Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
tro-ve-the-ki-14.jpg

Trở Về Thế Kỉ 14

Tháng 12 28, 2025
Chương 45: Thủy lợi Chương 44: Sản nghiệp trọng tâm của Đại Việt
that-hiep-tran-mo-vo-quan-nguoi-khac-luyen-vo-ta-manh-len.jpg

Thất Hiệp Trấn Mở Võ Quán, Người Khác Luyện Võ Ta Mạnh Lên

Tháng 2 16, 2025
Chương 208. Rộng lớn hơn thiên địa Chương 207. Võ Đang chi loạn
gia-thien-yeu-hoang-tuyet-nguyet-thanh.jpg

Già Thiên: Yêu Hoàng Tuyết Nguyệt Thanh

Tháng 1 21, 2025
Chương 327. : Đại kết cục Chương 327. Đại kết cục
ta-mot-ngoc-hoang-tu-nguoi-so-do-cai-gi

Ta Một Ngốc Hoàng Tử, Ngươi So Đo Cái Gì

Tháng 2 7, 2026
Chương 1518: Xảy ra vấn đề Chương 1517: Đạt thành hiệp định
bai-tho-ni-non

Bài Thơ Nỉ Non

Tháng 2 9, 2026
Chương 2260: Truy đuổi Chương 2259: [Tường bên trong thi thể]
toi-tan-tien.jpg

Tối Tán Tiên

Tháng 3 4, 2025
Chương 378. Đại Hỗn Độn Thẩm Phán Thiên Phạt Chương 377. Giao đấu
ta-cho-tu-than-khi-lao-dai.jpg

Ta Cho Tử Thần Khi Lão Đại

Tháng 3 22, 2025
Chương 1500. Đại kết cục Chương 1499. Bàn giao hậu sự
81979bf3abcf9d0a7211f3473b3c2754

Bắt Đầu Giết Chóc

Tháng 1 22, 2025
Chương 8. Đại kết cục! Thế giới tới trước chung kết Chương 7. Phản Bản Hoàn Nguyên thành Nhân Hoàng? Không
  1. Dị Giới Thương Nhân
  2. Chương 256: Dịch bệnh
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 256: Dịch bệnh

Nghe thấy bên ngoài tiếng gọi gấp gáp, Lý An cau mày đóng lại nắp quan tài băng rồi đi ra bên ngoài. Mộc Huyền Linh trước mắt cũng không có gì để làm cho nên cũng đi theo hóng náo nhiệt.

Bên ngoài chiếc lều lớn đã tụ tập lấy một đống người, đứng trước tiên là Cao Thủ, Diệp Anh Tử cùng với Tô Hy, hiện tại mọi sự vụ trong đoàn người chạy nạn đều do ba người này phân nhau đảm nhiệm. Bình thường trừ khi là có lượng lớn yêu thú tập kích hoặc là có hung thú xuất hiện nếu không Lý An đều sẽ trốn trong xe ngựa tu luyện Tử Mộc Công.

Mới nửa năm trôi qua nhưng Cao Thủ giống như đã già đi hàng chục tuổi, râu ria lâu ngày chưa cạo mọc xồm xoàm, y khuôn mặt trắng xám lên tiếng: ” Bẩm công tử, bên trong đoàn người xuất hiện dịch bệnh.”

” Dịch bệnh? Hôm qua tất cả còn bình thường cơ mà?” Lý An không khỏi hơi giật mình nói. Đối với đoàn người chạy nạn số lượng đông đảo mà nói thì dịch bệnh không thể nghi ngờ chính là tử thần lấy mạng.

Tuy nhiên ngẫm lại điều kiện ăn uống ngủ nghỉ của đám người tồi tệ như vậy, lại đều chỉ là người bình thường chưa từng được rèn luyện, nếu như không đổ bệnh mới thực sự là quái lạ.

Dù gì thì việc xuất hiện bệnh dịch trong đoàn người không thể nghi ngờ là một cái vấn đề nghiêm trọng, Lý An vội vàng kéo theo Mộc Huyền Linh đi tới một góc tương đối hẻo lánh.

Tại nơi này dựng lấy một túp lều thật lớn, bên trong nằm rất nhiều người bệnh. Những người này tất cả đều da dẻ trắng bệch, cơ thể mọc mủ tỏa ra mùi hôi thối trông vô cùng ghê tởm. Xung quanh nơi này đều không một bóng người, những người khác một là sợ tới gần sẽ lây bệnh, hai là bởi vì mùi thối phát ra từ những người bệnh này.

