Chương 201: Chính diện đối đầu
Hồi tưởng lại vừa rồi ở Lục Đông Trấn một bộ tu la địa ngục tràng cảnh, Lý An không khỏi trong lòng lạnh toát vội vàng thúc ngựa đuổi về phía trước.
Mộc Tử Lâm cùng Mộc Hoài Anh hai người ngưng trọng nhịn bãi cỏ lau cao quá đầu người trước mắt bị dẫm đạp thành một con đường cũng biết sự tình cấp bách vội vàng đuổi theo.
Cỏ lau ven sông tươi tốt cao lớn, bốn phương tám hướng chen chúc nhau mọc lên giống như là rừng. Con hung thú đi qua làm cỏ lau ngã rạp tạo thành một con đường vô cùng dễ thấy. Ba người cưỡi ngựa truy đuổi tuy nhiên bờ sông mặt đất vô cùng bì bõm, vó ngựa lún sâu vào trong đất cả gang tay nên tốc độ ba người cũng không thể nhanh đi đâu được.
Đưa thân vào bên trong cánh đồng cỏ lau bốn phương tám hướng đều không nhìn thấy cái gì, bên tai chỉ có tiếng vó ngựa lún sâu vào trong bùn kêu ọt ọt, ba con bảo mã không ngừng hý lên liên hồi.
Nửa canh giờ trôi qua mà ba người mới chỉ đi được khoảng một dặm khoảng cách, cứ lấy tốc độ này chỉ sợ còn phải mất một lúc lâu mới có thể đuổi tới được Lục Đông Trấn bên kia.
Lý An trong lòng bắt đầu có chút sốt ruột, vội vàng thúc vào bụng ngựa dục nó tăng tốc. Chỉ là đáng thương cho con ngựa tội nghiệp bốn chân đều hãm vào trong bùn lầy, chỉ chầm chậm di chuyển thôi cũng đã hao hết sức lực của nó rồi chứ càng đừng nói tới tăng tốc.
“ Dừng lại!” Đúng lúc này Lý An đột nhiên ghìm chặt cương ngựa, giơ tay ngăn hai người phía sau tiếp tục tiến lên phía trước.
Mộc Hoài Anh siết chặt cây thiết côn trong tay, ngưng trọng quan sát bốn phía. Chỉ thấy đông tay nam bắc bốn phía đều là lau sậy cao vút, gió thổi kêu sột soạt sột soạt không ngừng, trên đầu một khoảng trời đã sáng hẳn từ lâu một màu xanh ngắt, dưới chân bùn lầy ẩm ướt bốc mùi hôi thối nồng nặc.
Sột soát!
Sột soạt!
Sột soạt!
Không ngừng có âm thanh lau sậy bị dẫm đạp truyền tới hơn nữa còn càng ngày càng gần, tốc độ cực kỳ nhanh chóng. Tới bây giờ thì ngay cả Mộc gia huynh muội cũng nghe thấy rõ ràng, hai người liếc mắt nhìn nhau trao đổi trong giây lát, khuôn mặt không chút biểu cảm.
Sột soạt sột soạt, âm thanh càng ngày càng tới gần, ba người Lý An đều vô thức nín thở.
Đột nhiên một tiếng gầm lớn đinh tai nhức óc, một bóng đen khổng lồ ầm ầm phá vỡ biển lau sậy phóng thẳng tới ba người Lý An, thân hình khổng lồ so với ba con ngựa còn muốn lớn hơn một bậc, tốc độ nhanh tới kinh hồn.
Lý An sớm đã có chuẩn bị, nhanh như chớp đạp vào lưng ngựa nhảy sang một bên. Mộc gia huynh muội cũng không chậm hơn chút nào, cũng nhanh như chớp tránh sang một hướng khác.
Bóng đen trực tiếp phóng thẳng tới ba con ngựa xấu số đang mắc kẹt trong bùn lầy, móng vuốt sắc lẹm vung lên một lượt, ba con ngựa lập tức ầm ầm ngã xuống, bụng bị móc ra một cái hố máu sâu hoắm, máu tươi cùng nội tạng tuôn ra hết cả.
Trong không gian mùi máu tươi sộc thẳng lên mũi, kết hợp cùng mùi bùn lầy thối rữa nồng nặc từ bên dưới bốc lên càng làm cho người ta buồn nôn không chịu nổi.
