Chương 214: Chuyển nhà
Rời khỏi phủ thành chủ trở về Lạc Hồng Quán, trên đường đi trong đầu Lý An không ngừng nhớ lại cuộc trò chuyện với Lôi Chấn Minh bên kia.
Nhanh thì một tháng, chậm thì hai tháng, nhiệm vụ kia sẽ bắt đầu, đó là một nhiệm vụ cực kỳ nguy hiểm, nguy hiểm đến cả Lôi Chấn Minh, một vị quan ngũ phẩm Tuần Phủ cũng phải sợ mất mạng tình huống. Đây chính là toàn bộ thông tin về nhiệm vụ sắp tới mà hắn biết, còn như thông tin cụ thể hơn mỗi khi hắn gặng hỏi họ Lôi đều lấy nhiệm vụ cơ mật ra làm lý do thoái thác.
Thậm chí Lý An còn hồ nghi Lôi Chấn Minh biết được thông tin chỉ sợ cũng không có bao nhiêu.
“Nhiệm vụ trước mắt chính là có thể nâng cao thực lực được từng nào thì tốt từng đó. Hơn nữa còn việc tiếp quản Sơn Nguyệt Thương Hội cũng không phải đơn giản, cần cẩn thận tính toán một phen mới được.” Hắn suy nghĩ một hồi cũng không bất cứ cái gì đầu mối, cuối cùng cũng chỉ có thể đi tới bước nào tính bước đó như vậy.
Trở về tới Lạc Hồng Quán, Lý An lập tức cho gọi trong quán mấy cái tâm phúc cùng với người nhà tới nghị sự.
Huyền Sơn Thành những cái này đại thành khổng lồ ban đêm buôn bán còn muốn tấp nập hơn so với ban ngày, Lạc Hồng Quán dưới tầng một vẫn mở cửa làm ăn buôn bán bình thường. Bên trong căn phòng khách trên tầng hai lại đã tụ tập một đám người.
Trong số đó bao gồm Ngũ Nương, Liễu Thanh Nhi những cái này người nhà, ngoài ra còn có Hàn Mặc Vân, Trương Viễn Sơn cùng với Mộc Huyền Linh mấy cái người ngoài.
Lý An nhìn thấy mọi người đã tới đông đủ thì lấy ra thư tịch chứng nhận quyền sở hữu đối với Sơn Nguyệt Thương Hội nha môn vừa cấp đặt lên bàn, không nhanh không chậm kể sơ qua việc hắn mua lại Sơn Nguyệt Thương Hội.
Tất nhiên trong đó ẩn tình hắn sẽ không kể cho mọi người, chỉ nói là bản thân trong lúc ra ngoài làm ăn may mắn gặp được một vị quý nhân vì vậy thành công mua được một tòa nho nhỏ thương hội sắp phá sản mà thôi.
Đám người nghe xong cũng không cảm thấy có gì không ổn, bọn hắn hiện tại cũng chỉ nghĩ Sơn Nguyệt Thương Hội chỉ là một cái thương hội nho nhỏ mấy chục người, giá trị cùng lắm vài ngàn lượng bạc đâu.
“Lạc Hồng Quán bây giờ kinh doanh đã đi vào quỹ đạo, vấn đề Thanh Vân Môn ta đã giải quyết ổn thỏa mọi người có thể yên tâm, La gia thôn bên kia nguồn cung cũng đã ổn định. Hàn Mặc Vân, từ hôm nay trở đi ngươi sẽ là người phụ trách Lạc Hồng Quán này, trong quán việc lớn việc nhỏ ngươi có thể tự mình quyết định. Ta tin tưởng lấy năng lực của ngươi sẽ không làm cho ta thất vọng.” Lý An trước hết nhìn Hàn Mặc Vân mỉm cười nói.
Hàn Mặc Vân nghe ông chủ vậy mà không ngờ định giao Lạc Hồng Quán cho mình thì trong lòng có chút kích động, vội vàng đứng dậy trịnh trọng ôm quyền: “ Mặc Vân tuyệt đối sẽ không phụ lòng tin tưởng của ông chủ, nhất định sẽ quản lý Lạc Hồng Quán chúng ta càng ngày càng phồn vinh.”