Ngay cả Lý An cùng với mấy tên hộ vệ sớm đã ngửi quen mùi xác chết khi đi tới bên ngoài cũng không nhịn được nhăn mũi cau mày, mùi hương này thực sự là quá mức khó ngửi.

Cao Thủ lo lắng lên tiếng: ” Những người này ngày hôm qua đều bị sốt nhẹ kết hợp với đau đầu, cộng thêm khô cổ họng và uống rất nhiều nước. Sáng nay khi ngủ dậy thì trên người bắt đầu mọc mụn nhọt, mới đầu cũng không ai để ý cái gì chỉ là mụn nhọt nhanh chóng vỡ ra sưng mủ rồi bốc mùi hôi thối thế này, bệnh tình vô cùng nhanh chóng chuyển xấu đi.”

Lý An lắc đầu không nói, đối diện với hung thú hắn còn có sức đánh một trận nhưng đối diện với thứ dịch bệnh không rõ lai lịch này thực sự là không chút biện pháp.

Mộc Huyền Linh không cần ai nói gì liền tự động đi vào bên trong lều, nàng đầu tiên là lấy một tấm vải trắng che lại miệng mũi sau đó cẩn thận kiểm tra cho từng người bệnh một. Khoảng nửa canh giờ sau nàng mới đi ra khỏi lều, khuôn mặt vẫn như thường lên tiếng: ” Không có gì nghiêm trọng, chỉ là bệnh Hạch mà thôi. Chỉ cần lấy Liễu Địa, Hoài Sơn, Sinh Khương sắc thành nước thuốc cho uống, bã thuốc đắp bên vết sưng mủ khoảng dăm ngày nửa tháng là khỏi. Mấy cái dược liệu này đều vô cùng dễ tìm, chỉ là trong quá trình điều trị người bệnh vô cùng yếu ớt, căn bản không thể nào đi đường xa được. Hơn nữa bệnh Hạch vô cùng dễ lây lan, đoán chừng bây giờ trong đoàn đã có rất nhiều người mắc bệnh rồi chỉ là chưa phát bệnh ra mà thôi.”

Lý An nghe vậy khẽ thở dài, căn bệnh mà đám người mắc phải dễ chữa cũng coi như là may mắn trong bất hạnh, hắn quay sang nói với Cao Thủ: ” Rà soát một lần trong đoàn người, những ai có biểu hiện mắc bệnh lập tức cách ly, bình thường ăn uống giặt giũ cũng cần phân biệt người bị bệnh cùng với người khỏe mạnh. Chúng ta trước mắt sẽ dừng lại ở nơi này một thời gian, đợi khi nào dịch bệnh kết thúc thì mới có thể tiếp tục lên đường được.”

Sau đó hắn tiếp tục nói với Diệp Anh Tử: ” Ngươi hãy thống lĩnh mười tên hộ vệ tìm kiếm xung quanh xem có nơi nào phù hợp để ở lại lâu dài không. Muốn chữa khỏi dịch bệnh chỉ sợ nhanh cũng cần một hai tháng, cứ một mực ở lại nơi này không ổn.”

Cao Thủ cùng Diệp Anh Tử nghe vậy vội vàng nhận lệnh rời đi.

Mộc Huyền Linh tiếp tục hướng dẫn cho mọi người những điều cần kiêng kỵ khi mắc bệnh Hạch cùng với phương pháp chữa trị. Những dược liệu cần dùng để chữa bệnh đều là loại thường thấy, có thể ở rừng núi xung quanh tìm tới được, nàng cũng tranh thủ phác họa hình dạng những cái dược liệu này rồi giao cho đám người đi tìm.

Đoàn người một đường đi tới đây trong quá trình đã nhìn thấy đủ núi thây biển máu, khó khăn nào chưa từng gặp phải cho nên cũng không hoảng loạn, mọi người đều sau khi nhận được mệnh lệnh liền nghiêm túc thực hiện. Rất nhanh mọi chuyện đều đã được lo liệu đâu vào đấy cả.

Lý An không có chuyện gì làm liền quay trở về túp lều của mình, hắn đi tới ngồi xuống bên cạnh chiếc quan tài băng lạnh lẽo, ngồi xếp bằng xuống bắt đầu tu luyện Tử Mộc Công.

Hàn Băng Ngọc tuy có thể phần nào ngăn chặn linh khí thất thoát ra bên ngoài nhưng đa phần linh khí cuối cùng đều sẽ thoát ra bên ngoài rồi tiêu tán vào thiên địa, chỉ có một phần rất ít có thể được Lý Tiểu Hoa bị động hấp thu.

