Chương 206: Chân tướng
Bạch lang ba đầu ở trước vạn chúng chú mục vậy mà lại mở miệng nói tiếng người, một tràng cảnh tượng ma quái thần tiên hoàn toàn vượt quá sức tưởng tượng này trực tiếp đem không ít người yếu bóng vía trực tiếp doạ ngất đi.
Yêu tộc ngoại trừ một ít trời sinh dị chủng bên ngoài, đa phần vừa sinh ra đều sẽ đần độn vô tri, ngơ ngơ ngác ngác tồn tại theo bản năng chứ không có trí tuệ giống như con người. Con người một bộ thân thể nhỏ bé yếu đuối không chịu nổi nắng mưa, đối mặt với bất cứ một cái gì yêu thú đều tỏ ra phá lệ yếu ớt không chịu nổi một đòn, tuy vậy nhân tộc nhưng lại được vinh dự tôn xưng là vạn vật chi linh, đứng đầu toàn bộ giống loài.
Đây là bởi vì sao? Rất đơn giản, nhân tộc trời sinh liền đã mang linh trí, chỉ cần là một con người bình thường đều có ý thức riêng biệt. Đối với nhiều người đây có vẻ chỉ là một phần hiển nhiên sự tình nhưng đối với đa phần yêu tộc mà nói, đây chính là mục đích mà bọn hắn tu hành mấy chục năm, mấy trăm năm cũng không thể nào với tới được.
Tuy nhiên ông trời không tuyệt đường sống của bất kỳ tộc loài nào, yêu tộc một khi khi tu hành tới nhiều năm, đạo hạnh đủ cao thâm cũng sẽ sinh ra linh trí, có thể mở miệng nói tiếng người, thậm chí là lột bỏ thú vật chi thân hoá thành hình người cũng không phải không được.
Trước mắt con này Tam Đầu Lang đạo hạnh không cao, cơ thể gầy yếu, thực lực so với bình thường Tam Đầu Lang yếu hơn không chỉ là một bậc vậy mà lại có thể mở ra linh trí, mở miệng phun tiếng người nhất định là một loại dị chủng vô cùng hiếm thấy.
“ Không hổ là hung thú dị chủng đã sinh ra linh trí, trước là hạ độc làm cho chúng ta nhất thời không vận dụng được linh khí, sau lại đột ngột đánh lén đi lên, âm mưu thủ đoạn này ngay cả ta cũng tự thẹn không bằng a. Chỉ là tự con súc sinh này tự nhiên không thể nào ra tay hạ độc được, có con người giúp đỡ nó.” Mộc Tử Lâm một bên không ngừng cố gắng vận chuyển linh lực trong cơ thể một bên trầm giọng nói.
“ Mộc huynh đúng là tuệ nhãn như đuốc! Chỉ là tựa hồ bây giờ không phải là lúc quan tâm cái này a.” Lý An trước là tán dương một câu sau đó chỉ tay phía trước nói.
Tam Đầu Lang lúc này đã há to miệng lớn đỏ ngòm, bên trong ánh sáng ánh ẩn hiện liên tục.
Yêu tộc bình thường chiến đấu đều là dựa vào nhục thân vật lộn, chỉ hận không thể áp sát đối thủ nhưng con Tam Đầu Lang này tựa hồ biết rõ đám người Lý An dù trúng phải cái gì Độc Linh Tán kia nhưng cũng không phải đèn dầu sắp cạn, lựa chọn từ xa sử dụng đao gió từ từ mài chết bọn hắn.
Đao gió nhanh như gió lại sắc bén vô song, luyện thể sĩ chỉ cần chưa đạt tới Kim Huyết Cảnh có Kim Thân bất hủ bất hoại không sớm thì muộn cũng sẽ bị nó chém thành mấy mảnh.