Ba người cuối cùng cũng nhìn thấy được chân dung của hung thú tội nghiệt sâu nặng này. Đó là một con hung thú thân hình cao lớn giống như một con trâu lớn, thân hình chó sói mọc lông trắng buốt, đầu mọc ba chiếc đầu lâu giống như là đầu hổ, sáu con mắt đỏ ngầu tràn ngập bạo ngược chí ý, ba hàm răng sắc lẹm vẫn còn róc rách máu tươi. Toàn thân trên dưới con hung thú lúc này đã thấm đẫm đầy máu tươi, hung ác chi khí bốc lên ngùn ngụt ngút trời.
Ba người Lý An đều không phải là người bình thường, chung quy cũng sẽ không tới nỗi bị bộ dạng của con hung thú dọa cho sợ vỡ mật, chỉ là khuôn mặt của ai cũng vô cùng nghiêm trọng.
“ Là Tam Đầu Lang, ba chiếc đầu của nó chỉ có thể phun ra lưỡi đao gió vô cùng lợi hại. Loài hung thú này nổi tiếng là sức sống vô cùng mãnh liệt, muốn giết nó hoặc là phải chặt hết ba chiếc đầu hoặc là móc tim của nó ra, vô cùng khó đối phó, mọi người hãy cẩn thận.” Mộc Tử Lâm gấp rút nói ra. Đoạn vừa nói y vừa chậm chậm cởi ra y phục của mình.
Lý An nhìn thấy đối phương đang lúc nước sôi lửa bỏng lại muốn thoát y? Thực sự là có chút không hiểu ra sao.
Không cho ba người bọn hắn thêm thời gian để thương lượng, Tam Đầu Lang ba chiếc đầu lớn đồng loạt nửa đầu gầm thét một tiếng đinh tai nhức óc rồi từ bên trong miệng nó bay ra ba lưỡi đao gió rộng cỡ một mét. Đao gió tốc độ nhanh như chớp giật phân biệt phóng tới ba người Lý An.
Đao gió sắc bén vô song, một mảng lớn lau sậy lập tức bị cắt ngang sắc lẹm tạo thành một khoảng đất trống rộng lớn.
Lý An chăm chú nhìn lưỡi dao nhanh như chớp phóng đại trong tầm mắt, trong lòng lại không có một chút dao động nào. Đao gió quá nhanh muốn tránh cũng đã không còn kịp, hắn lập tức chỉ tay về phía trước, trong lòng mặc niệm một chữ hiện.
Lập tức một khối lớn tinh thiết trống rỗng xuất hiện chắn ngang trước mặt của Lý An, khối tinh thiết hình dạng vuông vức, cao hơn hai m rộng hơn một m, toàn thân ánh lên màu kim loại lạnh lẽo, cứng rắn vô song. Lưỡi đao gió cắt vào khối kim loại chỉ được vài phân rồi hóa thành một luồng gió mát bay đi mất.
Lần đầu đối diện với con hung thú vô cùng lợi hại này hắn cũng không dám để cho đao gió tới gần người, hắn cũng không phải cái gì Kim Huyết Cảnh có Kim thân bất hoại, lỡ như để đao gió lướt nhẹ qua một cái chính là kết cục mỗi nơi một nửa a, thôi thì cẩn tắc vô áy náy.
Lý An thở phào một hơi, phất tay thu lại khối tinh thiết vào trong không gian đan điền. Chuyện bản thân là Luyện Khí Sư hắn quả thực không thể nào giấu giếm được, cũng không có ý định giấu giếm.
Ngăn chặn xong một kích Lý An vội vàng ngẩng đầu nhìn sang Mộc gia huynh muội hai người.
Ở phía bên phải, Mộc Hoài Anh dùng thiết côn đập vỡ lưỡi đao gió kết quả chính là một phần lưỡi đao vẫn không bị phá huỷ hết cắt vào cánh tay trái của nàng ta một vết thương sâu hoắm. Máu tươi từ vết thương ứa ra như suối nhưng khuôn mặt của Mộc Hoài Anh vẫn tỉnh bơ, hai mắt không chớp lấy một cái nhìn chằm chằm vào Tam Đầu Lang.
