Chương 208: Trở về
Một đêm Lục Đông Trấn trên dưới hơn vạn người đều ngủ không ngon giấc, không ngờ bên trong hồ nước nằm ở giữa trấn lại ẩn nấp một con hung thú, tin tức này vừa truyền ra liền làm cho lòng người bàng hoàng, đủ thứ tin đồn trên trời dưới đất lập tức mọc lên như nấm sau mưa.
Lý An đối với cái này ngược lại không quan tâm tới, hắn nghỉ ngơi một đêm, ngày hôm sau trời vừa sáng liền cùng với Mộc gia huynh muội rời khỏi nơi thị phi này.
Người của Lục Đông Trấn sớm đã chuẩn bị cho bọn hắn 3 con ngựa tốt nhất cùng với một cỗ xe ngựa rộng rãi, Lý An cùng hai người cưỡi ngựa, Bạch Hầu cùng với hai đầu Tam Đầu Lang một sống một chết thì được đặt trong xe, cứ như vậy chậm rãi lắc lư rời khỏi Lục Đông Trấn dưới ánh mắt của đông đảo dân chúng.
Ánh ban mai khoác lên đám người một lớp hào quang nhàn nhạt, trên dưới Lục Đông Trấn mấy ngàn người rời khỏi trấn đi theo tiễn bọn hắn thêm một đoạn đường.
Dù ba người bọn hắn tới Lục Đông Trấn có vì lý do gì đi nữa thì vẫn có một sự thật không thể chối cãi chính là bọn hắn đã giết yêu trừ hại cho dân chúng, trên dưới Lục Đông Trấn đều xuất phát từ trong lòng cảm kích.
“Cảm giác làm người tốt cũng không tệ!” Lý An quay đầu lại thấy đông đảo dân chúng Lục Đông Trấn vẫn đi theo tiễn đưa, mỉm cười vẫy tay ý bảo bọn họ có thể trở về. Hắn làm người hai đời cũng không phải cái gì đại thiện nhân, đây vẫn là lần đầu tiên được nhiều người như vậy yêu quý.
Mộc gia huynh muội cũng vui vẻ mỉm cười, vẫy tay với dân chúng Lục Đông Trấn. Lần này dù cho nguy hiểm vô cùng nhưng chung quy bọn hắn cũng đã làm được một việc tốt cứu sống không biết bao nhiêu người.
Đáng tiếc thiên hạ này rộng lớn như vậy mà sức người lại có hạn, mỗi năm đều có vô số thành trấn bị yêu thú một đêm san phẳng thành bình địa. Cứ như vậy mà so sánh, Lục Đông Trấn tuy tổn thất nghiêm trọng nhưng vẫn chưa bị phá hủy hoàn toàn, thôi thì chỉ có thể gọi là may mắn trong bất hạnh đi.
Một mực đi đường tới giữa trưa, ba người bọn hắn quyết định dừng lại bên bờ sông nghỉ ngơi. Mộc Tử Lâm cùng Mộc Hoài Anh nhìn nhau gật đầu một cái sau đó đi tới trước mặt Lý An.
Lý An thấy thế có chút nghi hoặc: “Các vị có chuyện gì hay sao?”
Mộc Tử Lâm chỉ về cỗ xe ngựa bên kia, thẳng thắn nói: “Lý huynh đệ dự định xử trí con Tam Đầu Lang kia như thế nào?”
“Tại hạ vẫn chưa quyết định chuyện này.” Lý An lắc đầu nói ra, lờ mờ đoán được ý định của bọn hắn.
Quả nhiên Mộc Hoài Anh lên tiếng: “Loài lang sói nổi tiếng âm hiểm xảo trá, con Tam Đầu Lang này càng độc ác hơn so với con người, ngươi chắc hẳn không định giữ nó làm thú cưng đi? Nếu đều là bán ra, chi bằng hãy bán cho huynh muội chúng ta.”
