Chương 207: Hữu kinh vô hiểm
“ Tên họ Vương kia cấu kết dị tộc, hại người vô số, chết cũng không hết tội. Bây giờ nghĩ lại Lục Đông Trấn vốn dĩ có ba cái thương hội cùng nhau chia chác, kết quả hai cái thương hội còn lại đều bị yêu thú san bằng rồi, chắc chắn cũng là âm mưu ác độc của họ Vương kia.” Lý An nhìn đống đổ nát nói, ánh mắt đăm chiêu.
Trong lòng hắn không khỏi nảy ra một chút ý tưởng, chỉ là chuyện này cần phải từ từ suy tính, gấp rút cũng không được.
“ Đáng tiếc Cao trưởng trấn không giống như là đồng bọn với cái họ Vương kia, đáng tiếc cho một cái Lục Đông Trấn phồn hoa xinh đẹp, trải qua một lần đại nạn này chỉ sợ tổn thất cực lớn.” Mộc Hoài Anh lắc đầu nói.
“ Lục Đông Trấn sau này như thế nào đã không phải là vấn đề chúng ta cần phải quan tâm rồi, vốn tưởng có thể dễ dàng hoàn thành nhiệm vụ không ngờ suýt chút nữa bị con hung thú này lấy mất mạng rồi. Nơi này thật chẳng phải nơi tốt đẹp gì, chi bằng chúng ta sáng sớm ngày mai hãy xuất phát trở về Huyền Sơn Thành thì hơn.” Mộc Tử Lâm một bên kiểm tra thương thế trên người một bên nói, hắn thực sự không muốn ở lại cái nơi khắp nơi là yêu thú này thêm một chút nào nữa.
Ba người tất nhiên là không có dị nghị gì, bàn giao một chút với người chịu trách nhiệm ở đây rồi mỗi người chia nhau trở về phòng nghỉ ngơi.
Bạch Hầu từ đầu tới cuối vẫn một tay nắm chặt Tam Đầu Lang đi theo Lý An trở về phòng, huynh muội Mộc gia hai người nhìn thấy cảnh này cũng không dám có bất mãn gì.
Một bộ thi thể hung thú thôi giá trị đã liên thành rồi, một con còn sống hung thú càng có thể bán được cái giá tốt. Huống hồ gì loại này dị chủng trời sinh thông minh giống như Tam Đầu Lang, chỉ sợ đem tới Huyền Sơn Thành bán cả mấy ngàn lượng hoàng kim cũng chẳng phải cái gì khó khăn.
Chỉ là đêm nay nếu như không có Lý An thì bọn hắn sống chết còn khó liệu, bây giờ cũng coi như là được hắn cứu một mạng nếu như còn mở miệng ra đòi hỏi lợi ích thì thực sự là quá vô liêm sỉ rồi. Mộc gia bọn hắn là thế gia ngàn năm tất nhiên không thể nào làm một việc như vậy được.
Tam Đầu Lang quả nhiên không nói dối, sau ba khắc thời gian linh lực của Lý An cùng Mộc Tử Lâm đã hồi phục như bình thường, cẩn thận kiểm tra cũng không có phát hiện điểm nào không đúng, xem ra thứ gọi là Độ Linh Tán kia thực sự chỉ có tác dụng tạm thời phong ấn linh lực mà thôi.
Nói đi cũng phải nói lại, đầu Tam Đầu Lang này cũng quả thực là gian xảo, chất độc bình thường đối với bọn hắn những cái này luyện khí sĩ cùng luyện thể sĩ căn bản là hoàn toàn vô dụng; chất độc đủ mạnh một con hung thú cũng không thể có được.
Chỉ là Độ Linh Tán loại này có thể phong ấn linh lực ngược lại cũng không dễ kiếm hơn kịch độc trong truyền thuyết kia chút nào. Theo như lời Tam Đầu Lang thì Độ Linh Tán là do nó dùng một quả nhân sâm lâu năm đổi lấy từ tay một con hung thú khác sinh sống sâu bên trong Thái Hoang Sơn Mạch, đêm nay bởi vì báo thù rửa hận cho đệ đệ cũng đã dùng hết cả.
Lý An sau khi trở về phòng băng bó vết thương xong thì phân phó Bạch Hầu ở lại canh chừng Tam Đầu Lang, bản thân thì một mình rời khỏi phòng.
Hắn đi tới bên cạnh bờ hồ thì thấy một đám người Lục Đông Trấn đang tất bật dọn dẹp đống đổ nát, trên mặt đất bên bờ hồ vừa rồi bị đao gió cắt ra vô số vết cắt ngang dọc nhìn mà doạ cả người.
Tại khoảng đất trống bên cạnh đình thủy tạ lúc này đã trở thành phế tích đặt hai cỗ thi thể được phủ vải trắng, máu tươi chảy ra ngấm cả vào đất đá bên cạnh.
Lý An nhìn hai cái xác kia đã không còn nguyên hình người, trong không gian mùi máu tươi nồng nặc kích thích khứu giác làm hắn không khỏi nhíu mày.
Một vị quan sai hông đeo bội đao vội vàng bỏ dở chuyện đang làm chạy tới bên cạnh hỏi Lý An: “ Đại hiệp có chuyện gì phân phó hay sao?”
Lý An nhìn người này có chút quen mắt, tự hồ là đội trưởng quan sai trong trấn, họ Triệu.
“ Thì ra là Triệu đội trưởng, đây là thi thể của Cao trưởng thôn cùng Vương tài chủ sao?” Lý An chỉ hai cỗ thi thể hỏi.
