Chương 216: Phát triển thương hội
Bên trong phòng Lý An cùng với Trương Viễn Sơn ngồi xuống đối diện nhau.
Lý An trước tiên mở miệng lên tiếng: “Trương thúc tới Lục Đông Trấn bên này cảm thấy thế nào, có cái gì bất tiện hay không?”
“Nơi này cảnh vật xinh đẹp dân cư chất phác, so với mấy cái thành trì lớn ta ngược lại thích ở nơi này hơn nhiều.” Trương Viễn Sơn mỉm cười thành thật nói. Phu nhân cùng nhi nữ bởi vì không nỡ rời xa hắn cho nên đều theo cả tới nơi này, đối với hắn mà nói chỉ cần được ở cùng với người nhà thôi thì ở nơi nào cũng đều tốt cả.
“Ta cũng đã đi dạo qua một vòng Lục Đông Trấn rồi, dân cư nơi này đa phần đều dựa vào nuôi tằm dệt lụa cùng với đánh bắt cá trên Đạm Vân Giang mà sống, cuộc sống trôi qua coi như cũng dễ chịu thoải mái. Chỉ là trong đó không thiếu thanh niên trai tráng lại suốt ngày kéo tằm dệt vải, nếu không thì cũng làm một cái ngư dân không khỏi quá mức lãng phí nhân lực.” Lý An từ từ nói.
“Ý của lão bản là?” Trương Viễn Sơn có chút không đoán được suy nghĩ của vị ông chủ trẻ tuổi này rồi.
“Đội hộ vệ hiện tại cũng chỉ có 5 người Cửu Lôi Võ Quán không khỏi nhân lực không đủ, ta dự định tuyển chọn thanh niên trai tráng trong trấn gia nhập vào đội hộ vệ.” Lý An thẳng thắn nói ra ý định của mình. Trương Viễn Sơn trước kia đã có kinh nghiệm quản lý võ quán cùng dạy dỗ đệ tử, hắn tin chắc chỉ cần giao cho y một đám thanh niên trai tráng thì y liền có thể huấn luyện thành một đám thân thủ không tệ.
“Chuyện huấn luyện người mới cứ giao cho Trương mỗ, ta nhất định sẽ không làm cho Lý lão bản thất vọng. Chỉ là không biết ngài dự định tuyển bao nhiêu người vào đội hộ vệ.” Trương Viễn Sơn vui vẻ nói ra, hắn xưa nay thực sự không thích hợp làm cái ăn không ngồi rồi người. Mỗi tháng đều nhận tiền lương cao như vậy mà chỉ ăn không ngồi rồi thực sự làm cho hắn trong lòng có chút bất an đây.
“Một trăm người đi!” Lý An sớm đã có tính toán, trực tiếp nói.
“Cái gì? Một trăm người không khỏi hơi nhiều đi, mỗi tháng tiền ăn ở, ngoài ra còn phải mua dược liệu cho họ rèn luyện thân thể, vũ khí áo giáp các loại chỉ sợ không phải là một khoản tiền nhỏ đâu.” Trương Viễn Sơn nghe vậy thì bất ngờ nói. Thực sự việc bảo vệ Lạc Hồng Quán bên kia cùng Sơn Nguyệt Thương Hội bên này chỉ cần hai ba chục người thôi đã dư sức, hoàn toàn không cần một lực lượng lớn như vậy a.
“Chuyện này ta đã suy nghĩ kỹ, Trương thúc không cần lo lắng nhiều. Ta đã nói với Cao trưởng trấn bên kia rồi, khi nào thúc rảnh có thể tới tìm hắn, hắn sẽ giúp thúc tuyển chọn những thanh niên trai tráng trong trấn.” Lý An xua tay nói. Tới thế giới này lâu như vậy rồi hắn cũng đã coi như đã có một chút hiểu rõ, nắm đấm của ai lớn thì lời người đó nói có lý.
Đội hộ vệ nhiều người như vậy tất nhiên sẽ tiêu tốn rất nhiều tiền bạc tuy nhiên theo quy mô Lạc Hồng Thương Hội càng ngày càng mở rộng hẳn sẽ không có gì đáng ngại.
Lần này Lý An chuyên môn tới tìm Trương Viễn Sơn cũng chỉ có một chuyện như vậy, kế tiếp hắn hỏi thăm một chút tình hình đám người Trương gia rồi nhanh chóng rời đi.
