Chương 205: Tam Đầu Lang dị chủng
Đêm mát trăng thanh, đang là mùa hè nhưng đứng bên hồ nước lại cảm nhận được một tia lạnh. Đột biến xảy ra quá mức đột nhiên, động tĩnh quá mức lớn khiến cho toàn bộ những người có mặt trong bữa tiệc đều bị doạ cho sững sờ.
Trong tầm mắt của đám người, một con quái thú nhanh như chớp phóng ra khỏi mặt hồ rồi ầm ầm đáp xuống giữa đám người làm bắn lên một mảnh bụi đất. Khoảng cách gần như vậy, xung quanh lửa đèn đuốc sáng trưng, đám khách nhân đều nhìn rõ mồn một bộ dạng của con quái thú.
Đó là một vật thân hình giống như chó sói, toàn thân không có một sợi lông, da dẻ nhợt nhạt nhăn nheo. Ở trên cổ của nó mọc ra ba cái đầu, hai cái đầu ở hai bên chỉ lớn hơn nắm tay một chút, hình dạng nhăn nheo xấu xí như quả táo phơi khô, cái đầu ở chính giữa ngược lại hình dạng giống như đầu hổ, to lớn dọa người, hai con ngươi đỏ quạch giống như nhỏ máu, miệng hổ gầm gừ để lộ hai hàm răng nanh trắng ởn nhọn hoắt.
Ngắn ngủi chết lặng sau đó đám quyền quý bên trong Lục Đông Trấn lập tức la hét thất thanh, trong lúc hoảng sợ cực độ cũng không lo được cái gì thể diện vừa chạy vừa bò chỉ mong có thể nhanh một chút rời xa con quái vật gớm ghiếc.
May mắn chính là con quái vật giống như cũng không nhìn thấy đám người này, mặc kệ cho bọn hắn la hét chạy tán loạn khắp nơi giống như con ruồi không đầu, hai con mắt đỏ quạch không chút sắc thái từ đầu tới cuối đều nhìn chằm chằm đình thủy tạ lúc này đã trở thành một đống đổ nát.
Gió đêm lất phất thổi bay lớp bụi bặm, đống gạch nát ngói vụn bên bờ hồ đột nhiên ầm ầm một tiếng bị đánh bay tứ tán, Lý An cùng với Mộc Tử Lâm, Mộc Hoài Anh phi thân nhảy ra khỏi đống đổ nát.
Tình trạng của bọn hắn lúc này trông có chút chật vật, Lý An còn khá tốt ngoại trừ y phục trên người một mảnh bụi đất cùng với vai trái bị cắt ra một vết không lớn không nhỏ ra thì không gì đáng ngại, thần sắc lạnh lùng chỉ nhìn chằm chằm con quái vật mà không nói gì.
Mộc Tử Lâm so ra thảm hơn nhiều, ngang eo bị cắt ra một vết thương sâu hoắm, máu tươi tuôn ra đỏ thẫm cả vạt áo, khuôn mặt đã chuyển sang trắng bệch của hắn đầy vẻ hoảng sợ không thôi. Nếu lúc nãy không phải muội muội kéo hắn một cái thì hắn lúc này đã bị cắt làm đôi rồi, bây giờ nghĩ lại tình cảnh ngàn cân treo sợi tóc lúc nãy thực sự là trong lòng lạnh toát một mảnh.
Mộc Hoài Anh ngược lại là duy nhất trong số ba người không bị thương, tuy nhiên phần y phục trước ngực cùng bụng lại bị cắt ra hai vết cắt hẹp dài. Thông qua vết cắt có thể lờ mờ nhìn thấy bên trong còn có một lớp nội giáp màu vàng kim óng ánh.
“ Không thể nào? Vậy mà không chết một cái nào?”
Âm thanh khàn khàn mười phần quái dị đột ngột vang lên, cao vút giống như dùng hai miếng sắt cứa vào nhau mà phát ra.
Lý An ba người không hẹn mà quay sang nhìn nhau, đều thấy trong mắt đối phương một vẻ kinh dị thần sắc. Vừa lên tiếng nói chuyện không phải là bất cứ kẻ nào có mặt ở đây mà lại là con quái thú xấu xí kia.
Lý An một mặt không thể tưởng tượng nổi mà hỏi, hai tay ôm đầu hét lớn: “ Ngươi là một con Tam Đầu Lang đi, ngươi có thể nói được? Đây chẳng phải là thành tinh rồi hay sao?”
Mộc gia huynh muội mặc dù cũng kinh ngạc nhưng cũng không giống như Lý An thất thố như vậy, bọn hắn không khỏi bốn mắt nhìn nhau. Làm sao bọn hắn đều cảm thấy họ Lý kia đột nhiên lại trở nên kích động như vậy? Một con hung thú biết nói tiếng người tuy không phải phổ thông mặt hàng nhưng tổng cũng không đến nỗi khiến cho một vị hàng thật giá thật Luyện Khí Sĩ như ngươi há mồm trợn mắt cực kỳ khoa trương như vậy đi.
Cái đầu chính giữa của con quái vật vô cùng nhân tính hoá nhếch mép một cái, vậy mà lại tiếp tục mở miệng phun tiếng người: “ Các ngươi đã uống vào Độ Linh Tán của ta, trong vòng 3 khắc thời gian linh lực trong cơ thể sẽ trở nên vận chuyển mất linh, đừng mong có thể sử dụng được pháp thuật. Ngược lại Luyện Thể Sĩ sẽ không chịu bất cứ ảnh hưởng gì, chỉ là một cái chưa đột pháp kim thân cảnh tiểu nha đầu mà thôi có thể làm nên trò trống gì? Các ngươi hãy ngoan ngoãn chịu chết đi.”
