạn dân vô cùng rõ ràng, lập tức có một tên nạn dân thân hình cao to lực lưỡng tức giận quát lớn: ” Bọn khốn khiếp các ngươi thấy chết không cứu, thành trấn của chúng ta sớm đã bị yêu thú tàn phá thành một đống đổ nát, người bảo chúng ta làm sao mà trở về.”
” Chúng ta liều cả cái mạng mới tới được nơi này, các ngươi vậy mà lại đóng cửa thành không thu, đều là đồng tộc với nhau sao các ngươi lại độc ác như vậy.”
…..
Vô số tiếng mắng chửi vang lên khắp, cũng không thể trách những nạn dân này được, bọn hắn vốn tưởng rằng tới được cái thành trì này liền có thể thoát được một kiếp ai ngờ lại bị ngăn ở bên ngoài như thế này.
Nam tử dẫn đầu đoàn người ra hiệu cho mọi người im lặng, trầm giọng nói lớn: ” Ta hiểu được nỗi lo lắng của Thành Chủ Đại nhân cùng các vị, chúng ta tuyệt đối không có ý đồ xấu gì, chỉ mong tìm được một nơi an toàn để tá túc mà thôi. Thế này đi, ta cùng với hộ vệ một đám sẽ không vào thành, các vị có thể thu nhận những người dân chúng bình thường không?”
Bên trên tường thành một vị tướng lĩnh tức giận quát: ” Đám giặc cỏ này còn không từ bỏ ý định, đừng tưởng thành chủ đại nhân nhân từ độ lượng khoan dung với các ngươi mà tưởng chúng ta là quả hồng mềm. Quân lính chú ý, đám giặc cỏ này chỉ cần dám tiến lên một bước liền lập tức nổ súng giết sạch.”
Bên ngoài thành, nam tử dẫn đầu nghe vậy không khỏi nhíu chặt lông mày, hắn lạnh lùng nhìn lên trên tường thành văn võ bá quan cùng tướng lĩnh đứng trên thành.
Đùng đùng một trận vang lên, thì ra là mấy tên Hỏa Thương Binh ở trên thành nhận được mệnh lệnh lập tức đồng loạt nổ súng, một loạt đạn dày đặc như mưa cắm vào ngay phía trước nam tử cao lớn, khoảng cách chỉ chưa tới 1m.
Nam tử cao lớn nhưng từ đầu tới cuối đều không chớp mắt lấy một cái, hắn cũng không tức giận mà thành khẩn ôm quyền hét lớn: ” Chúng ta đem theo rất nhiều lương thực cùng tiền bạc của cải, binh sĩ cũng có gần một ngàn người xin toàn bộ dâng lên cho Bạch Long Thành. Xin thành chủ đại nhân cho vào thành!”
Đông đảo nạn dân phía sau thấy vậy cũng đồng thanh hô lớn: ” Xin thành chủ đại nhân cho vào thành!”
Bên trên tường thành lão thành chủ cùng mấy vị quan văn võ tướng không khỏi hai mắt nhìn nhau, trong mắt không khỏi hơi có chút do dự. Chỉ là rất nhanh bọn hắn đã đưa ra quyết định, vị tướng lĩnh bước lên một bước, giọng hung ác cảnh cáo: ” Cho các ngươi đúng một khắc thời gian, nếu như không rời đi chúng ta sẽ nổ súng. Đến khi có muốn đi cũng đã muộn.”
Đoàn người bên dưới thành nghe vậy đều nhìn về phía nam tử cao lớn dẫn đầu, đối phương nhưng chỉ trầm mặc nhìn đông đảo người đứng đông nghịt trên tường thành.
Binh lính đã bắt đầu dương súng xuống phía dưới, cung thủ cũng đã cài tên kéo dây, không khí căng thẳng vô cùng. Đoán chừng một khắc sau nếu đoàn nạn dân vẫn không rời đi liền là máu chảy đầu trôi, đồng tộc tàn sát lẫn nhau cảnh tượng.
Lý An nhìn trên tường thành vô số họng súng đen ngòm chĩa thẳng vào mình, trong lòng không khỏi than thở. Yêu ma tàn sát khắp nơi, lòng người cũng vì vậy mà trở nên lạnh lùng hay sao?