Theo việc đoàn người Lý An từ Huyền Sơn Thành chuyển tới, Lục Đông Trấn theo đó cũng náo nhiệt hẳn lên. Đầu tiên là Sơn Nguyệt Thương Hội đổi chủ, ông chủ vẫn là một trong ba vị thiếu hiệp đã giết chết yêu thú.
Vị ông chủ mới này sau khi tới Lục Đông Trấn không những tuyên bố sẽ thu mua toàn bộ tơ lụa trong trấn cùng với thuê toàn bộ nhân công mà còn bốn phía thu mua đất đai xây dựng nhà xưởng. Trong một thời gian ngắn bên trong Lục Đông Trấn nhiều thêm ra rất nhiều công trường.
Điều này làm cho trên dưới hơn vạn dân cư Lục Đông Trấn đang lo lắng sau khi ba cái thương hội toàn bộ giải tán không có kế sinh nhai trong lòng cao hứng không thôi.
Ngoài ra còn có một việc nữa chính là Cao trưởng trấn bên kia đang tuyển thanh niên trai tráng gia nhập đội hộ vệ của thương hội. Điều kiện rất là khắt khe, phải là nam tử tuổi từ 18 đến 30, thân hình lực lưỡng, cơ thể không được bệnh tật. Chỉ là lương bổng cũng vô cùng hậu hĩnh cho nên trai tráng trong trấn chỉ cần đủ tuổi đều kéo nhau tới ứng tuyển hết cả, vô cùng náo nhiệt.
Nửa tháng sau, bên bờ sông Đạm Vân Giang một mảng kiến trúc mới vừa được xây dựng cách đây không lâu. Giữa dòng nước sông đục ngầu quanh năm chỉ có bọt nước hiện tại nhiều thêm mấy chục cái bánh xe khổng lồ.
Những bánh xe này được làm hoàn toàn từ gỗ, đường kính lên tới 5m, xung quanh chu vi được bố trí những máng hứng nước cách đều nhau. Theo dòng nước chảy xuôi từ thượng du xuống hạ du, bánh xe khổng lồ không ngừng quay nhanh phát ra tiếng lóc cóc vui tai.
Một đoàn người Lạc Hồng Thương Hội đứng bên bờ sông chăm chú quan sát những bánh xe khổng lồ này, ai nấy đều trầm trồ không thôi.
Cao Thủ xuất phát từ thâm tâm khen ngợi: “Không ngờ Lý lão bản lại có thể nghĩ ra phương pháp lợi dụng sức nước để kéo tơ như thế này. Bằng vào những cái bánh xe nước này chúng ta không chỉ có thể cắt giảm bớt nhân công mà còn có thể làm việc bất kể ngày đêm, năng suất tăng lên không chỉ một hai lần đơn giản như vậy. Hơn nữa bánh xe nước lực kéo rất ổn định, kéo tơ sẽ không đứt mà lại mảnh và đồng đều, vải lụa dệt ra so với trước còn muốn tốt hơn một bậc.”
Lý An lắc đầu mỉm cười không nói, đây là do hắn căn cứ vào kiến thức đời trước chế tạo ra mà thôi, vẫn còn lâu mới có thể gọi là tự mình nghĩ ra được.
Bánh xe nước lợi dụng sức nước để chuyển động, trục bánh xe được nối trực tiếp với guồng kéo tơ thông qua cơ cấu bánh răng đơn giản. Nhân công chỉ cần lắp vỏ kén vào giá đỡ, hệ thống máy móc sẽ tự động kéo tơ thành dạng sợi mỏng. Công việc mà trước kia mấy trăm người làm bây giờ chỉ cần vài ba nhân công cùng với hệ thống bánh xe nước này có thể thực hiện được, chi phí sản xuất tự nhiên sẽ thấp xuống một bậc.
Một nhược điểm của phương pháp này chính là bắt buộc phải xây dựng một nhà xưởng mới nằm bên cạnh bờ sông, mùa nước lũ chỉ sợ sẽ còn sẽ bị nước lũ nhấn chìm tuy nhiên những thiệt hại này nếu đem so với lợi ích mà nói thì không đáng kể.
Dù sao cái gọi là nhà xưởng cũng chỉ là đơn giản xây dựng để che gió che mưa mà thôi, mấy chục cái bánh xe nước tuy hơi khó chế tạo tuy nhiên chi phí cũng không đắt đỏ.
Sau khi kiểm tra những cái bánh xe nước này xong, Cao Thủ dẫn theo Lý An trở về trấn thăm xưởng dệt. Những xưởng dệt này có một phần là Sơn Nguyệt Thương Hội vốn có, một phần là trong thời gian gần đây vừa xây dựng nên, nhân công trong xưởng đều là người dân trong Lục Đông Trấn, tay nghề rất tốt.