Lý An nghe vậy thì im lặng không nói, vừa rồi uống vào ly rượu cuối cùng kia hắn lập tức phát hiện ra linh lực trong đan điền vậy mà giống như hoá thành bùn một dạng, dù bản thân vẫn có thể vận chuyển đi ra kinh mạch tuy nhiên cảm giác lại nặng nề như chì, vô cùng miễn cưỡng. Cũng chính vì cái này nguyên do cho nên con hung thú kia một kích đánh lén mới có thể làm bị thương được Lý An cùng với Mộc Tử Lâm, nếu không bình thường hai cái Luyện Khí Sĩ làm sao có thể dễ dàng bị thương như vậy.
Mộc Tử Lâm bên cạnh đột nhiên toàn thân rung mạnh một cái, cái đầu của y không ngờ lại biến thành một cái đầu kim sư toàn thân rực rỡ kim quang, dù vậy thân hình vẫn giữ nguyên thân người không hề biến đổi, đầu kim sư ngửa cổ lên trời gầm lên một tiếng bất cam rồi một lần nữa hoá trở lại thành đầu người. Mộc Tử Lâm thần sắc trầm trọng vô cùng, dù chưa từng nghe qua cái gọi là Độ Linh Tán gì đó nhưng linh lực trong cơ thể hắn thực sự là vận chuyển mất linh rồi, lấy tình trạng của hắn bây giờ chỉ sợ so với phố phường phàm nhân cũng không có quá nhiều khác biệt.
“ Mọi người không cần sợ hãi, đầu Tam Đầu Lang này so với đầu chúng ta đánh giết lúc sáng rõ ràng nhỏ yếu hơn rất nhiều. Ta cùng với Lý đại ca cùng nhau hợp sức chưa hẳn là không thể đem nó đánh bại được.” Mộc Hoài Anh ngược lại thực lực không bị hao tổn gì, quét ngang thiết côn trước người ngưng trọng nói.
Con Tam Đầu Lang kia nghe lời này lập tức gầm lên dữ tợn, âm thanh càng trở nên cao vút chói tai: “ Ta cái kia đáng thương đệ đệ chỉ là ra ngoài kiếm ăn một chuyến các ngươi liền đem nó giết chết, thực sự là đáng giận. Hôm nay ta nhất định phải chặt đầu các ngươi tế bại cho đệ đệ của ta.”
Lý An càng nhìn càng hứng thú, không nhịn được đi tới gần con Tam Đầu Lang hơn một đoạn, ánh mắt soi mói không thôi, miệng lại giống như đang lẩm bẩm với chính mình: “ Còn sẽ biết suy nghĩ như con người, thực sự là thành tinh rồi!”
Tam Đầu Lang thấy đối phương tiếp cận mình không quá mười bước chân liền lập tức hung ác gầm lên, há miệng phun ra một lưỡi đao gió. Lưỡi đao gió dài chưa tới một mét, màu sắc lẫn tốc độ đều yếu hơn lưỡi đao gió do con Tam Đầu Lang to lớn lúc sáng một bậc, tuy nhiên dù gì cũng là yêu thú bản mệnh thần thông, dù cho là phàm huyết cảnh luyện thể sĩ để bị cắt trúng cũng chỉ đầu thân chia lìa kết cục thảm thiết.
Lý An thấy vậy không chút ngần ngại kinh hoảng, nhanh như chớp giật rút ra Bách Luyện Kiếm chém mạnh một vòng. Choang một tiếng như kim thiết va chạm, lưỡi đao gió trực tiếp bị cắt ra làm đôi, hai nửa lưỡi dao phân biệt cắm vào hồ nước phía sau làm bắn lên tung tóe bọt nước.
Lý An cũng bị đánh cho cao cao bay về phía sau rồi nhẹ nhàng đáp xuống đất, cũng không chịu tổn thương gì. May mắn hắn còn là giắt Bách Luyện Kiếm ở bên hông, nếu như thả ở bên trong không gian đan điền thì hắn lúc này đúng là tay không bắt giặc rồi.
Cùng với lúc đó Mộc Hoài Anh cũng lấy công làm thủ, thân hình nhanh như bôn lôi áp sát con Tam Đầu Lang sau đó một côn quét ngang đánh vào phần lưng của nó. Con hung thú cứng rắn bị nện một cái thân hình còi cọc không lớn hơn một con dã cẩu bao nhiêu trực tiếp giống như bao tải rách bị đánh bay.
Tuy nhiên ngược lại nhờ vậy mà Tam Đầu Lang đã thành công kéo dài ra khoảng cách giữa hai bên, một lần nữa lại mở miệng phun ra lưỡi đao gió.
Mộc Hoài Anh biết lợi hại vội vàng một bên nhanh chóng rút lui một bên dùng thiết côn chặn lại lưỡi đao gió, kết cục tuy cũng không cắt thương nhưng hai tay cũng không khỏi run rẩy không ngừng. Chỉ sợ nếu cứ tiếp tục thế này không qua mấy lần hai bàn tay của nàng đều muốn không cầm lên nổi cây thiết côn nặng mấy chục cân này đi.