Chương 198: Khởi hành về phía đông
Một ngày này Lý An đang ở bên bờ con sông nhỏ nằm phía sau Lạc Hồng Quán chỉ dạy đệ tử La Lôi bộ kia Vương gia quyền.
Vương gia quyền là bộ quyền pháp gia truyền của Vương gia, phẩm cấp không tính rất cao nhưng cũng không tính là thấp rồi, Lý An đem môn võ công này truyền cho đệ tử cũng không coi như mất mặt.
Vương gia quyền nếu chỉ nhìn qua thì thực sự chỉ là một bộ quyền pháp vô cùng đơn giản, tới nỗi La Lôi cái này thôn dân thiếu niên từ trước tới nay chưa từng học võ chỉ cần Lý An chỉ dạy một buổi sáng liền có thể đem Vương gia quyền đánh cho có mấy phần hình dáng.
Chỉ là theo quyền pháp càng tinh tiến thì người học sẽ nhanh chóng nhận ra rằng Vương gia quyền muốn nhập môn rất dễ nhưng muốn thông thạo nó thì lại khó khăn vô cùng, càng không nói tới đem toàn bộ tinh tuý bên trong nó nắm giữ.
Lý An lưng dựa vào gốc cây liễu già, một bên cầm cành cây nhỏ không ngừng chỉnh sửa động tác cho La Lôi, nhìn thấy thiếu niên mấy lần đều đâm đầu ngã xuống sông thì không khỏi lắc đầu thở dài nói: “ Ta bảo ngươi luyện quyền chứ cũng không bảo ngươi đánh nhau, cứ từ từ nhẹ nhàng thôi, thở đều vào.”
“ Đệ tử tuân lệnh!” La Lôi gãi đầu ngại ngùng cười, hắn đúng là lần đầu được tập võ cho nên có chút cao hứng quá mức.
Đúng lúc này từ phía xa đi tới hai người, Trương Viễn Sơn một bộ bạch bào đi ở phía trước nghe vậy thì cười nói: “ Dạy dỗ đệ tử xưa nay không phải là việc dễ, Lý công tử không nên vì vậy mà tức giận.”
“ Ta cũng không có tức giận, chỉ là nhắc đi nhắc lại một câu đã ba lần cho nên có chút chán nản mà thôi!” Lý An khẽ lắc đầu trả lời.
Trương Viễn Sơn bây giờ đã chính thức gia nhập Lạc Hồng Quán, đảm nhiệm chức vụ đội trưởng đội hộ vệ. Cùng gia nhập với hắn còn có 4 vị đệ tử thân tín đi theo từ Bích Xích Thành, hiện tại đội hộ vệ của Lạc Hồng Quán cũng chỉ có 5 người ít ỏi như vậy. Tuy nhiên điều hiếm có chính là cả 5 người đều là phàm huyết cảnh luyện thể sĩ, một thân võ công vô cùng cao cường. Lấy Lạc Hồng Quán bây giờ quy mô thì bọn hắn thừa sức bảo vệ chu toàn.
Trong số năm người, Trương Viễn Sơn mỗi tháng tiền công là 300 lượng bạc, bốn người đệ tử tiền công mỗi tháng 100 lượng bạc, đã ký khế ước làm việc một năm thời gian. Tính toán ra Lạc Hồng Quán mỗi tháng đều phải chi 700 lượng bạc để trả cho đội hộ vệ, đây đã tương đương quá nửa lợi nhuận một tháng của quán rồi, đây còn là trường hợp ăn nên làm ra loại kia.
Tuy nhiên Lý An lại không cảm thấy vụ làm ăn này có cái gì lỗ vốn, Lạc Hồng Quán chắc chắn sẽ không mãi là một căn cửa tiệm nhỏ vô danh như bây giờ. Đội hộ vệ hắn mất lượng lớn tiền bạc thuê về sớm sẽ có đất dụng võ mà thôi.
Đi cùng với Trương Viễn Sơn không ngờ lại chính là người phụ nữ xinh đẹp gọi là Tam Mộc Nương, thân tín của Lôi Chấn Minh kia.
Lý An biết đối phương thái độ đối với mình không tính là cái gì hảo cảm tuy nhiên ngoài mặt vẫn như thường, quay sang niềm nở chào hỏi: “ Khách quý, khách quý! Tam cô nương xin mời vào bên trong uống trà.”
Tam Nương không đáp chỉ khẽ gật đầu một cái.
Lý An đối với thái độ cự tuyệt người ngoài ngàn dặm của đối phương không chút nào để ý, mỉm cười dẫn nàng ta đi vào bên trong Lạc Hồng Quán.
Trương Viễn Sơn nhìn mặt đoán ý tự nhiên không có đi theo làm cái gì, quay sang giúp Lý An dạy dỗ đệ tử.
Lý An hai người đi vào căn phòng nhỏ vẫn dùng để tiếp đón khách quý trên tầng hai, cửa vừa đóng lại Tam Nương đã lấy ra một phong thư nhỏ đặt lên bàn.
“ Đây là mật thư mà Tuần Phủ đại nhân phái ta tới đưa cho ngươi, bên trong có nhiệm vụ lần này ngươi phải thực hiện.” Tam Nương nhỏ giọng nói.
Lý An cầm lên bức thư, không vội mở ra xem nội dung bên trong mà cung kính ôm quyền hướng Tam Nương dò hỏi: “ Ta lần đầu đi thực hiện nhiệm vụ không khỏi có chút bỡ ngỡ, Tam cô nương có thể giúp ta giải thích một chút những lưu ý khi Ảnh Vệ ra ngoài làm việc không?”
“ Ảnh Vệ làm việc trước giờ chỉ nhìn kết quả chứ không nhìn quá trình, chỉ cần ngươi có thể hoàn thành nhiệm vụ thì thượng cấp cũng sẽ không quản ngươi làm nó như thế nào. Yêu cầu duy nhất chính là trong quá trình thực hiện nhiệm vụ không được để lộ thân phận của bản thân, tuyệt đối không được để người khác nghi ngờ ngươi là người của triều đình nếu không nhiệm vụ coi như tuyên bố thất bại.” Tam Nương cũng không giấu giếm gì mà thẳng thắn trả lời.
Nói xong nàng cũng không quản Lý An còn có hay không cái thứ hai câu hỏi lập tức đứng dậy rời đi, thậm chí ghế từ đầu tới cuối cũng không ngồi xuống một chút.
Lý An luôn cảm thấy đối phương đối với mình không có thiện cảm cho lắm, chỉ là nghĩ mãi cũng không ra bản thân đã làm gì đắc tội với cô ta cho nên cũng chỉ có thể cho rằng tính cách người phụ nữ này vốn kỳ lạ như vậy.
Hắn quan sát bên ngoài bức thư một lượt rồi đưa lên mũi khẽ ngửi, không cảm thấy có gì bất thường mới chầm chậm mở bức thư ra xem. Nội dung lá thư chỉ có ba hàng duy nhất, không có mở đầu cũng không có kết thúc gì cả, nội dung chính là yêu cầu hắn giờ mão ngày mai tới miếu thủy thần cách Huyền Sơn Thành về phía đông 20 dặm hội nhóm cùng hai Ảnh Vệ khác. Nhiệm vụ của ba người bọn hắn chính là tiêu diệt hung thú quấy phá Lục Đông Trấn nằm cách Huyền Sơn Thành 100 dặm về phía Đông. Đi kèm với đó còn có hai bức chân dung phác hoạ hai người Ảnh Vệ sẽ cùng Lý An thực hiện nhiệm vụ này, một nam một nữ, tuổi tác hẳn đều còn rất trẻ.