Mộc gia huynh muội hiển nhiên cũng minh bạch điểm đạo lý này, trong lòng đều không khỏi có chút tuyệt vọng. Mộc Hoài Anh còn tốt, dù gì cũng là một cái phàm huyết cảnh luyện thể sĩ, trên người còn mặc bộ kia Kim Kê Giáp muốn bảo toàn mạng sống rời khỏi nơi này không phải là vấn đề gì quá lớn. Chỉ là Mộc Tử Lâm ngược lại thảm rồi, đường đường một cái Luyện Khí Sĩ thân phận tôn quý bây giờ lại rơi vào tràng cảnh cùng phàm nhân bình thường không có gì khác nhau, chỉ là thịt cá trên thớt chờ người ta đến chém.
Nếu là bình thường Mộc Tử Lâm thực có thể một vồ đánh chết con Tam Đầu Lang trước mắt tuy nhiên lúc này linh lực trong cơ thể vốn là điều động như thể chân tay bỗng nhiên trầm trọng như chì, mặc hắn ra sức kêu gọi như thế nào cũng chỉ như đá ném xuống biển không phát ra nửa điểm động tĩnh. Trong lòng vị thiếu niên họ Mộc tâm trí ổn trọng này không khỏi sinh ra mấy phần tuyệt vọng chi ý.
Phía bên kia Tam Đầu Lang đã vận xong lực lượng, từ trong cổ họng bắn ra mười mấy lưỡi đao gió dài gần một mét, từ bốn phương tám hướng phô thiên cái địa phóng tới bọn người.
Mộc Hoài Anh không chút do dự nhảy tới trước mặt đại ca mình, hai bàn tay siết chặt thiết côn đã rỉ ra một tầng mồ hôi.
Mắt thấy vô số lưỡi đao gió nhanh như chớp phóng tới, Lý An thần sắc ngược lại thoải mái, khẽ huýt sáo một tiếng.
Lập tức từ trong đống đình thủy tạ tàn tích bên bờ hồ truyền tới một tiếng nổ tung, một cái bóng trắng nhanh như chớp xuất hiện trước mặt Lý An.
Bạch Hầu thân hình nhỏ nhắn tinh xảo, cánh tay phải lại đột nhiên đón gió phồng lớn giống như bóng bay, chớp mắt ở giữa đã dài hơn 3m có hơn, một bàn tay to bè giống như cánh cửa.
Bạch hầu cánh tay khổng lồ quét mạnh một cái, vậy mà trực tiếp đem phân nửa lưỡi đao gió đánh tan trở lại thành gió đêm, một hồi bụp bụp thanh âm vui tai vang lên không dứt.
Mọi chuyện diễn ra quá mức đột nhiên, mọi người đều đang bị cái kia hung thú doạ cho sợ vỡ mật đột nhiên lại nhảy ra thêm một cái quái vật, Lục Đông Trấn đêm nay là trở thành một cái tổ yêu hay sao?
Vẫn là đầu kia Tam Đầu Lang phản ứng nhanh nhất, vừa thấy Bạch Hầu một kích dễ dàng liền đánh tan đòn tấn công mà nó phải tốn quá nửa sức lực mới có thể đánh ra liền biết bản thân không phải là đối thủ của con bạch hầu, thân hình gầy yếu lập tức quay đầu liền chạy. Tốc độ so với lúc nãy đánh lén một màn không có chút nào chậm trễ.
Chỉ đáng tiếc cho nó chính là Bạch Hầu tốc độ so với nó còn muốn nhanh hơn bội phần, Tam Đầu Lang vừa chạy ra được bất quá trăm mét liền bị Bạch Hầu một nắm đen bóp chặt trong tay giống như nắm đồ chơi tựa như.
Bạch Hầu vẫn bộ kia nhỏ nhắn thân hình khổng lồ cánh tay quái dị tình trạng, xách theo Tam Đầu Lang phản hồi bên cạnh bờ hồ. Đầu Tam Đầu Lang nằm trong bàn tay nó chẳng khác nào một con ếch xanh đang chờ người làm thịt, ngay cả một chút phản kháng cũng không có.
Mộc gia huynh muội hai người nhìn trước mắt một màn này không khỏi có chút mông lung, dù vậy trong lòng đều không khỏi thở phào một hơi, ít nhất cũng không còn phải lo lắng tới tính mạng.
