Chương 215: Lạc Hồng Thương Hội
Những người này hẳn là nghe được tin tức nội trong ngày hôm nay chủ nhân mới của Sơn Nguyệt Thương Hội sẽ tới tiếp nhận thương hội cho nên mới cất công ra tận cửa để đón như thế này.
Nên biết Lục Đông Trấn trước kia trên dưới vạn người nguồn sinh nhai đều bắt nguồn từ ba đại thương hội, bây giờ hai cái đã bị yêu thú hủy hoại không còn, còn lại cũng chỉ có Sơn Nguyệt Thương Hội một cái như vậy. Đám người này dù đều có quyền thế trong trấn tuy nhiên đối với vị chủ thương hội mới tới này không dám có chút nào lãnh đạm.
Trong số những người này Lý An đa phần đều từng trên yến tiệc bên hồ nhìn thấy qua chứ không biết tên gọi. Ngược lại Cao Thủ cái này con trai Cao Thừa Viễn hắn vẫn còn là nói chuyện qua mấy câu.
Đám người sau khi nghe xong Lý An giới thiệu thì bàn tán ồn ào không thôi, ai cũng không ngờ được vị chủ thương hội mới mà bọn họ chờ lại chính là Lý An người này.
Cuối cùng vẫn là Cao Thủ lên tiếng ngăn lại mọi người bàn tán, hắn bước lên một bước ôm quyền cười: “ Xin chúc mừng Lý thiếu hiệp rồi. Ta bây giờ là tân tấn trưởng trấn lên thay phụ thân, sau này còn phải nhờ thiếu hiệp chiếu cố nhiều.”
“ Bây giờ phải gọi là Lý lão bản mới đúng!” Phía sau vang lên âm nhanh cười đùa nhắc nhở.
Sau đó đám người Lục Đông Trấn vội vàng dẫn theo Lý An đoàn người đi tới Sơn Nguyệt Thương Hội tổng bộ. Đây là một đại trạch diện tích vô cùng rộng lớn, bên trong kiến trúc cùng trang trí đều vô cùng xa hoa. Nơi này vốn là nơi ở của Vương Chính tuy nhiên sau khi Sơn Nguyệt Thương Hội bị triều đình tịch thu nơi này cũng bị niêm phong lại.
Một ngày trời đi đường mệt mỏi, Lý An cũng để cho mọi người trước hết nghỉ ngơi. Đợi tới ngày mai rồi mới bắt đầu công việc.
Người làm trong phủ sớm đã được Cao Thủ cho tụ tập đầy đủ, trạch viện lớn như vậy đám người Lý An mỗi cái một phòng đều dư sức. Dù sao chuyến này tới Lục Đông Trấn cũng chỉ có Lý An, Liễu Thanh Nhi, Lý Tiểu Hoa cùng Mộc Huyền Linh, cộng thêm Cửu Lôi Võ Quán 7 người nữa tổng lại cũng chỉ có 11 người hết thảy.
Ngày hôm sau vừa sáng sớm Lý An đã cùng với Liễu Thanh Nhi, Trương Viễn Sơn hai người đi tới nha môn trong trấn. Tại nơi này hắn trình ra giấy tờ mua lại Sơn Nguyệt Thương Hội, mất một buổi sáng hoàn thành toàn bộ thủ tục lúc này mới coi như thực sự trở thành chủ nhân của Sơn Nguyệt Thương Hội.
Sau đó trưởng trấn Cao Thủ bắt đầu dẫn Lý An đi tham quan Sơn Nguyệt Thương Hội cùng với Lục Đông Trấn, lần trước tới đi vội vàng lại xảy ra nhiều chuyện như vậy làm hắn vẫn chưa kịp nhìn qua. Sơn Nguyệt Thương Hội là một cái thương hội lớn, tại Lục Đông Trấn có 2 cái nhà xưởng cùng một cái nhà kho, hơn nữa bên phía Huyền Sơn Thành còn có một cái cửa hàng không tính nhỏ.
Lý An phát hiện hai nhà xưởng diện tích đều rất lớn, bên trong có rất nhiều khung dệt cùng với công cụ dệt vải các loại, chỉ là lúc này do không có nhân công làm việc cho nên tỏ ra đặc biệt trống trải.
Còn nhà kho ở cuối trấn ngược lại bên trong hàng hóa chất thành đống rất nhiều, đều là vải vóc tơ lụa lúc trước chưa kịp tiêu thụ. Theo như lời Cao Thủ nói, chỉ nội số hàng tồn này thôi nếu như toàn bộ đem bán đi cũng có thể kiếm được khoảng một vạn lượng bạc lợi nhuận.
“ Ngoài ra còn có một cửa hàng nhỏ tại Huyền Sơn Thành bên kia, nằm ở phố Nam Bình phía tây thành. Quy mô không phải quá lớn. Chỉ là Sơn Nguyệt Thương Hội trước giờ buôn bán chủ yếu là buôn bán vải vóc theo đơn hàng số lượng lớn cho những đoàn thương hội khác cùng cửa hàng y phục, căn cửa tiệm này cũng không quá mức quan trọng.” Cao Thủ cặn kẽ giải thích cho Lý An tình huống của Sơn Nguyệt Thương Hội, đối với nội tình bên trong nắm rõ như lòng bàn tay.