Lý An nghe thế cũng không trực tiếp đồng ý hay từ chối, im lặng suy nghĩ tính toán thiệt hơn trong đó.
“Lý huynh đệ hẳn là đã từng nghe nói tới Mộc gia chúng ta, chỉ cần ngươi ra một cái giá thôi, dù là bao nhiêu tiền ta cũng có thể đáp ứng ngươi.” Mộc Tử Lâm thẳng thắn nói. Hắn đây không phải là kiêu ngạo, con cháu dòng chính Mộc gia xưa nay làm ăn buôn bán đều là nói như vậy.
Lý An nghe thế thì mỉm cười gật đầu. Trong thiên hạ này có những gia tộc cất giấu những bí mật riêng, trong gia tộc có rất nhiều Luyện Khí Sĩ, gọi là Luyện Khí thế gia, Mộc gia ở Huyền Sơn Thành chính là một trong số luyện khí thế gia như vậy.
Lấy thân phận cùng đại vị của Luyện Khí Sĩ, không cần nghĩ cũng biết những luyện khí thế gia này thực lực kinh khủng như thế nào.
Lý An rất thích tiền bởi vì tiền có thể mua được đại đa số mọi thứ trên đời, chỉ là vẫn còn một số ít thứ dù ngươi có bao nhiêu tiền cũng không mua nổi, chẳng hạn như công pháp tu hành của Luyện Khí Sĩ chẳng hạn.
“Tại hạ không dự định bán Tam Đầu Lang lấy tiền mà dự định lấy vật đổi vật. Cũng không có gì giấu giếm, ta vốn chỉ là một trong giang hồ bình thường lâu la tiểu tốt, trong lúc có duyên kỳ ngộ mới ngơ ngơ ngác ngác trở thành một Luyện Khí Sĩ như bây giờ. Chỉ là ta đối với luyện khí thuật thì cái gì cũng không biết, cái gì cũng không hiểu cho nên muốn dùng Tam Đầu Lang đổi một bộ công pháp tu luyện của Luyện Khí Sĩ, cùng với đó còn có một số kinh nghiệm tu hành cùng với thường thức.” Lý An thẳng thắn nói ra ý đồ của mình.
Từ khi trở thành Luyện Khí Sĩ tới nay hắn vẫn luôn không ngừng tìm kiếm liên quan tới tin tức cùng công pháp. Đáng tiếc Luyện Khí Sĩ đám này thưa thớt như sao ban ngày, đa phần đều tập trung trong các luyện khí gia tộc, các thế lực lớn cùng với cao tầng triều đình, căn bản bình thường sẽ không xuất hiện ở nhân gian, tin tức liên quan tới bọn hắn đa phần đều là kiểu tin đồn nửa thật nửa giả, công pháp tu hành càng là bí mật hàng đầu của những thế lực lớn kia, bình thường tuyệt đối sẽ không truyền cho người ngoài.
Cũng chính vì vậy mà Lý An trở thành Luyện Khí Sĩ đã lâu nay nhưng vẫn không tìm được công pháp tu hành. Năm đó tại bảo khố của Kim Đao Bang hắn có đạt được một cuốn luyện khí công pháp tên là Hỗn Nguyên Chân Giải, tuy nhiên bên trong chỉ ghi chép phương pháp nhập môn cùng với những kiến thức cơ bản về kỳ kinh bát mạch, phương pháp vận chuyển linh khí các loại mà thôi; muốn tu luyện lên cảnh giới cao hơn, thậm chí là Nhị Châu Cảnh còn cần phải có một bộ công pháp cao cấp khác mới được.
Mộc Tử Lâm nghe thế không khỏi chần chờ, hắn suy nghĩ một hồi rồi mới gật đầu nói: “Ta đã hiểu ý của Lý huynh, chỉ là công pháp một chuyện liên quan tới bí mật của gia tộc, ta một tiểu bối thực sự không có tư cách quyết định. Thế này đi, để ta trở về báo cáo việc này với trưởng bối trong tộc, dù kết quả như thế nào chúng ta cũng sẽ thông báo cho Lý huynh.”