Chính vì vậy mà bên cạnh quan tài băng nồng độ linh khí so với nơi khác nồng đậm hơn rất nhiều, cơ hồ phải gấp mười lần những nơi khác, Lý An ở tại gần đó tu luyện Tử Mộc Công thực sự là làm ít hưởng nhiều, tiến triển thần tốc tới hắn cũng bất ngờ.

Luyện khí sĩ bình thường tu hành đều không dám cầm một viên linh thạch hấp thu bên trong linh khí để tu luyện, đều sẽ đợi thời khắc tối khẩn cấp mới bỏ ra một viên linh thạch để dùng. Lý An bây giờ ngược lại đem linh thạch bóp nát như bạc vụn không bằng, phương pháp tu hành này chỉ sợ có là ngàn năm thế gia cũng không kham nổi.

Chính Lý An hiện tại cũng đã sắp hết sạch linh thạch, hắn tuy rất lo lắng vấn đề này tuy nhiên cũng chẳng còn cách nào khác. Thời bình linh thạch thứ này đã đủ hiếm thấy, bây giờ loạn lạc như vậy bảo hắn kiếm đâu ra bây giờ?

Diệp Anh Tử dẫn theo thuộc hạ ra ngoài tuần tra rất nhanh liền trở về, bọn hắn tìm được cách nơi này không xa có một vùng bình nguyên khá rộng, bên cạnh còn có một con suối nhỏ rất thích hợp cho việc đóng trại.

Lý An nghe vậy liền lập tức hạ lệnh đoàn người di chuyển, những người bệnh nặng không thể đi được thì được dùng xe chở đi. Có lẽ bởi vì đã chứng kiến quá nhiều chết chóc cho nên đám người đối với việc trong đoàn xuất hiện dịch bệnh cũng không tỏ ra sợ hãi thế nào, mỗi người đều tự làm việc của mình như bình thường.

Một ngày sau, đoàn người chạy nạn đã tới được vùng bình nguyên rộng lớn mà Diệp Anh Tử nói. Nơi này quả thực là một cái nơi tốt, từng bãi cỏ cao lút đầu người kéo dài tít tắp tận mãi xa, trong tầm mắt là một màu xanh lục dễ chịu, trong không khí thoang thoảng mùi cỏ ngào ngạt.

Mỗi khi có một cơn gió thổi qua, cả mảnh bình nguyên rộng lớn đều giống như biến thành một cái hồ nước màu xanh lục khổng lồ, từng đợt sóng cỏ cứ hết đợt này lại đợt khác đánh về phía trước.

Bởi vì lần này ở lại ít nhất cũng phải một tháng cho nên mọi người dựng lều đều là dùng thân cây to làm khung, cố định rất chắc chắn. Bên cạnh đó dưới sự phân công, đoàn người cũng dựng thêm khu nhà ăn, khu nhà tắm, khu chuồng gia súc, khu vệ sinh,…. Những chuyện này trong vòng nửa năm qua đám người đã làm không biết bao nhiêu lần, sớm đã quen thuộc tới không thể quen thuộc hơn cho nên cũng không mất quá nhiều thời gian.

Chỉ mới một ngày trôi qua nhưng trên bãi cỏ rộng lớn đã mọc lên rất nhiều ngôi lều lớn, mấy ngàn người tấp nập đi lại rất là náo nhiệt.

Vừa ổn định việc ăn ở xong, Mộc Huyền Linh liền đích thân dẫn theo trăm tên hộ vệ ra ngoài tìm kiếm dược liệu, người bệnh đã được cách ly trong một ngôi lều cực kỳ lớn được che kín mít, cách chỗ những ngôi lều khác một đoạn rất xa.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

ta-lay-am-phu-tran-duong-gian.jpg
Ta Lấy Âm Phủ Trấn Dương Gian
Tháng 1 24, 2025
duoi-nguoi-di-dat-phong-nguoi-lai-mang-theo-bac-luong-vuong-tao-phan.jpg
Đuổi Ngươi Đi Đất Phong, Ngươi Lại Mang Theo Bắc Lương Vương Tạo Phản
Tháng 2 8, 2026
moi-ngay-doi-moi-mot-diem-phu-ta-truong-sinh-vo-dich.jpg
Mỗi Ngày Đổi Mới Một Điểm, Phú Ta Trường Sinh Vô Địch
Tháng 1 16, 2026
linh-khi-khoi-phuc-sung-vat-cua-ta-deu-la-dai-yeu.jpg
Linh Khí Khôi Phục: Sủng Vật Của Ta Đều Là Đại Yêu
Tháng 1 18, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP