Chương 200: Nhân gian thảm cảnh
Nửa đêm, thời tiết âm u mây đen nuốt trọn ánh trăng sáng, toàn bộ thiên địa giống như đều chìm sâu vào đầm lầy đen kịt.
Bên trên đỉnh đồi, ngọn lửa lách tách âm ỉ cháy soi sáng một vùng không gian, mảnh đất nhỏ bé nơi hoang sơn dã lĩnh này giống như là nơi cuối cùng trên thế giới có sự sống.
Lý An ngồi bên đống lửa ngẩn người, thỉnh thoảng lại dùng que củi gảy đống lửa lên cho lửa cháy thêm vượng, phương xa truyền tới tiếng nước sông ầm ầm đổ về hạ du nghe giống như âm thanh trôi nổi tới từ thế giới khác.
“Lý huynh không ngủ hay sao?” Mộc Tử Lâm không biết đã thức dậy từ bao giờ, hoặc cũng có thể là y chưa bao giờ đi ngủ, y lại ngồi xuống đối diện với Lý An qua ngọn lửa, ánh lửa bập bùng nhảy múa nơi đáy mắt đen tuyền của y.
“Sáng sớm ngày mai là tới Lục Đông Trấn rồi, phía trước không biết phải đối diện với yêu thú như thế nào cho nên tại hạ có chút lo lắng ngủ không yên.” Lý An lắc đầu trả lời, lý do này thực ra cũng chỉ là một phần mà thôi, chủ yếu vẫn là bởi vì tại một nơi xa lạ, bên cạnh lại có hai người không quen không biết khiến cho hắn dù có cố gắng cũng chẳng tài nào ngủ nổi.
“Ta đã tìm hiểu sơ qua rồi, Lục Đông Trấn bị yêu thú quấy phá đã hai tháng nay, trong trấn người dân vì vậy mà chết rất nhiều, quan binh đã nhiều lần tổ chức phục bắt nó nhưng đều bất thành. Con yêu thú này chắc chắn là một con hung thú cấp bậc không thể sai được.” Mộc Tử Lâm trầm giọng nói.
“Không biết được là loài hung thú nào hay sao?” Lý An nghi hoặc hỏi.
“Không biết được, những người chân chính đối diện với nó đa phần đều chết cả rồi. Những người khác thì chỉ thấy một cái bóng mờ vút qua mà thôi.” Mộc Tử Lâm giang tay nói. Dù sao đối với người bình thường thì sức mạnh của yêu thú vẫn là quá mức khủng khiếp, tới mức ngay cả hình dáng của đối phương cũng không nhìn được là chuyện bình thường mà thôi.
Lý An nghe vậy cũng không tiếp tục nói cái gì, quay đầu nhìn sang hướng Lục Đông Trấn nơi phương xa. Chỉ là không nhìn thì thôi, vừa quay đầu đập vào mắt Lý An liền là một đốm đỏ trong màn đêm đen kịt trông vô cùng chói mắt.
“Mộc huynh mau nhìn kìa!” Lý An lập tức đứng phắt dậy, chỉ về hướng Đông gấp gáp nói.
Mộc Tử Lâm nghe thế vội vàng đứng dậy nhìn theo, mới đầu hắn cái gì cũng không nhìn thấy, chỉ thấy trước mặt một màu đen huyền. Chỉ là cẩn thận nhìn kỹ một lúc lâu hắn tựa hồ nhìn thấy một chấm đỏ lờ mờ cực kỳ nhạt ở nơi chân trời thì phải? Hắn không thể chắc chắn được đấy là thật hay vẫn là ảo ảnh!
“Hướng kia chính là Lục Đông Trấn không sai, nơi đó đang xảy ra hoả hoạn, xa như vậy vẫn có thể nhìn thấy được chỉ sợ quy mô hoả hoạn không nhỏ.” Lý An chắc như đinh đóng cột nói ra.
“Chẳng nhẽ là con hung thú kia đang làm loạn? Chúng ta bây giờ chi bằng hãy lập tức lên đường tranh thủ sớm tới được Lục Đông Trấn, nói không chừng có thể giết được con hung thú cũng không chừng.”
“Được như thế thì còn gì bằng!” Lý An lập tức gật đầu đáp ứng.
Ba người nhanh chóng lên ngựa khởi hành ngay trong đêm đi về phía Lục Đông Trấn. Lý An ở phía trước dẫn đường, lấy thị lực của hắn đường núi dù khó đi nhưng không thể làm khó được hắn mảy may. Mộc gia hai huynh muội đi ở phía sau, không ai nói với ai câu gì.
Hai người cứ như vậy gấp rút lên đường hơn ba canh giờ, tới khi phương đông xuất hiện những tia nắng đầu tiên thì cuối tầm mắt ba người cuối cùng cũng nhìn thấy Lục Đông Trấn bóng dáng.
Chỉ thấy nơi chân trời xa vời không thể chạm tới, đen trắng giao nhau một đường, bình minh đỏ tươi như hòn lửa đã lộ ra một chút, ánh nắng mai nhuộm hồng dải mây mờ vắt ngang bầu trời. Tuy vậy nhưng giữa trời đất vẫn còn tối tăm, dòng Đạm Vân Giang uốn lượn lấp lánh chút hào quang trông như một dòng chảy ánh sáng.
Bên bờ Đạm Vân Giang, ngay chỗ con sông bẻ ngoặt sang hướng khác, một biển lửa đang hừng hực bùng cháy. Lấy nơi này làm trung tâm, bán kính mấy trăm mét xung quanh đều sáng trưng như ban ngày.
Nơi đang cháy hừng hực như hoả ngục kia hẳn chính là Lục Đông Trấn, trong trấn người người nhốn nháo loạn thành một đoàn, không ít ngôi nhà đều đang hừng hực cháy lớn. Lờ mờ có thể nghe thấy tiếng khóc than thê lương vô cùng từ nơi đó men theo cơn gió đêm truyền tới tai đám người Lý An.
“Chia nhau ra hành động, nếu phát hiện hành tung yêu thú nhất định phải phát tín hiệu báo cho những người còn lại biết.” Lý An hướng Mộc gia huynh muội gật đầu rồi lập tức phóng ngựa đi vào Lục Đông Trấn.
Bên trong Lục Đông Trấn lúc này đang loạn thành một đoàn, Lý An tới không dám cưỡi ngựa trong trấn liền bất đắc dĩ tại lối vào trấn bỏ ngựa lại đi bộ.
Vừa bước vào trong trấn nhiệt độ xung quanh lập tức tăng vọt lên, xung quanh bốn phương tám hướng đâu đâu cũng đều là biển lửa hừng hực, mồ hôi trên trán Lý An ứa ra liên tục.
Vừa đi được mấy bước đập vào mắt Lý An liền là một đoạn đường lớn bị phá hủy nặng nề, mặt đường được làm từ đá hoa cương cứng rắn vậy mà lúc này bị đào ra mấy cái hố sâu cả mét, mặt đường vài nơi còn để lại mấy vệt móng vuốt cực kỳ lớn.
Lý An đi tới bên cạnh một cái hố cúi người nhìn vào, thấy bên trong là một mảnh máu thịt bầy nhầy, máu tươi đọng thành vũng như vũng nước mưa, bên trong một mái tóc đen nửa nổi nửa chìm trông vô cùng kinh dị.
Hắn cố nén cơn buồn nôn trực trào nơi cổ họng vội vàng men theo dấu vết tiếp tục tìm kiếm tung tích con hung thú. Xung quanh tiếng khóc than giống như cũng đã mệt nhoài đuối sức mà tắt đi, bốn phía im ắng lại càng thêm phần quỷ dị.
Đang không có mục đích tìm kiếm giống như con ruồi không đầu, Lý An bỗng nhiên nghe thấy tiếng cầu cứu, hắn liền men theo âm thanh mà chạy tới kết quả nhìn thấy một đứa bé khoảng mười tuổi, mười một tuổi đang ngồi bên một đống đổ nát mà khóc lóc.
Từ bên dưới mảng tường lớn bên cạnh đứa bé thò ra một đôi chân, máu tươi theo kẽ gạch róc rách chảy ra như suối chảy khỏi khe.
Nhìn thấy cảnh này trong lòng Lý An càng nặng trĩu tuy nhiên cũng không có cách nào tốt hơn, chỉ có thể tiếp tục vô vọng tìm kiếm đi lên.
Phạm vi xảy ra hoả hoạn là một con phố nhỏ dài khoảng 200m, hai bên nhà cửa san sát đều bốc cháy nghi ngút, đâu đâu cũng thấy đầy thi thể nằm la liệt, trong đó đa phần đều là chân vụn tay vụn, di hài không lành lặn, vị trí vết thương rõ ràng là dấu vết răng thú cắn xé.