Tam Đầu Lang hung ác nhìn chằm chằm Lý An, hắn cũng không khách khí chút nào mà trừng mắt nhìn lại, trong lòng ngược lại có chút nghĩ mà sợ. Đêm nay thiếu chút nữa bị con hung thú yếu ớt không chịu nổi một kích này cho lật thuyền trong mương rồi.
Chỉ là con hung thú này mưu tính cũng quá mức thâm hiểm, ba người Lý An vừa hoàn thành nhiệm vụ đều trong lòng không khỏi có chút thả lỏng, lại gặp đêm nay trăng thanh gió mát bên bờ hồ uống rượu được tâm lý thoải mái, cả một đêm uống hết ly này tới ly khác rượu đều không có làm sao, ai mà lại ngờ được cuối cùng một ly nhưng lại chút chất độc có thể phong bế linh lực đây.
Càng không ai có thể nghĩ tới ngay bên cạnh mình, dưới mặt hồ phẳng lặng từ đầu tới cuối lại giấu một con hung thú?
Một màn mưu tính này thực sự là tính được chu đáo vẹn toàn, không người có thể ngờ được. Tuy nhiên con Tam Đầu Lang này có trời tính vạn tính cũng không ngờ được bên cạnh Lý An vậy mà còn có một đầu hung thú Bạch Hầu từ đầu tới cuối đều chưa từng dùng tới.
“ Giả câm liền xong chuyện rồi? Bình thường đều nói súc sinh ngu muội nhưng ngươi hung thú này thế nào so với nhân loại còn muốn âm hiểm. Ngươi nếu mà thành thật đem mọi chuyện khai báo ta ngược lại có thể trước giữ lại cho người một cái mạng chó.” Lý An dùng vỏ kiếm khẽ chọc vào cái đầu của Tam Đầu Lang, mỉm cười nói.
Con mẹ nó thực sự là suýt nữa bị con chó này chơi cho thảm rồi, hắn không khỏi nhớ tới năm đó ở Thanh Phong Thành còn bị một con Bảo Giác Cẩu đuổi giết trăm dặm à. Xem ra hắn thực sự không hợp với đám chó má này thật rồi, cái này thực sự là oan uổng Lý An hắn a, hắn hai đời còn chưa từng ăn qua một miếng thịt chó đâu.
Tam Đầu Lang vừa rồi mở miệng nói tiếng người, bây giờ ngược lại im lặng không nói chỉ nhìn chằm chằm Lý An gầm gừ không ngừng.
Lý An thấy vậy cũng không nóng nảy, nhìn bạch hầu khẽ gật đầu ra hiệu. Bạch Hầu lập tức siết chặt bàn tay khổng lồ, con Tam Đầu Lang một cái liền phun ra một ngụm lớn máu tươi, ngửa đầu lên trời tru gọi réo rít.
Bạch Hầu trong ánh mắt loé lên một cái dã tính sắc thái, bàn tay tiếp tục nắm chặt trực tiếp khiến cho đầu kia Tam Đầu Lang thất khiếu chảy máu, toàn thân kêu lên răng rắc không ngừng.
“ Được rồi! Được rồi!” Lý An vội vàng ra hiệu Bạch Hầu ngừng lại, nếu không để nó trực tiếp bóp chết con hung thú này thực là không biết tìm ai mà hỏi chân tướng bay giờ.
Tam Đầu Lang toàn mặt đều là máu, hơi hơi ngửa đầu, miệng chó nói tiếng người: “ Đại nhân tha mạng, đại nhân tha mạng. Chỉ cần ngài tha mạng cho ta, tiểu nhân xin cả đời theo hầu, một lòng cúc cung tận tuỵ, thấy khó không nản thấy chết không từ.”
“ Ngươi con súc sinh này là ở đâu học được nhiều như vậy câu từ? Thôi được rồi việc này để tính sau. Ngươi trước nói làm sao ngươi lại ở Lục Đông Trấn này gây tai hoạ, vừa rồi một màn hạ độc lại là như thế nào?” Lý An vân vê cằm, nghi hoặc hỏi. Tới thế giới này lâu như vậy rồi dẫu vẫn biết yêu tộc cũng có những kẻ trí tuệ không thua gì con người, thậm chí truyền thuyết về yêu loại hoá thành hình người đi lại trong nhân gian cũng không hiếm có, chỉ là bây giờ tận mắt chứng kiến hắn vẫn có chút khó lòng mà thích ứng nổi.