Lạc Hồng Quán tuy chỉ là một quán bán đồ gỗ nhỏ thôi nhưng hơn nửa năm kinh doanh cũng đã gây dựng được danh tiếng không nhỏ, phong cách đồ gỗ của quán đã trở thành một lưu phái riêng biệt khác hẳn với đồ gỗ vẫn lưu hành rộng rãi trên thị trường. Hiện tại ngoại trừ buôn bán cho khách hàng bình thường Lạc Hồng Quán còn chuyên bán sỉ những lô hàng lớn cho mấy cái thương hội khác vận chuyển đi xa, lợi nhuận mỗi tháng đều có bốn, năm ngàn lượng bạc.
Con số này đối với những cái khổng lồ thế lực có thể chỉ là con số lẻ nhưng đối với một tiểu quán nho nhỏ nằm cuối phố Đông Huyền đã là một con số không thể tưởng tượng rồi. Tuy nhiên đây cũng đã là cực hạn của Lạc Hồng Quán, kế tiếp muốn tăng lên lợi nhuận cũng chỉ có thể tiếp tục mở rộng kinh doanh mà thôi.
Lý An tiếp tục nói: “Sắp tới ta sẽ tới Lục Đông Trấn nằm cách Huyền Sơn Thành hơn trăm dặm về phía đông để tiếp quản Sơn Nguyệt Thương Hội. Công việc bên đó rất nhiều, Thanh Nhi muội muội cùng với Trương thúc hãy đi cùng với ta, còn có Mộc Huyền Linh cùng với tỷ tỷ cũng sẽ đi cùng.”
Thời gian gần đây việc kinh doanh buôn bán của Lạc Hồng Quán đều là do Liễu Thanh Nhi lo liệu, bình thường việc ký kết hợp đồng với những cửa hàng khác cũng là do nàng vị này bà chủ ra mặt giải quyết. Lý An ngược lại ngoại trừ thỉnh thoảng tới La gia thôn bên kia cải tiến chút ít sản phẩm còn lại sẽ vung tay làm một cái chưởng quầy.
Bây giờ tiếp quản Sơn Nguyệt Thương Hội khổng lồ như vậy công việc, cũng chỉ có Liễu Thanh Nhi cái này kinh nghiệm phong phú người mới có thể đảm đương nổi.
Còn như Trương Viễn Sơn cùng với mấy người Cửu Lôi Võ Quán đã rảnh rỗi lâu như vậy rồi, cũng đã tới lúc để bọn hắn bắt tay vào làm việc.
Mộc Huyền Linh cái này ma nữ Lý An càng không an tâm để cô ta rời khỏi tầm mắt, có trời mới biết nếu để cô ta cùng với tỷ tỷ của hắn ở lại Huyền Sơn Thành thì sẽ xảy ra chuyện gì.
“Còn mẫu thân người có thể tùy ý lựa chọn ở lại Lạc Hồng Quán hoặc là đi tới Lục Đông Trấn đều được.” Cuối cùng Lý An nhìn về phía Ngũ Nương hỏi ý kiến.
Theo việc kinh doanh của Lạc Hồng Quán đi vào quỹ đạo, cuộc sống của lão nhân gia người trôi qua cũng coi như thoải mái. Không chỉ không cần ra ngoài kiếm từng đồng bạc lẻ như trước kia ngược lại mỗi ngày ăn uống ngủ nghỉ đều có hạ nhân hầu hạ. Bình thường rảnh rỗi đều sẽ ra ngoài cùng với mấy cái bà lão trong phố uống trà đánh mạt chược, cũng đã kết giao được mấy vị tỷ muội thân thiết.
Ngũ Nương nhìn nhi tử mình một chút rồi hỏi: “Con cùng với Tiểu Hoa, còn có Thanh Nhi nữa sẽ trở về Huyền Sơn Thành sao? Hay sẽ ở lại Lục Đông Trấn bên kia luôn.”
