Chương 199: Hoang sơn dã lĩnh
Đạm Vân Giang là một trong những con sông lớn nhất Kính Quốc, nó bắt đầu từ sâu bên trong Thái Hoang Sơn Mạch, sau khi chảy qua ba châu rộng lớn rồi mới đổ ra biển. Sông này quanh năm thủy sản dồi dào, phù sa màu mỡ, là nguồn sống của vô số dân chúng Kính Quốc, ngoài ra nơi đây cũng là tuyến đường thuỷ quan trọng bậc nhất Kính Quốc, mỗi ngày đều có vô số thuyền bè men theo nó ngược xuôi bắc nam.
Hai bên bờ Đạm Vân Giang, cứ cách khoảng trăm dặm lại có một thành trấn nhỏ, cách ngàn dặm lại có đại thành toạ trấn, nhân khí vô cùng náo nhiệt.
Chỉ là cũng vì vậy mà mỗi năm khi mùa lũ tới, nước Đạm Vân Giang dâng cao nhấn chìm hai bên bờ chính là thiên tai ảnh hưởng tới cuộc sống của ngàn vạn con người. Mỗi năm trước khi mùa lũ bắt đầu những người sống gần bờ sông đều phải dời tới nơi cao hơn, những người ở nơi cao hơn cũng phải bận rộn tích trữ lương thực, dù vậy mỗi năm đều chết mất không ít người.
Đứng trước nước lũ cuồn cuộn dâng cao nhấn chìm cả núi non, dân chúng bình thường trong lòng chỉ có tuyệt vọng, bọn hắn tại hai bên bờ sông khắp nơi dựng lấy miếu thờ thuỷ thần, mỗi năm đều cử hành trọng lễ cầu mong cho mưa thuận gió hoà. Chỉ là số người chết vì mưa lũ không hề vì vậy mà giảm bớt chút nào.
Căn miếu nhỏ trước mắt Lý An chính là một trong vô số căn miếu thuỷ thần như vậy. Miếu thờ không tính là lớn, nằm ở bên cạnh bờ sông ở dưới bóng của một gốc cây già, gốc cây cao lớn xanh um, cành lá xum xuê rợp bóng che khuất ngôi miếu cùng với khoảng sân nhỏ phía dưới.
Căn miếu đoán chừng cũng đã có tuổi rồi, tường ngói rêu phong, lúc này bởi vì thời gian còn sớm cho nên cũng không nhìn thấy người dân nào tới thắp hương cúng bái.
Lý An cưỡi ngựa đi tới phía trước miếu thờ, sau khi xuống ngựa thì cẩn thận buộc ngựa vào thân cây rồi mới chậm rãi bước vào trong.
Bên trong miếu thờ không có ánh nến, không gian có chút tối tăm. Lý An thản nhiên cất bước vào trong, không ngờ vừa bước vào liền cảm thấy một cỗ kình phong đập thẳng vào mặt, một bóng đen nhanh như chớp đập thẳng xuống đầu hắn.
Lý An không có chút nào phản ứng, Bạch Hầu ngồi trên vai hắn liền đã nhanh như chớp đánh ra một chưởng, một chưởng này lực đạo không nhẹ trực tiếp đem bóng xám đen cho bật ngược trở lại.
“Muội muội chớ vô lễ!”
Đúng lúc này từ trong miếu truyền ra tiếng nam tử gấp gáp, một thiếu niên trẻ tuổi vội vàng chạy ra từ căn phòng nhỏ phía sau bàn thờ.
Phía trước cách Lý An khoảng năm bước chân là một thiếu nữ trẻ tuổi mặc võ phục màu xanh lục, tóc ngắn buộc cao anh khí mười phần, trong tay cầm một cây thiết côn còn dài hơn cơ thể của mình.
Vừa rồi thiếu nữ dùng thiết côn tấn công Lý An bị Bạch Hầu dùng tay đánh bật trở lại, lúc này ngoài mặt nhìn như bình thường nhưng nếu chú ý nhìn kỹ có thể thấy bàn tay phải cầm côn của nàng ta đang run rẩy nhè nhẹ.
Lý An từ sớm đã phát hiện ra hai người bọn hắn, chỉ là không ngờ đối phương còn chưa nói lời nào đã ra tay đánh người như thế này. Hắn một bên xoa đầu an ủi Bạch Hầu một bên trầm giọng nói: “Tại hạ theo ước hẹn tới nơi này, tại sao cô nương lại hạ thủ độc ác như vậy.”
“Cái gì mà hạ thủ độc ác chứ? Không phải ngươi vẫn an ổn lông tóc không thương đấy hay sao?” Thiếu nữ chống thiết côn xuống đất, hống hách lên tiếng.
“Nếu đổi lại là một người bình thường thì nói không chừng đã bị một côn của cô đánh cho vỡ đầu rồi.” Lý An không cho là đúng nói lại.
“Hừ! Nếu chỉ là người bình thường tự nhiên bổn cô nương sẽ không thèm ra tay. Ta thấy ngươi rõ ràng là người luyện võ, lại là Ảnh Vệ được phái tới làm nhiệm vụ cùng huynh muội chúng ta, nếu như ngươi bị một côn này của ta làm bị thương thì chính là nói rõ ngươi không đủ trình độ đồng hành cùng bọn ta, nếu đi cùng cũng chỉ làm vướng chân vướng tay chứ chẳng được ích lợi gì.”
Thiếu niên vội vàng chạy tới giải hai bên, lên tiếng hòa giải: “Được rồi, được rồi! Chúng ta sắp tới còn cần phải kề vai sát cánh chiến đấu cùng nhau, không nên bởi vì chút chuyện này mà làm tổn thương hòa khí. Vị công tử này, tại hạ họ Mộc tên Tử Lâm, còn đây là muội muội của ta Mộc Hoài Anh, nhận được mệnh lệnh lần này tới Lục Đông Trấn diệt yêu.”
Lý An thấy hắn một thân y phục thư sinh, bộ dáng hiền lành thật thà liền cũng không tiếp tục so đo với tiểu cô nương kia, cũng mỉm cười chắp tay giới thiệu: “Tại hạ Lý An, lần này cũng là phụng mệnh tới Lục Đông Trấn diệt yêu.”
Mộc Tử Lâm nghe vậy thì chỉ khẽ gật đầu, ba người bọn hắn đều đã được cho xem tranh vẽ chân dung của đối phương cho nên cũng không cần mất thời gian xác nhận thân phận cái gì.
Mộc Hoài Anh đi tới bên cạnh đệ đệ của mình, liếc nhìn Lý An từ đầu tới chân một lượt rồi sâu sắc ngắm nhìn Bạch Hầu. Con vật nhỏ nhìn thấy mình bị nhìn chằm chằm thì cũng không chịu thua kém chút nào trừng mắt nhìn lại, khoé miệng gầm gừ để lộ hàm răng sắc lẹm.
Cuối cùng Mộc Hoài Anh cũng chịu thu lại ánh mắt dò xét khỏi Bạch Hầu, hướng Lý An nói: “Ngươi tại sao lại tới muộn như vậy? Thời gian cũng không còn sớm nữa, hãy khởi hành đi thôi. Tranh thủ thời gian càng sớm hoàn thành nhiệm vụ càng tốt.”
Lý An tự nhiên không có dị nghị gì, ba người cùng một chỗ rời khỏi miếu thờ. Mộc gia huynh muội buộc ngựa ở bụi cỏ lau ven sông, đợi bọn hắn dắt ngựa trở ra ba người liền cưỡi ngựa phi nước đại về hướng Lục Đông Trấn.