Đây cũng là Lý An vừa mới biết được, Cao gia vốn cũng là một cổ đông không nhỏ của Sơn Nguyệt Thương Hội, chỉ là sau khi thương hội bị triều đình tịch thu quyền sở hữu của bọn họ đối với thương hội tự nhiên cũng biến mất theo. Không chỉ Cao Thừa Viễn chết thảm không xong, ngay cả một khối lớn như vậy tài sản cũng toàn bộ mất sạch, phen này Cao gia thiệt hại không thể nói là không lớn.
Lý An đang đứng bên trong nhà kho kiểm kê hàng hóa, nghe hắn nói vậy thì dừng tay, ngẫm nghĩ một phen rồi lên tiếng: “ Cao gia trước kia nắm ba thành lợi nhuận của Sơn Nguyệt Thương Hội, ta bây giờ ngược lại vẫn có thể giữ nguyên điều kiện này.”
“ Thật sao?” Cao Thủ nghe vậy trong lòng không khỏi chấn động, có chút thất thố hỏi lại. Sơn Nguyệt Thương Hội lớn như vậy, dù chỉ là ba phần lợi ích thôi cũng đủ kinh người rồi.
Lý An gật đầu đáp: “ Tự nhiên là thật. Tuy nhiên ngươi phải giúp ta quản lý Sơn Nguyệt Thương Hội.”
Hắn đã suy nghĩ kỹ càng rồi, dù là hắn hay là Liễu Thanh Nhi, Trương Viễn Sơn đám người trước nay đều chưa từng tiếp xúc với lĩnh vực buôn bán tơ lụa. Cả việc quản lý thương hội lớn như Sơn Nguyệt Thương Hội bọn hắn cũng không có chút kinh nghiệm cùng kiến thức nào. Nếu như thực sự để bọn hắn quản lý Sơn Nguyệt Thương Hội chỉ sợ dù không sập tiệm thì cũng làm ăn thua lỗ đầy đủ.
Ba phần lợi ích quả nhiên lớn tuy nhiên Cao Thủ thân là hiện tại trưởng trấn, đối với Sơn Nguyệt Thương Hội cùng Lục Đông Trấn đều hiểu rõ như lòng bàn tay, để cho hắn trợ giúp quản lý Sơn Nguyệt Thương Hội ngược lại được nhiều hơn mất.
Trong kinh doanh kiêng kị nhất chính là cái lợi nào cũng muốn chiếm hết về mình, cái hại nào cũng muốn đẩy hết sang người khác, đạo kinh doanh bền vững chính là đôi bên cùng có lợi, không kiếm món lợi lớn một lần mà kiếm ngày này qua ngày khác món lợi nhỏ. Đây là một câu Lý An đọc được trong cuốn sách dạy kinh thương rất nổi tiếng.
“ Lục Đông Trấn bị yêu thú tấn công tổn thất thảm trọng, Ninh Ba thương hội cùng Đại huy thương hội đều đã bị phá hủy. Đây chính là cơ hội ngàn năm một thuở để Sơn Nguyệt Thương Hội mở rộng quy mô kinh doanh. Cao trưởng trấn hãy giúp ta mua lại toàn bộ đất đai cùng tài sản còn sót lại của hai cái thương hội, ngay cả nhân công cũng toàn bộ đem thuê về.” Lý An gật đầu phân phó. Hắn hiện tại trong tay vẫn còn hơn một vạn lượng bạc, dự định đem toàn bộ tàn dư còn lại của hai cái thương hội đều đem nuốt sạch.
“ Đa tạ Lý lão bản tin tưởng, cao mỗ chắc chắn sẽ đem hết sức lực ra phụng sự. Chỉ là đa phần tài sản của hai cái thương hội kia bây giờ đều chỉ là một cái đống đổ nát mà thôi, mua lại không khó nhưng chỉ sợ không kiếm được bao nhiêu lợi ích.” Cao Thủ do dự một chút rồi nói.
“ Không sao, cứ mua lại toàn bộ, nhà xưởng cùng nhà kho đã bị phá hủy thì xây lại, máy móc không có thì mua về. Ta ở đây có vài cái ý tưởng, ngươi nhìn một chút xem cái nào hợp lý thì đem ra áp dụng.” Lý An lắc đầu tỏ ý không ngại, từ trong ngực lấy ra một cuốn sách mỏng đưa cho đối phương.
Cuốn sách này là do Lý An thức trắng mấy hôm viết ra, là kế hoạch phát triển Sơn Nguyệt Thương Hội sắp tới do hắn soạn thảo.
“ Đúng rồi! Cái tên Sơn Nguyệt Thương Hội trước tiên phải đổi, quá xui xẻo.” Lý An vỗ trán một cái nói.
“ Xin hỏi Lý lão bản định đổi thành cái tên như thế nào?”