“Bọn con chẳng qua là tới để lo việc tiếp quản Sơn Nguyệt Thương Hội mà thôi, đợi khi nào việc kinh doanh ổn định sẽ trở về.” Lý An thành thật trả lời. Huyền Sơn Thành là một cái nơi kinh doanh thật tốt, chen chúc nhau tới đây chẳng kịp làm sao có chuyện bỏ tới Lục Đông Trấn hẻo lánh bên kia được.
Ngũ Nương nghe vậy thì khẽ mỉm cười: “Ta tuổi tác cũng cao rồi, xương cốt già yếu không chịu nổi việc đi đi lại lại như vậy. Ta sẽ ở lại Lạc Hồng Quán bên này thôi, dù sao mấy cái tỷ muội già kia của ta nhất định cũng sẽ không đồng ý cho ta rời đi đấy.”
Lý An tự nhiên sẽ không có dị nghị gì, dặn dò Hàn Mặc Vân chăm sóc tốt cho mẫu thân hắn, nếu có vấn đề gì không thể giải quyết thì lập tức gửi bồ câu đưa thư tới Lục Đông Trấn bên kia.
Sau khi thống nhất ba ngày sau sẽ lên đường tới Lục Đông Trấn, mọi người hiếm có tụ tập đầy đủ ăn một bữa cơm. Xem như là để chúc mừng việc mua lại Sơn Nguyệt Thương Hội cho nên Lý An đặc biệt đặt đồ ăn bên ngoài về, mọi người đều ăn uống được tới vui vẻ.
Ba ngày sau, Lục Đông Trấn.
Thời gian đã bắt đầu ngả về chiều tối, mặt trời cũng đã sắp lặn phía sau chân đồi. Bên trong Lục Đông Trấn nhà nhà đã bắt đầu nấu cơm tối rồi, khói bếp trắng xóa như mây bập bềnh trên mái ngói.
Phía trước lối vào Lục Đông Trấn nhưng lại đứng đấy một đám người, trong số này có mấy vị quyền quý ăn mặc lộng lẫy, ngoài ra còn có mấy cái quan sai hông dắt bội đao. Đứng ở phía trước tiên là một nam tử tuổi tác khoảng trên dưới ba mươi, khuôn mặt anh tuấn.
Người này tên là Cao Thủ, là con trai của cố trưởng trấn Cao Thừa Viễn cách đây không lâu chết thảm dưới móng vuốt Tam Đầu Lang, hiện nay là tân trưởng trấn của Lục Đông Trấn.
Lại chờ thêm một lát, bầu trời cũng đã có chút u tối đám người cũng trở nên có chút nóng nảy sốt ruột. Dù sao đứng ở đây đa phần đều là những người có địa vị bên trong Lục Đông Trấn nho nhỏ này, bình thường đều là người khác chờ bọn hắn chứ nào có chuyện ngược lại.
Đúng lúc này Cao Thủ chỉ về phía cuối con đường ngoằn nghèo, cười nói: “Kia hẳn là chủ nhân mới của Sơn Nguyệt Thương Hội đấy!”
Đám người nghe thế vội vàng lấy lại tinh thần ngẩng đầu nhìn về phía trước, phía cuối con đường dẫn vào trấn từ từ xuất hiện một đoàn người ngựa.
Đi đầu là một nam tử trẻ tuổi thân hình cao lớn, tướng mạo ngược lại bình phàm không có gì đặc biệt, chính là kiểu ngoại hình đứng bên trong đám đông không người chú ý tới loại kia.
Chỉ là khi đám người Lục Đông Trấn nhìn thấy nam tử trẻ tuổi đều không nhịn được kinh hô một tiếng, đây chẳng phải là một trong những vị thiếu hiệp trẻ tuổi đã giúp Lục Đông Trấn trừ yêu hay sao?
Lý An cưỡi ngựa tới cách đám người mấy chục bước thì xuống ngựa, hắn đi tới phía trước đám người chắp tay thi lễ, ý cười đầy mặt nói: “Tại hạ Lý An, là ông chủ mới của Sơn Nguyệt Thương Hội. Sau này mong mọi người giúp đỡ nhiều hơn.”