“Phương pháp quản lý ta đề nghị Cao trưởng trấn đã triển khai tới đâu rồi?” Lý An nhìn một vòng xưởng dệt rộng lớn, không gian có chút ồn ào cho nên lớn tiếng hỏi.
“Hiện tại nhân công của Lạc Hồng Thương Hội nếu mà tính cả đội hộ vệ thì có 503 người. So với trước kia mỗi người đều trả công như nhau thì ta đã làm giống như lời Lý lão bản dặn dò. Mỗi người công nhân đều được phát cho một chiếc thẻ trúc nhỏ ghi rõ họ tên, mỗi khi dệt xong một trượng vải liền sẽ khắc lên một vạch, cứ như vậy dần dần tích lũy xuống. Đợi tới cuối tháng chúng ta sẽ căn cứ theo số vạch trên thẻ trúc để thanh toán tiền lương, người làm nhiều thì được nhiều, người làm ít thì được ít.” Cao Thủ một bên dẫn Lý An rời khỏi xưởng một bên cẩn trọng giải thích.
“Mỗi nhân công đều sẽ có 2 cái thẻ trúc, một cái bản thân giữ còn một cái do người quản lý nhà xưởng giữ cho nên cũng không cần lo lắng bọn hắn ăn gian.” Cao Thủ vội vàng bổ sung.
Lý An nghe vậy thì gật đầu, một trong những phát minh quan trọng nhất của chủ nghĩa tư bản chính là phương pháp phân phối theo năng suất lao động. Hắn kiếp trước làm một cái nô lệ tư bản cũng coi như tiếp thu hết tinh túy của nó, bây giờ vừa khéo lại có đất dụng võ.
“Mỗi nhà xưởng hãy phân thành những tổ thi đua khoảng mười người, trong số đó lựa chọn một người thành tích tốt nhất làm tổ trưởng. Sau đó hãy lập một bảng xếp hạng để các đội thi đua với nhau, cuối mỗi tháng, mỗi quý cùng mỗi năm căn cứ vào thành tích hãy thưởng thêm cho ba đội xếp đầu tiên.” Lý An chầm chậm giải thích.
“Tại hạ đã hiểu.” Cao Thủ trịnh trọng gật đầu, ôm quyền nói. Hắn coi như là càng ngày càng tâm phục khẩu phục người này rồi, tuổi tác còn nhỏ hơn hắn chục tuổi nhưng thủ đoạn lại không hề tầm thường chút nào.
“ Ta vốn là một cái luyện thể sĩ, mỗi ngày nếu không phải đánh đánh giết giết thì là đang luyện võ, kinh thương một đạo thực sự không phải là sở trường của ta. Chuyện làm ăn buôn bán của Lạc Hồng Thương Hội đành phải trông cậy cả vào Cao trưởng trấn cùng với Thanh Nhi muội muội. Lạc Hồng Thương Hội làm ăn càng tốt, ba thành lợi ích của Cao gia tự nhiên cũng sẽ nhiều lên, ta tin chắc chắn rằng Cao trưởng trấn sẽ không làm cho ta thất vọng.”
“Đương nhiên, đương nhiên. Lý lão bản cứ yên tâm làm việc của mình, bây giờ hoạt động của Lạc Hồng Quán cũng đã coi như đi vào quỹ đạo, ta nhất định sẽ phò tá Liễu cô nương quản lý tốt Lạc Hồng Thương Hội.” Cao Thủ vội vàng khẳng định trả lời, Lạc Hồng Thương Hội một phần cũng là tài sản của hắn, hắn tất nhiên sẽ đem hết tâm huyết để phát triển nó.
Đúng lúc này một hộ vệ vội vàng chạy tới, hắn trên thân mặc một bộ đồng phục màu đỏ đen, bên vai thêu một đồ án chim hạc màu vàng, hông dắt bội đao, thân hình cao lớn lực lưỡng.
Tên hộ vệ cung kính hướng Lý An chắp tay nói: “Bẩm công tử, bên ngoài trấn có một đoàn người ngựa đi tới, nói là muốn gặp mặt trực tiếp ngài.”
“Cuối cùng cũng tới rồi sao?” Lý An tự nhiên biết người tới là ai, bảo Cao Thủ cùng người hộ vệ tiếp tục đi làm việc của mình, bản thân một mình vội vàng đi tới lối vào Lục Đông Trấn.