Khoảng một canh giờ sau, Lý An cùng với Mộc gia hai huynh muội tập trung lại ở cuối con phố xảy ra hoả hoạn, mấy người đều nhìn nhau lắc đầu không nói, rõ ràng đều không phát hiện tung tích hung thú.
Mộc Hoài Anh khuôn mặt tái mét, nghiến răng nói: “Súc sinh khốn khiếp, nếu để ta bắt được nhất định sẽ xé thịt lột da ngươi.”
“Người bình thường đứng trước mặt hung thú đúng là yếu ớt không chịu nổi một kích, chỉ có duy nhất một kết cục chính là tán thân trong bụng yêu, chết không toàn thây.” Mộc Tử Lâm lắc đầu không thôi, dù đã nghe nhiều chuyện yêu thú quấy phá nhân gian khiến cho thây chất thành núi máu chảy thành sông, hôm nay thực sự mắt thấy tai nghe mới thực sự thấm thía được sự tàn bạo của nó.
Càng đáng sợ chính sự việc tại Lục Đông Trấn tối nay cũng không phải cái gì hiếm thấy sự tình, dù sao thiên hạ rộng lớn khắp nơi đều là rừng thiêng nước độc, yêu thú sinh sôi nảy nở khắp nơi. Nhân loại tuy đông nhưng số lượng luyện thể sĩ cùng với luyện khí sĩ lại ít ỏi tới đáng thương, thường xuyên phải đối diện với yêu thú săn giết làm thức ăn.
Lý An lạnh lùng nhìn người dân Lục Đông Trấn đang chung tay nhau dập lửa, không cam lòng nói ra: “Đầu hung thú kia kích thước không nhỏ, đi lại nhất định sẽ để lại dấu vết, chúng ta hãy đi xung quanh Lục Đông Trấn một vòng nói không chừng có thể phát hiện ra hướng con hung thú trốn chạy.”
Mộc gia huynh đệ cũng không cam lòng cứ như vậy trơ mắt nhìn hung thú bỏ trốn đều gật đầu đồng ý. Ba người lại tiếp tục chia nhau ra tìm kiếm, lần này là cưỡi ngựa đi vòng quanh Lục Đông Trấn.
Một mực tìm kiếm tới khi mặt trời đã lên cao được phân nửa, trời đất cũng đã sáng rõ, một nơi bên ngoài Lục Đông Trấn lập tức vang lên 3 tiếng ngựa hí cao vút, trong buổi sáng yên tĩnh truyền đi rất xa.
Đây chính là ám hiệu ba người thống nhất với nhau, chẳng bao lâu cả ba đã tại bên cửa phía bắc của trấn tụ tập lại với nhau.
Người phát hiện ra dấu vết chính là Lý An, hắn chỉ vào hàng dấu chân một mực kéo dài về phía sau ở dưới đất.
Dấu chân giống như là dấu chân chó, bàn chân có bốn ngón, nhìn kích thước dấu chân đoán chừng chủ nhân của nó ít nhất cũng to bằng một con trâu.
Ba người thấy vậy lập tức không chút do dự cưỡi ngựa đuổi theo, dấu vết sau khi rời khỏi khoảng đất trống phía trước lối vào tiểu trấn liền bị cây cối che khuất. Mộc gia huynh muội hai người nhìn trước mắt một mảnh cỏ cây xanh mướt không tài nào có thể phân biệt nổi con hung thú chạy đi đường nào. Lý An ngược lại không chút do dự cưỡi ngựa đuổi theo về một hướng, hai người còn lại thấy thế cũng chỉ có thể nhanh chóng đuổi theo.
Lý An một mực men theo dấu vết để lại đi một vòng lớn, không ngờ vậy mà cuối cùng lại trở lại bên bờ Đạm Vân Giang.
Đoạn sông này nằm ở thượng nguồn so với vị trí của Lục Đông Trấn, dấu vết lại cho thấy con hung thú chạy trốn xuôi xuống hạ du phía Lục Đông Trấn.
“Chẳng nhẽ con hung thú kia đi mà trở lại?” Lý An nhìn tới đây trong lòng trầm xuống, thấp giọng lẩm bẩm.