Theo lý mà nói chỉ cần cưỡi ngựa men theo bờ sông gần trăm dặm khoảng cách liền có thể tới được Lục Đông Trấn tuy nhiên Đạm Vân Giang con sông này chảy rất ngoằn nghèo, lúc đông lúc tây, nếu như cứ men theo bờ sông mà đi thì sẽ kéo dài ra gấp đôi khoảng cách còn hơn.
Ba người Lý An trên đường không nói chuyện một mực cúi đầu phi nước đại, tới khi chiều tối thì đã cách Lục Đông Trấn không quá mười dặm khoảng cách.
Lý An nhìn một chút hoàng hôn đã lặn sau chân trời mất quá nửa, bầu trời đã bắt đầu chuyển sang màu tím than thì hướng hai người bên cạnh nói ra: “Thời gian đã muộn rồi, phía trước lại đường núi gập ghềnh khó đi. Chi bằng chúng ta hãy ở lại nơi này một đêm, ngày mai lại tiếp tục lên đường. Các vị thấy thế nào.”
Mộc gia huynh đệ cưỡi ngựa cả một ngày cũng đều đã có chút mệt mỏi, bụng dạ đói meo nghe vậy thì cũng gật đầu đồng ý.
Bọn hắn đều là người mang thân thủ phi phàm, ở nơi hoang sơn dã lĩnh này cũng không cần sợ cái gì dã thú hay trộm cắp liền dứt khoát tại trên đỉnh một ngọn đồi nhỏ dừng lại một đêm.
Ba người cẩn thận buộc ngựa lại một nơi rồi chia nhau ra hành động, Lý An cùng Mộc Hoài Anh đi xung quanh thử vận may xem có săn được con mồi nào không, Mộc Tử Lâm thì đi cắt cỏ lấy nước cho ba con tuấn mã.
Nửa canh giờ sau Mộc Tử Lâm đã tại trên đỉnh đồi đốt lên một ngọn lửa lớn, củi khô cháy vượng kêu lách tách vô cùng vui tai, cách ngọn lửa không xa ba con ngựa tốt đang nhởn nha gặm cỏ.
Mộc Hoài Anh xách theo thiết côn chán nản leo lên đỉnh đồi, nhìn thấy ca ca liền không nhịn được mà than thở: “Trời tối quá muội không tìm được con mồi nào cả.”
“Xem ra đêm nay phải gặm lương khô cho qua bữa rồi.” Mộc Tử Lâm không có gì là bất ngờ, thuận tay châm thêm củi vào đống lửa.
Mộc Hoài Anh thấy vậy cũng chỉ có thể chán nản ngồi xuống bên cạnh Mộc Tử Lâm, nhìn đống lửa cháy càng ngày càng lớn mà không có chút tinh thần nào. Lương khô vừa cứng vừa chát, bảo nàng làm sao có thể ăn được đây. Chỉ là chính mình không thể săn được con mồi cho nên cũng không thể trách ai, nghĩ tới đây nàng ta lại càng chán nản, thuận tay vung mạnh thiết côn đập mạnh vào đống lửa làm cho hoa lửa bay tung toé khắp nơi.
Mộc Tử Lâm bị đốm lửa bay tới trên vạt áo hốt hoảng vội vàng đứng dậy nhảy nhót không ngừng như khỉ, Mộc Hoài Anh nhìn thấy cảnh này thì cười tới gập cả người, buồn phiền lập tức quét sạch sành sanh.
Khoảng một chén trà thời gian sau Lý An cũng chậm rãi trở về, Mộc gia huynh muội hai người vốn cũng không ôm hy vọng gì nhưng không ngờ hắn vậy mà lại không trở về một mình.
Trên vai Lý An không ngờ vậy mà đang vác một đoạn cành cây, một đầu cành cây treo lủng lẳng ba con thỏ béo đã được lột sạch lông da cùng loại bỏ nội tạng, máu tươi vẫn còn róc rách chảy xuống tảng đá phía dưới chân hắn.
Ngoài ra trên cành cây còn có một chùm trái trứng cá chín mọng trông vô cùng ngon mắt.