Tam Đầu Lang thực sự là một cái thức thời người, không, thức thời cẩu, nó không tiếp tục vòng vo mà rõ ràng kể lại mọi việc. Thì ra nó cái này tuy trời sinh nhỏ yếu nhưng linh trí so với đồng loại lại cao hơn rất nhiều Tam Đầu Lang, vốn là sinh sống ở sâu bên trong Thái Hoang Sơn Mạch. Chỉ là ba năm trước bầy đàn của nó đặc tội với một con yêu thú cực kỳ lợi hại, kết quả chính là cả đàn hơn chục con Tam Đầu Lang đều chết hết, chỉ còn mỗi hắn cùng cái kia đệ đệ chạy trốn được.
Bọn hắn quá mức sợ hãi con hung thú kia, trực tiếp vứt bỏ rừng rậm chạy vào địa bàn của con người. Bọn chúng sau khi tới nơi này không ngờ lại khinh ngạc phát hiện nơi đây lại có rất nhiều con mồi hai chân, không chỉ đông đúc như kiến cỏ và còn chạy được chậm, săn bắt dễ dàng hương vị lại vô cùng tuyệt hảo.
Mới đầu hai tên huynh đệ thật là săn bắt thoả thích, mỗi ngày đều ăn uống no nê loại này thần tiên sinh hoạt. Chỉ là không qua bao lâu liền liên tiếp có mấy cái sinh vật hai chân vô cùng lợi hại tới săn giết bọn hắn, hai con Tam Đầu Lang lẩn trộn khắp nơi, mấy lần đều suýt nữa chết không toàn thây.
Nếu là hung thú bình thường xâm nhập nhân loại địa bàn, đừng nói là hai con, dù có là hai trăm con cũng sẽ lập tức bị vô số luyện khí cùng luyện thể sĩ giết sạch. Chỉ là trước mắt con này Tam Đầu Lang trí tuệ rất cao, nó dẫn theo đệ đệ bốn phái lang thang lên, tại mỗi nơi đều sẽ chỉ dừng lại một thời gian rồi rời đi, lẩn trốn được vô cùng kỹ càng.
Hai tháng trước nó đúng là tại trên một ngọn núi nhỏ gặp tên kia Vương tài chủ đang du ngoạn, liền bắt được hăm doạ dụ dỗ một hồi. Tên Vương Chính kia cũng thực là lòng dạ độc ác, vậy mà trực tiếp dẫn theo hai con Tam Đầu Lang trở về Lục Đông Trấn, đầu Tam Đầu Lang nhỏ được lão bí mật giấu ở trong phủ, còn đầu Tam Đầu Lang lớn hơn thì trốn ở đám rừng rậm bên ngoài trấn, hai con súc sinh mỗi ngày đều ra ngoài săn người, hành động được vô cùng cẩn trọng cho nên một mực không rước lấy quá lớn động tĩnh.
“ Vậy hạ độc chúng ta chính là tên Vương Chính kia chứ không còn ai khác, tên khốn khiếp ở nơi nào? Ta phải băm vằm hắn thành trăm mảnh mới hả dạ.” Mộc Hoài Anh một cái xinh sắn đáng yêu thiếu nữ lời nói lại làm cho người nghe sởn tóc gáy, quay đầu tìm kiếm bóng dáng của tên họ Vương vừa nãy còn ngồi cùng bàn uống rượu với bọn hắn kia.
Lý An chỉ đống đổ nát bên bờ hồ, lắc đầu: “ Cô nương chỉ sợ là chậm một bước rồi, tên họ Vương kia sớm lúc nãy đã bị phong đao cắt thành mất khúc, thi hài còn đang chôn cất ở dưới đống đổ nát đá vụn kia kìa.”
Cùng một chỗ bị chém thành mảnh vụn với hắn còn có Cao Thừa Viễn cao trưởng trấn kia, hai người bọn hắn đứng trước yêu thú thần thông thực sự như đậu hũ một dạng, muốn trốn cũng không trốn được.