Chương 253: Trách nhiệm
Huyền Sơn Thành giống như là một cái cửa thành khổng lồ trấn giữ lối vào Thanh Châu, yêu tộc sau khi vượt qua được tòa hùng thành này lực lượng phân tán ra các nơi. Đây cũng là hy vọng sống sót duy nhất cho những tòa thành trì khác cùng với dân chúng chạy nạn khắp Thanh Châu này.
Không biết bao giờ yêu tộc sẽ xuất hiện, đám người Lục Đông Trấn cũng chỉ có thể cố hết sức chạy về phía đông, cầu mong làm sao có thể cách xa cái kia Thái Hoang Sơn Mạch một chút.
Xuất phát từ buổi sáng, tới chiều tối Lý An mới hạ lệnh cho đoàn người dừng lại nghỉ ngơi một đêm. Không phải là hắn không muốn đi tiếp mà bởi vì thực sự là không đi nổi nữa rồi, một ngày đi đường không nghỉ dù là thanh niên trai tráng khoẻ mạnh cũng phải đuối sức chứ càng không nói tới phụ nữ cùng trẻ em.
Nơi bọn hắn lựa chọn dừng lại là dưới chân một ngọn núi thấp, bên cạnh còn có một dòng suối nhỏ trong vắt róc rách chảy qua.
Sau khi sắp xếp ổn thỏa cho đám người, Lý An cùng với mấy người đi lên trên ngọn núi, bọn hắn dừng lại dưới một cây đại thụ, lấy đá làm bàn bắt đầu bàn bạc tiếp theo nên làm như thế nào.
Lý An nhìn một chút bên dưới mấy ngàn người đang nghỉ ngơi, nhìn Diệp Anh Tử nói: “Ngươi sẽ đảm nhiệm chức vụ đội trưởng đội hộ vệ, chịu trách nhiệm bảo vệ an toàn cho mọi người. Nhớ kỹ trong lúc di chuyển hãy phân phó hộ vệ bốn phía tuần tra đi lên, một khi phát hiện yêu thú tung tích lập tức bắn pháo hiệu báo động mọi người. Đồng thời khi dừng lại nghỉ ngơi cũng cần cắt người canh gác.”
“Còn Cao trưởng trấn xin hãy giúp ta quản lý dân chúng Lục Đông Trấn, trước mắt đầu tiên phải xem còn sống bao nhiêu người cái đã.”
Tiếp theo Lý An lại lấy ra một tấm bản đồ của Ngũ Linh Đế Quốc trải lên tảng đá trước mặt, cùng với mọi người bàn luận tiếp theo nên đi đâu về đâu.
Cao Thủ cho ý kiến: “Linh Kính Thành là thành trì lớn nhất Thanh Châu của chúng ta, tuy khoảng cách có hơi xa một chút nhưng chỉ cần tới được đó chúng ta liền an toàn.”
Diệp Anh Tử nhưng lại không cho là phải lắc đầu: “Linh Kính Thành là đại thành lớn nhất Thanh Châu điều đó không sai, nhưng nói tới sức phòng ngự thì vẫn phải xếp sau Huyền Sơn Thành một bậc. Dù sao Linh Kính Thành xây dựng nên mục đích không phải là để phòng ngự yêu thú tấn công. Hơn nữa ở giữa núi cao vách hiểm, độc trùng dã thú nhiều vô số kể, không nói tới có bị hung thú tấn công hay không chỉ từng đấy thôi cũng đủ khiến cho những người ở đây chết gần hết rồi.”
“Vậy ngươi có ý gì khác hay hơn không?” Cao Thủ tức giận hỏi lại.
Lý An nghe vậy chăm chú nhìn bản đồ một lát, quả nhiên từ Huyền Sơn Thành đi Linh Kính thành đều là núi non trùng điệp, hơn nữa một cái ở cực tây Thanh Châu một cái ở trung tâm Thanh Châu, khoảng cách ở giữa chỉ sợ có tới mấy ngàn dặm.
Nhiều như vậy người bình thường trong đó còn có không ít người già trẻ em xác thực muốn đi tới được Linh Kính Thành xác thực khó như lên trời. Đừng quên hiện tại Huyền Sơn Thành đã bị phá, giữa Thanh Châu cùng Thái Hoang Sơn Mạch cũng không có bất cứ rào cản nào, không chỉ Lục Đông Trấn nằm gần với nguy hiểm mà khắp toàn Thanh Châu đều sẽ bị yêu thú tàn phá.
Dưới tình huống này chạy tới nơi nào cũng đều nguy hiểm như nhau cả.
“Bây giờ tại Thanh Châu nơi an toàn nhất cũng chỉ có Linh Kính Thành mà thôi, đường sá xa xôi khó đi còn hơn ngồi lại nơi này đợi yêu thú tới ăn thịt. Mọi người nghĩ thế nào.” Lý An suy nghĩ một hồi lâu rồi lên tiếng, hắn thực sự không nghĩ ra cách giải quyết nào hay hơn nữa. Cũng không thể đem bọn họ cứu ra Lục Đông Trấn rồi để mặc kệ bọn hắn ở nơi núi non rừng thẳm này tự sinh tự diệt
Những người còn lại quả thực đều không nghĩ ra cách nào khác hay hơn đều gật đầu đồng ý.