Ngoài ra ở cuối thư còn có thêm một câu, đoán chừng là do Lôi Chấn Minh đặc biệt thêm vào. Theo đó triều đình sẽ đảm bảo an toàn tuyệt đối cho thân nhân của hắn cùng với Lạc Hồng Quán, Lý An có thể an tâm ra ngoài thực hiện nhiệm vụ mà không có vướng bận gì.
“ Cũng đã lâu không hoạt động gân cốt rồi, ra ngoài một chuyến cũng coi như đi du lịch một chuyến vậy.” Lý An đọc kỹ bức thư ba lần rồi đặt xuống bàn, khẽ xoay cổ tay cười nói.
Nếu như triều đình đã nói như vậy hắn cũng coi như triệt để thả xuống nỗi lo lắng cho an nguy người nhà ở trong lòng. Làm việc cho triều đình cũng không giống như làm thuê cho mấy tên gian thương ngoài chợ, một bên làm việc còn phải một bên lo đối phương có trả tiền công hay không đây?
Sau khi nhận được nhiệm vụ Lý An nhanh chóng sắp xếp vội việc, đầu tiên phải nhờ Liễu Thanh Nhi trong lúc hắn đi vắng quản lý thật tốt Lạc Hồng Quán, tiếp theo chính là hỏi thăm Mộc Huyền Linh về tình trạng của tỷ tỷ, dặn dò nàng ta trong quá trình chữa trị nếu cần đồ vật gì có thể nói với Liễu Thanh Nhi. Tiếp theo chính là tiến tới chào tạm biệt Ngũ Nương, mẫu thân hắn theo tuổi tác càng lớn thì ngày một đa sầu đa cảm, vừa nghe Lý An phải ra ngoài một thời gian liền khóe mắt ứa nước mắt, một hai đòi phải ăn một bữa cơm chia tay trước khi đi.
Trước khi đi Lý An còn nhờ cậy Trương Viễn Sơn trong lúc rảnh rỗi có thể thay hắn truyền thụ cho La Lôi một chút võ nghệ, cũng coi như không thẹn thân phận sư phụ. Trương Viễn Sơn sau khi nhận chức vụ đội trưởng đội hộ vệ thì rảnh rỗi tới phát sợ, nghe thế lập tức đồng ý ngay.
Hắn không hổ từng mở võ quán, dạy dỗ đồ đệ vẫn là rất có phương pháp, Lý An nhìn thấy cảnh này không khỏi nảy ra suy nghĩ thuê một đám thanh niên trai tráng về cho hắn rèn dũa, chỉ là chuyện này để sau rồi hãy tính.
Chuẩn bị tất cả xong xuôi, sáng sớm ngày hôm sau trời còn chưa sáng hẳn Lý An đã một mình một ngựa im lặng rời khỏi Lạc Hồng Quán.
Hắn vốn không muốn làm phiền tới giấc ngủ của mọi người tuy nhiên khi hắn dắt ngựa ra tới đường chính, lúc quay đầu lại đã nhìn thấy Ngũ Nương được Liễu Thanh Nhi đỡ đang đứng ở cửa vẫy tay chào hắn rồi.
Thanh thiên còn đang u tối khiến cho khuôn mặt của ba người sáng tối không rõ, hình như có sương mai đọng trên người khóe mắt.
Lý An vẫy tay chào tạm biệt, quay lưng nhảy lên ngựa. Vó ngựa gõ lóc cóc phóng về phương xa, áo vải tóc đen tung bay trong gió.
Thời gian còn rất sớm cho nên cũng trên đường cũng không có người nào, Lý An từ khi tới Huyền Sơn Thành tới nay đây vẫn là lần đầu tiên có thể cưỡi ngựa phi nước đại ở trong thành.