“ Đổi thành Lạc Hồng Thương Hội đi.” Lý An sớm đã có dự định trong lòng, lập tức nói ra.
Sau đó hai người lại bàn bạc một chút công việc trước mắt cần phải làm sau đó Lý An một mình rời khỏi, Cao Thủ ngược lại cầm theo cuốn sách ghi chép kế hoạch phát triển của thương hội bắt đầu bận rộn lên.
Trở về tới trạch viện, Lý An trước tiên liền đi tìm Trương Viễn Sơn, vị này đã từng là Cửu Lôi Võ Quán quán chủ lúc này đang chỉ dạy tứ cái đệ tử cùng với La Lôi luyện tập đao pháp.
Lý An lúc đầu dự định dạy đệ tử mình bộ kia Vương gia quyền cũng coi như có người truyền thừa nhưng La Lôi thiên phú luyện đao lại tốt hơn luyện quyền rất nhiều, hắn lại bận rộn không có thời gian cho nên dứt khoát để tiểu tử này chuyển qua tu luyện Cửu Lôi Đao Pháp.
Phía xa, bên dưới đình nghỉ mát Trương Nhược Tuyết đang yên lặng may vá cái gì, bởi vì tập trung quá mức cho nên hai hàng lông mày nhíu chặt, trước trán một lọn tóc đen rủ xuống vô cùng xinh đẹp.
Lý An đi đến vừa lúc chứng kiến một trong bốn đệ tử của Trương Viễn Sơn trong lúc luyện đao vậy mà lơ đãng tới mức một đao đem bên cạnh giá binh khí đều cho chém ngã sập. Hắn đã nghe qua Trương Viễn Sơn giới thiệu người này, là đại đệ tử của ông ta, tên là Triệu Thị.
Trong số các đệ tử của Trương Viễn Sơn, Triệu Thị tuổi tác lớn nhất, bối phận cũng là cao nhất tuy nhiên võ công lại là thấp nhất trong đám cho nên thường xuyên bị Trương Viễn Sơn trước mặt chúng nhân trách mắng rất nặng.
Chỉ là vị họ Triệu này tính tình cũng không có gì cầu tiến, bị mắng cũng chỉ miễn cưỡng cười trừ cho qua chuyện mà thôi.
Trương Viễn Sơn thấy cảnh này còn đang định răn dạy đồ đệ một phen thì nhìn thấy Lý An, vội vàng thay một bộ khuôn mặt tươi cười tiến lên: “ Lý lão bản trở về sớm. Ta cái này đồ đệ không nên thân làm cho công tử chê cười rồi.”
“ Nào dám, nào dám chứ! Trương thúc không biết có rảnh rỗi hay không, ta muốn bàn chuyện riêng với thúc một chút.” Lý An cũng mỉm cười trả lời.
“ Tất nhiên là rảnh rỗi. Chúng ta cùng vào trong phòng rồi nói.” Trương Viễn Sơn nghe vậy vội vàng gật đầu, dẫn theo Lý An cùng trở vào trong phòng.
Trương Viễn Sơn vừa khuất bóng một cái mấy tên đệ tử lập tức vứt đao sang một bên, có người tùy tiện tìm một cái hòn đá ngồi nghỉ, có người không biết từ đâu lấy ra bánh ngọt bắt đầu ăn. Triệu Thị đi tới bên trong đình thủy tạ, nhìn thấy Trương Nhược Tuyết đang may một bộ nam tử y phục, khuôn mặt không biết nghĩ tới cái gì mà hơi đỏ lên, ánh mắt ẩn ẩn chờ mong hỏi: “ Tiểu sư muội, muội may bộ y phục này cho ai vậy. Sư phụ thân người rất lớn, bộ y phục này chỉ sợ không vừa đâu.”
“ Thời tiết cũng sắp trở lạnh rồi, ta là đang may cho Lý công tử một bộ y phục mùa đông.” Trương Nhược Tuyết vẫn cắm cúi may vá, nhỏ giọng trả lời.
Triệu Thị nghe vậy thì khẽ ừ một tiếng rồi quay người rời đi, ánh mắt nhìn chằm chằm vào căn phòng cách đó không xa mà thần du vạn dặm.
Trên sân cũng chỉ còn hai người đang luyện đao, một chính là La Lôi thân hình nhỏ bé, trên thân một bộ luyện võ trang phục. Hắn vừa mới bắt đầu tu luyện Cửu Lôi Đao Pháp chưa có bao lâu, đao pháp vẫn còn hỗn loạn chưa ra hình dáng, tốc độ cũng rất chậm.
Bên cạnh là một thiếu niên trẻ tuổi da dẻ ngăm đen, mày rậm mắt to khuôn mặt cương nghị. Y là nhị đồ đệ của Trương Viễn Sơn, tên là Diệp Anh Tử, một thân Cửu Lôi Đao Pháp đã sớm luyện tới lô hỏa thuần thanh, lúc thi triển ánh đao chớp lóe nhanh như chớp, chính là đắc ý đệ tử của Trương Viễn Sơn.