Đêm đó đoàn người Lục Đông Trấn ở nơi này nghỉ ngơi, bởi vì sợ hãi yêu thú phát hiện cho nên Lý An cũng không cho phép bọn hắn nhóm lửa. May mắn lúc đi bọn hắn đã đem theo kho lương thực dự trữ cho mùa đông của trấn, bên trong cũng không thiếu lương khô cho nên có thể cầm cự được vài ngày thời gian.
Trong đoàn người chạy nạn có mấy thầy thuốc, nhân lúc dừng lại nghỉ ngơi bọn hắn liền giúp chữa cho những người bị thương. Chỉ là rời đi gấp gáp trong tay không có dược liệu bọn hắn cũng chỉ có thể tạm thời băng bó vết thương mà thôi.
Hộ vệ đội do Diệp Anh Tử cùng Tô Hy dẫn đầu phân thành từng tốp canh gác ở bên ngoài đề phòng yêu thú tiếp cận.
Đoàn người chạy nạn tuy màn trời chiếu đất tuy nhiên ít nhất trước mắt cũng không còn nguy hiểm tới tính mạng, đi đường một ngày lại đã mệt mỏi cho nên vừa đặt lưng xuống đất liền ngủ say như chết.
Bên trên ngọn núi bên cạnh, trên một dải đất khá bằng phẳng có dùng vải dựng thành một túp lều nhỏ, Mộc Huyền Linh cùng Lý Tiểu Hoa ở lại ở trong đó.
Lý An đứng trước túp lều như đang canh gác, ánh mắt nhìn phía dưới vô số người đang say ngủ trong lòng không khỏi nặng nề. Vào giây phút hắn quyết định quay trở lại Lục Đông Trấn thì hắn đã nhận lấy trách nhiệm đối với tính mạng của mấy ngàn con người này rồi.
Bên trong loạn thế mạng người như cỏ rác, trách nhiệm này không thể nói là không lớn.
May mắn nhất chính là nhờ có Lôi Chấn Minh cảnh báo từ trước nên hắn sớm đã đưa Liễu Thanh Nhi cùng mẫu thân tới Kinh Thành Kính Quốc rồi. Nơi đó không thuộc Kính Châu, lại là nơi trọng địa số một của Kính Quốc tự nhiên sẽ đảm bảo an toàn.
Đúng lúc này phía sau vang lên tiếng động, Mộc Huyền Linh đi tới đứng bên cạnh Lý An, cũng học theo hắn nhìn xuống bên dưới nhưng chỉ thấy tối đen một mảnh.
“Người ta nói cứu một mạng người còn hơn xây bảy tháp chùa. Ngày hôm nay coi bộ Lý công tử đã xây được mấy vạn tòa tháp rồi.” Mộc Huyền Linh mỉm cười nói, giọng điệu vẫn còn rất chân thành khiến cho người khác không đoán được nàng vẫn còn là thật lòng khen ngợi hay là châm chọc.
Chỉ là đối với Lý An nhưng không quan trọng, hắn lật tay lấy ra một viên yêu đan kích cỡ chỉ bằng nắm tay trẻ con, hình dạng giống như một viên đá do nước đóng băng thành, bên trên bề mặt không ngừng bốc lên khói lạnh nghi ngút có những hoa văn màu xanh dương vô cùng đẹp mắt.
Mộc Huyền Linh nhìn thấy viên này yêu đan liền run giọng thốt lên: “Yêu đan Băng Ảnh Thiềm, ngươi thực sự tìm thấy được.”
Nghe giọng điệu của nàng hiển nhiên cũng không ngờ được Lý An sẽ thực hiện được yêu cầu này.
“Cầm lấy đi, chỉ có một viên thôi cho nên hãy dùng cho tốt. Hãy cứu tỷ tỷ của ta rồi cô sẽ được tự do.” Lý An trầm giọng nói, đem viên yêu đan thả vào tay đối phương.
Mộc Huyền Linh chỉ cảm thấy bàn tay lạnh buốt giống như đang thực sự cầm một tảng đá lạnh, trịnh trọng gật đầu: “Ngay cả nội đan năm trăm năm Băng Ảnh Thiềm nhà ngươi cũng tìm được rồi, ta chắc chắn sẽ cứu được tỷ tỷ của ngươi. Chỉ là tới lúc đó ngươi tuyệt đối phải giữ lời.”
“Ta chắc chắn sẽ giữ lời!” Lý An lập tức khẳng định trả lời, đoạn hắn nhìn xuống dưới chân núi, âm thanh rất nhỏ giống như đang tự nói với chính bản thân mình: “Dù sao ta cũng không phải là loại người cực hung cực ác coi mạng người như cỏ rác, nếu có thể ta vẫn mong muốn tất cả mọi người đều có thể bình bình an an, vui vẻ sống qua ngày.”