“Tại hạ ra bờ sông sơ chế thỏ rừng cho nên trở về hơi muộn, hai vị đừng trách.” Lý An đặt cành cây xuống đất, mỉm cười nói.
Chỉ là huynh muội hai người Mộc gia trong mắt lúc này làm gì có Lý An hắn nữa, bốn mắt toả sáng nhìn chằm chằm thịt thỏ.
Mộc Hoài Anh vất vả cả tối vẫn không có thu hoạch gì đứt quãng lên tiếng: “Ngươi làm sao bắt được nhiều vậy?”
“Tại hạ trước kia từng làm thợ săn, cũng có một chút ít kinh nghiệm.” Lý An khiêm tốn nói. Đoạn hắn thò tay vào trong ngực lấy ra một lọ bột ớt, một lọ muối cùng một lọ gia vị, trước kia Lý gia mấy người thường xuyên phải ở trong rừng sâu núi thẳm cho nên hắn có cất giữ một ít đồ gia vị tới nay vẫn còn.
Dù sao đồ vật để bên trong không gian đan điền cũng sẽ không hỏng, mấy chiếc bình lại cũng không tốn được bao nhiêu diện tích.
Ba con thỏ béo tốt được gác lên ngọn lửa, chẳng bao lâu nước mỡ đã tí tách nhỏ xuống, lớp da nhanh chóng chuyển sang màu vàng ươm. Lý An canh chuẩn xác thời cơ lần lượt rắc ba lọ gia vị lên thịt thỏ, mùi thơm lập tức tràn ra phân nửa ngọn núi.
Không bao lâu sau thịt thỏ đã nướng xong, Lý An liền phân cho hai huynh muội Mộc gia mỗi người một con, sau đó cầm lấy phần mình ngồi trên tảng đá bắt đầu miếng lớn ăn uống. Hắn cũng cả ngày nay không ăn gì rồi, thịt thỏ chế biến sơ sài vậy mà vô cùng vừa miệng.
Mộc gia huynh đệ nhận lấy thịt thỏ đều không kìm được mà nuốt lấy một ngụm nước bọt, Mộc Hoài Anh không chút do dự cắn xuống một miếng lớn khiến cho khoé miệng dính đầy dầu mỡ.
“Ngon thật đấy! Lý đại ca tay nghề thực là tốt.” Mộc Hoài Anh nhồm nhoàm không rõ nó, giơ lên ngón cái khen lấy khen để, cách xưng hô cũng vô thức trở nên vô cùng thân thiết.
Lý An nghe vậy chỉ là khiêm tốn mỉm cười không nói gì, ánh mắt quan sát Mộc Tử Lâm.
Mộc Tử Lâm nhìn muội muội mình ăn một miếng thịt thỏ, một bên gãi đầu một bên thật thà cười: “Đúng rồi ta còn chưa tháo yên của ba con ngựa, đợi một chút ta đi tháo yên ngựa cái đã, muội không được ăn thịt thỏ của ta đâu đấy.”
“Hừ! Muội mới không thèm.” Mộc Hoài Anh lập tức đẩu môi tức giận trả lời.
Mộc Tử Lâm cũng không so đo với muội muội mình, cẩn thận đưa thỏ nướng cho muội muội mình cầm rồi mới chạy về phía ba con ngựa.
Một lúc lâu sau Mộc Tử Lâm mới tất tả chạy trở về, hắn nhìn như tùy ý hỏi xem muội muội mình một ngày cưỡi ngựa có cảm thấy có chỗ nào không khỏe hay không, sau khi thấy đối phương một bên lấy ống tay áo lau miệng một bên lắc đầu thì mới cầm lên thịt thỏ bắt đầu từ tốn mà ăn.
Lý An ngồi ở phía xa xa nhìn hết vào mắt nghe hết vào tai nhưng cũng không để ý, hành tẩu giang hồ mà, không cẩn thận một cái chính là vạn kiếp bất phục.