Mộc Hoài Anh cũng gật đầu: “Đúng vậy. Ngươi tuyệt đối đừng vội bán Tam Đầu Lang, hãy nhớ kỹ dù người khác có ra giá cao bao nhiêu, huynh muội chúng ta cũng sẽ ra giá cao hơn.”
Thật tốt một cái khẩu khí, có lẽ cũng chỉ con cháu Mộc gia với thế lực khổng lồ mới dám bình thản nói ra lời như thế này. Lý An trong lòng cảm khái một phen, trịnh trọng gật đầu: “Đó là đương nhiên, ta chắc chắn sẽ chờ đợi tin tức từ nhị vị.”
Mộc gia huynh muội sau đó ngỏ ý muốn mua luôn phần thi thể con Tam Đầu Lang lớn mà bọn hắn hợp sức giết kia, ra giá một vạn lượng bạc. Một bộ thi thể hung thú có thể bán được cái giá này đã là không tệ, huống hồ gì của Lý An cũng chỉ có một phần ba cỗ thi thể mà thôi. Hắn tự nhiên là vui vẻ đáp ứng.
Giống như nóng lòng trở về báo cáo chuyện này với trưởng bối trong tộc, quãng đường sau đó Mộc gia huynh muội hai người đều nhanh chóng lên đường. Trước hoàng hôn một đoàn ba người đã trở về tới Huyền Sơn Thành.
Trải qua chuyến này phong ba, chứng kiến bức tường thành cao mấy chục mét sừng sững trước mặt, ba người đều không khỏi trong lòng cảm khái. Chính bức tường thành này đã cứng rắn ngăn chặn yêu thú rời khỏi Thái Hoang Sơn Mạch mấy trăm năm nay; nếu như nó sụp đổ thì không chỉ mấy trăm người chết thảm giống như ở Lục Đông Trấn mà con số đó sẽ lên tới hàng chục vạn, hàng trăm vạn người chết.
“Trên đời này không có bữa tiệc nào là không tàn, xin cáo từ. Lần này ra ngoài thực hiện nhiệm vụ xin đa tạ Lý huynh đã giúp đỡ nhiều.” Mộc Tử Lâm ngồi trên ngựa ôm quyền trịnh trọng nói. Quả thực nếu như không có Lý An thì hắn lúc này là ngồi trên ngựa hay nằm trong xe còn khó nói.
“Xin cáo từ nhị vị rồi! Tại hạ sẽ ở Lạc Hồng Quán chờ đợi tin tức của nhị vị.” Lý An cũng chắp tay cáo từ sau đó dẫn theo cỗ xe ngựa rời đi.
Mộc gia huynh muội hai người yên lặng nhìn bóng lưng hắn biến mất sau dòng người đông đúc rồi cũng mang theo thi thể Tam Đầu Lang trở về Mộc gia.
Mấy ngày ra ngoài không thấy, Lạc Hồng Quán cùng với trước khi Lý An rời đi vẫn không có gì khác biệt, cửa lớn chỗ người ra vào có chút đông đúc, xem ra tình hình làm ăn rất thuận lợi.
Bạch Hầu cùng với Tam Đầu Lang quá mức chói mắt gây chú ý, chỉ sợ sẽ dọa chạy khách khứa trong tiệm, Lý An trước để chúng nó chờ yên trong xe, bản thân một mình đi vào cửa tiệm.
Liễu Thanh Nhi đang ngồi bên quầy hàng xem sổ sách, tay cầm bút lông viết gì đó; thấy hắn trở về, khuôn mặt xinh đẹp lập tức cười tươi như hoa, vội bỏ xuống bút, chạy tới trước mặt hắn nhỏ giọng nói: “Mừng Lý đại ca trở về!”