Phía bên trái, một con quái vật đang ngạo nghễ đứng đấy, thân hình so với Tam Đầu Lang hơi nhỏ hơn một vòng nhưng khí thế phải thẳng một bậc. Đó là một con sư tử thân hình dài hơn 2m, toàn thân lông vàng óng ánh như hoàng kim, nơi cổ không phải là lông bờm mà là ngọn lửa đỏ cháy rực, trông vô cùng uy vũ.
“ Kia chính là pháp thuật bản mệnh của Mộc Tử Lâm!” Lý An thấp giọng lẩm bẩm, quả nhiên tiểu tử này là một cái luyện khí sĩ, hơn nữa pháp thuật bản mệnh còn lợi hại như vậy, đúng là hắn đã đánh giá quá thấp người này rồi.
“ Các vị, tại hạ biến thân giới hạn chỉ có trong vòng một nén hương thời gian, chúng ta tốc chiến tốc thắng.” Con sư tử mở miệng phun tiếng người, âm thanh đúng là Mộc Tử Lâm không sai.
“ Được!” Lý An lớn tiếng trả lời, trở tay rút ra thanh Bách Luyện Kiếm đeo bên hông. Thần Hỏa Kiếm thân là thần binh quá mức chói mắt, đôi diện với hoàn cảnh xa lạ Lý An vẫn có thói quen giữ lại cho mình vài con át chủ bài phòng hờ bất trắc có thể xảy ra.
Bách Luyện Kiếm tuy chỉ là phàm binh nhưng cũng đã trải qua thiên chuy bách luyện, thân kiếm hàn quang bức người, sắc bén vô song, là một thanh binh khí không tồi chút nào.
Bạch Hầu trên vai nhìn thấy lưỡi kiếm phản xạ ánh sáng liền kích động hẳn lên, tuy nhiên đối diện với ánh mắt của Lý An nó cũng chỉ có thể nhanh chóng nhảy khỏi vai hắn chui vào trong biển lau sậy mênh mông, chẳng bao lâu đã không còn thấy bóng dáng đâu nữa.
Mọi chuyện nói thì dài dòng nhưng thực chất chỉ diễn ra trong giây lát, Kim Sư do Mộc Tử Lâm biến thân thành ngửa đầu gầm lên một tiếng dữ dội, thân hình khổng lồ ầm ầm phóng tới con Tam Đầu Lang.
Tam Đầu Lang hiển nhiên không chút hoảng sợ nào, cũng phi thân lên nghênh chiến. Hai con hung thú cận thân vật lộn với nhau, cào cấu cắn xé không giống nhân loại chiến đấu chút nào ngược lại giống như thú vật ở giữa tranh đấu bình thường, dù vậy lại vô cùng nguy hiểm.
Một chiếc đầu của Tam Đầu Lang cắn chặt cổ của Kim Sư, hai chiếc đầu còn lại cao cao ngẩng lên, trong miệng bắt đầu hội tụ ánh sáng xanh, xem bộ dạng đoán chừng lại muốn phun ra lưỡi đao gió.
Đáng tiếc đối thủ của nó không chỉ có Kim Sư đơn giản như vậy, hai chiếc đầu vừa mới ngẩng lên thì Lý An cùng Mộc Hoài Anh bên cạnh cũng đã động thủ.
Mộc Hoài Anh một tay cầm thiết côn chỉ vào đầu lâu Tam Đầu Lang, tay còn lại nắm lấy thân thiết côn xoay mạnh một vòng. Đầu kia của thiết côn lập tức bật mở ra, từ bên trong bắn ra một viên châu nhỏ màu đen.
Hắc châu chuẩn xác đập trúng đầu lâu bên trái của Tam Đầu Lang rồi ầm vang một tiếng đinh tai nhức óc nổ tung tại chỗ. Một quả cầu lửa nhỏ xuất hiện bao bọc lấy chiếc đầu hổ của con hung thú.
Lý An cũng không chịu thua kém chút nào thân hình nhanh như chớp phóng tới phía trên con hung thú, Bách Luyện Kiếm mạnh mẽ quét thành một hình tròn trong không khí. Soạt một tiếng, một chiếc đầu lâu của Tam Đầu Lang lập tức ầm ầm rơi khỏi cổ, máu tươi tuôn ra như xối xả như nước.
Grrrrraooooooooooooo!
Tiếng thú gầm đau đớn lập tức vang lên đinh tai nhức óc.