Sau lưng hắn lúc này đang đeo một chiếc cung tên rất lớn, thân cung màu trắng giống như dùng sừng của động vật làm thành. Cây cung này gọi Đấu Thạch Cung, là cung chuyên dụng trong quân đội, đây là do Lý An dùng không ít tiền mới có thể mua được, uy lực vô cùng ghê gớm, nhược điểm chính là dây cung vô cùng cứng, không chỉ đòi hỏi người dùng sức lực hơn người mà còn phải có một thân kỹ năng nếu không sẽ rất khó bắn trúng.
Huyền Sơn Thành có giới hạn ra vào thành vào ban đêm, Lý An cưỡi ngựa tới cửa thành còn phải đợi một chút thời gian.
Khoảng mười lăm phút sau, theo phía trên tường thành truyền tới một tiếng chiêng lớn, mười mấy tên binh sĩ chuẩn bị đã lâu lập tức ra sức mở cửa thành.
Ken két, ken két.
Cánh cửa khổng lồ cao hơn năm m chậm chạp mở ra từng chút một, âm thanh giống như xương cốt đang rên rỉ.
Theo cánh cửa hé mở dần, bên ngoài chờ đã lâu ánh mặt trời lập tức đổ ập vào như nước lũ, ánh nắng đầu ngày nhấn chìm lấy Lý An cả người lẫn ngựa.
“ Đi thôi!” Lý An phấn chấn hét lên một câu, thúc mạnh vào bụng ngựa. Con bảo mã chỉ chờ có vậy lập tức bốn vó phi nước đại, nhanh như chớp phóng ra khỏi cổng thành chạy về phía xa.
Sau khi rời khỏi thành Lý An cũng không đi thẳng tới miếu thủy thần như đã hẹn mà lại phóng ngựa chạy tới La gia thôn, lúc hắn tới trời vẫn còn chưa sáng hẳn, thôn dân vẫn còn đang chìm trong giấc nồng. Lý An im lặng cưỡi ngựa đi tới căn tiểu viện của mình ở cuối thôn.
So với lần trước rời đi căn tiểu viện vẫn không có cái gì khác biệt, phải chăng chỉ có cây hoè già trước cổng đã mọc ra rất nhiều lá xanh, cành lá vô cùng xum xuê.
Lý An vừa mới đi tới trước cổng tiểu viện thì lập tức một bóng xám nhanh như chớp lập tức nhảy bổ xuống đầu hắn. Lý An sớm đã chuẩn bị tâm lý cho nên cũng không thể nào giật mình, mặc kệ cho bóng xám nhảy xuống vai.
Bạch Hầu lúc này đã thu nhỏ lại chỉ lớn bằng một con mèo, thuần thục đáp xuống vai của Lý An, hai chân đứng thẳng, một tay bám lấy tóc hắn, một tay múa may không ngừng, miệng không ngừng chi chi nga nga nói cái gì.
Lý An đưa tay nhấc con khỉ nhỏ lên không trung, nhìn đôi mắt to tròn lấp lánh của nó không nhịn được mà tươi cười vui vẻ. Bạch Hầu thấy như vậy liền vô cùng bất mãn kêu to phản đối.
Bởi vì sợ hãi Thanh Vân Môn ra tay với La gia thôn cho nên Lý An một mực để Bạch Hầu ở lại nơi đây canh chừng, bây giờ đã không còn nỗi lo Thanh Vân Môn nữa hắn cũng không cần tiếp tục để nó một mình ở lại nơi đây nữa.
Lại nói nhiệm vụ trước mắt khó khăn chưa biết, nói không chừng sẽ gặp phải nguy hiểm, có thể Bạch Hầu cùng đi khiến cho hắn an tâm hơn rất nhiều.
Dù sao thì con khỉ nhỏ đáng yêu trước mắt chân chính là một con hung thú hàng thật giá thật à, lúc cần thiết có thể xé xác kẻ thù trong chớp mắt. Lần trước Thanh Vân Môn tấn công La gia thôn, hai mươi mấy đệ tử tinh anh một đi không trở về chính là ví dụ tốt nhất.