“ Đúng vậy! Thi thể của hai người bọn họ đều bị huỷ hoại nghiêm trọng, chúng ta đã cố gắng tìm kiếm nhưng một số bộ phận vẫn không tìm thấy. Tên Vương Chính kia thì cũng thôi đi, tội ác của hắn đáng lấy dao băm thành ngàn mảnh. Chỉ là đáng thương Cao trưởng trấn, ngài ấy một đời công chính nghiêm minh, cống hiến cho Lục Đông Trấn rất nhiều bây giờ lại rơi vào kết cục như thế này.” Triệu đội trưởng lắc đầu nói.
Vương tài chủ tên thật là Vương Chính, hắn vốn là một cái tên người xứ khác chạy nạn tới Lục Đông Trấn này, sau nhờ tài kinh thương cho nên mới có thể từng bước một leo tới ngày hôm nay. Kẻ này bình thường tuy không nổi tiếng là phúc hậu nhân đức nhưng cũng không có tiếng xấu đồn xa gì, Sơn Nguyệt Thương Hội của hắn càng là nuôi sống vô số dân chúng trong trấn. Một kẻ như vậy không ngờ lại là loại súc sinh không bằng cầm thú, cõng rắn đi cắn gà nhà.
“ Vương Chính bây giờ đã chết rồi! Sơn Nguyệt Thương Hội sẽ như thế nào? Theo lý phải truyền cho hậu nhân của Vương Chính đúng không?” Lý An hứng thú hỏi thăm.
Quả nhiên câu trả lời của Triệu đội trưởng đúng như hắn dự tính, Triệu đội trưởng nghe vậy không nhịn được nhếch miệng mỉm cười: “ Đại hiệp nói đùa, Vương Chính phạm tội tày đình như vậy, chết còn không thoát tội. Còn như Sơn Nguyệt Thương Hội, triều đình sẽ đem nó công khai bán đấu giá, tiền thu được sẽ được sung công quỹ cùng với đền bù tổn thất cho người dân Lục Đông Trấn.”
“ Thì ra là vậy!” Lý An nghe thế thì gật đầu, tiếp tục hỏi thăm một số vấn đề, đa phần đều là liên quan tới việc buôn bán tơ lụa của Lục Đông Trấn.
Triệu đội trưởng dù không biết đối phương trong lòng là đang nghĩ gì tuy nhiên đối với câu hỏi của Lý An hắn vẫn là biết gì nói nấy, thậm chí một số vấn đề không nắm chắc vẫn còn sẽ gọi người khác lại để trả lời.
….
Sau khi Lý An rời khỏi phòng, Bạch Hầu lúc này đã thu nhỏ trở lại thành một con tiểu hầu bình thường, nó nhảy lên bàn cầm lấy chiếc ấm trà sau đó đem đặt ở trước mặt Tam Đầu Lang.
Tam Đầu Lang lúc này đã bị dùng dây xích cuốn thành một cái bánh tét, xương cốt toàn thân đã bị bóp cho nát bét hết cả, ba chiếc đầu mềm nhũn nằm trên sàn.
“ Hầu ca, ngươi nói xem chúng ta tuy trước giờ không quen biết nhưng dù gì cũng là đồng tộc, Hầu ca có thể niệm tình thả cho ta đi được không?” Tam Đầu Lang gắng gượng ngẩng đầu dậy, thều thào cầu xin.
Bạch Hầu không biết nói chuyện, chỉ hơi nghiêng đầu không đáp, hai con người đỏ tươi yêu dị nhìn chằm chằm Tam Đầu Lang.
“ Trăm ngàn năm nay nhân loại săn giết yêu tộc chúng ta không ngừng, máu thịt thì dùng để ăn, da lông thì để may y phục, xương cốt móng vuốt thì để dùng làm vũ khí. Bọn chúng tàn sát tộc loài chúng ta từ năm này qua năm khác lại chưa từng cảm thấy có cái gì sai trái, ngược lại chúng ta chỉ mới ăn vài cái nhân loại bọn chúng liền hô trời kêu đất, nói cái gì mà tội ác tày trời, thực sự là buồn cười đến cực điểm. Hầu ca ngươi thân thủ phi phàm, huyết mạch chắc hẳn cũng vô cùng cao quý, chi bằng hãy cùng ta trở về Thái Hoang Sơn Mạch, cùng nhau phụng sự cho Minh Nguyệt Đại Thánh.” Tam Đầu Lang tiếp tục nói, giọng nói gấp gáp giống như sợ hãi Lý An sẽ trở về.
Bạch Hầu vẫn nhìn chằm chằm Tam Đầu Lang, kêu lên mấy tiếng.
“ Minh Nguyệt Đại Thánh hay sao? Đại Thánh chính là chủ nhân của toàn bộ Thái Hoang Sơn Mạch, là minh chủ của toàn bộ yêu tộc chúng ta. Một ngày nào đấy Đại Thánh sẽ dẫn dắt toàn bộ yêu loại bên trong Thái Hoang Sơn Mạch đánh ra bên ngoài, giành lại đất đai của tổ tiên chúng ta.” Tam Đầu Lang gấp rút nói.
Bạch Hầu nghe vậy thì khẽ kêu một tiếng rồi đi tới bên cạnh cửa yên lặng ngồi, lần này dù Tam Đầu Lang có ra sức kêu gọi như thế nào nó cũng không hề phản ứng giống như đã ngủ rồi vậy.