Chương 197: Lời đề nghị
Trương Viễn Sơn ở trong đại lao thực ra cũng không bị cái gì đại hình tra tấn, chẳng qua là bởi vì lâu ngày ăn ngủ không đủ lại nhiễm phải phong hàn cho nên cơ thể mới suy yếu tới như vậy mà thôi. Hắn dù sao cũng đường đường là một cái Phàm Huyết Cảnh luyện thể sĩ, tĩnh dưỡng nghỉ ngơi hai ngày liền khoẻ mạnh như thường.
Đang là mùa hạ, nắng nóng chói chang đã nhiều tuần lễ nay, sáng hôm nay ấy vậy mà lại hiếm có một cơn mưa rào. Hạt mưa mới đầu chỉ lấm tấm như bụi bay, bầu trời cũng là chỗ có mây chỗ có nắng, dở dở ương ương. Đám người đi đường đều cảm thấy mưa không đủ ướt vai áo cho nên cũng không để ý, tiếp tục nhà nào làm việc nấy tất bật lên.
Kết quả chính là thời tiết thất thường, đùng đoàng một tiếng sấm giật, hạt mưa từ nhẹ như hạt bụi lập tức ào ào rơi như vãi đậu, mây đen không biết từ ngóc ngách nào ùn ứ kéo ra che kín cả bầu trời, mây đen vần vũ như muốn đem cả toà đại thành cũng nuốt mất.
Lão thiên gia cũng giống như uất nghẹn đã lâu, bây giờ cuối cùng cũng mưa cho nên mưa cho thoả thích. Nước từ trên trời đổ xuống như thác trút, trời đất trắng xoá một mảnh cả, chân trời nhoè nhoẹt thành một mảng đen xám vẩn đục. Đường xá bên trong Huyền Sơn Thành chẳng mấy chốc đều đã nước ngập tới bắp chân, người ngược người suôi chạy nháo nhào khắp nơi.
Đối với những người đang an ổn đứng trong nhà mà nói, cơn mưa này đúng là tới rất đúng lúc. Mấy ngày nay nắng nóng oi bức khó chịu, ai ai cũng cảm thấy bí bách khó thở vừa khéo cần một trận mưa giông như thế này để tươi mát khí trời.
Bên trên lầu hai của Lạc Hồng Quán, Trương Viễn Sơn lúc này đã bình phục hoàn toàn đang đứng dưới mái hiên im lặng nhìn dòng người chạy ngược chạy suôi dưới đường. Không biết vì sao rõ ràng đã được minh oan nhưng vị đao khách này trên mặt vẫn một mảnh u sầu, trong lòng rõ ràng đang có phiền muộn.
“ Trương đại hiệp đã khoẻ hẳn chưa?” Lý An không biết từ lúc nào đã đi tới phía sau lưng Trương Viễn Sơn, quan tâm hỏi thăm.
“ Đa tạ Lý lão bản quan tâm, chút thương thế của ta đều đã khỏi hẳn rồi.” Trương Viễn Sơn vội vàng quay người lại, ôm quyền mà nói: “ Đã quấy rầy Lạc Hồng Quán nhiều ngày nay, Trương gia chúng ta đúng là không biết xấu hổ, không biết xấu hổ!”
Lý An nghe thế thì lắc đầu không cho là phải: “ Trương đại hiệp vì giúp đỡ Lạc Hồng Quán mà phải chịu nhiều cực khổ, ngài nói như vậy chính là coi Lý mỗ là phương vô ơn không biết giảng đạo nghĩa rồi. Trương đại hiệp không cần gọi cái gì Lý lão bản nghe to tát như vậy, ta so với Nhược Tuyết cô nương cũng không lớn hơn bao nhiêu tuổi, ngài cứ gọi ta là Lý An là được rồi.”
“ Vậy ta xin mạn phép gọi là Lý công tử là được rồi. Lại nói công tử cũng đừng gọi ta cái gì mà đại hiệp, ta đối với cách xưng hô này thực sự là hổ thẹn trong lòng.” Trương Viễn Sơn xưa nay cũng không phải là người giỏi ăn khéo nói, nghe thế thì thoải mái gật đầu đáp.
Lý An tự nhiên là không có dị nghị gì chỉ gật đầu không đáp. Hắn cũng không tiếp tục lên tiếng nữa yên lặng đứng nhìn màn mưa ngày một dày hạt bên ngoài.
Cơn mưa vẫn đang càng ngày càng lớn, gió lốc ngược xuôi tứ tung khiến cho màn mưa vần vũ không thôi, đủ thứ rác rưởi tung bay tứ tung.
Hai người nam nhân mới gặp nhau chưa được mấy ngày, một già một trẻ cứ như vậy im lặng nhìn mưa rơi, trong lòng mỗi người đều có tâm sự.
Hơn nửa canh giờ sau, Lý An ngửa đầu nhìn bầu trời vẫn đen tối như một cái chậu mực, đoán chừng cơn mưa còn lâu mới muốn tạnh, Lạc Hồng Quán hôm nay buôn bán chỉ sợ muốn ế ẩm. Chỉ là làm ăn buôn bán mà, nếu như hôm nào cũng khách khứa nườm nượp, tiền kiếm như nước thì đúng là quá không hợp lẽ thường rồi! Nhân sinh chẳng phải cũng là như vậy?
“ Trương thúc là trong lòng có tâm sự hay sao? Tiện hay không kể cho ta nghe một chút, Lý mỗ biết đâu có thể giúp đỡ được một hai.” Lý An dời ánh mắt khỏi ngàn vạn hạt mưa ầm ầm trút xuống ngoài kia, quay sang nhìn Trương Viễn Sơn mà hỏi.
Trương Viễn Sơn im lặng không nói, mãi tới khi Lý An còn tưởng đối phương không nghe thấy lời mình thì hắn mới chầm chậm lên tiếng: “ Quê hương của chúng ta là Bích Xích Thành, tại nơi đó Trương gia chúng ta kinh doanh Cửu Lôi Võ Quán đã có 300 năm thời gian, truyền qua bốn đời quán chủ. Năm ta mười chín tuổi phụ thân trước khi qua đời đã truyền lại võ quán cho ta, di ngôn lúc lâm chung cũng chỉ mong muốn ta có thể bảo vệ tốt Trương gia trên dưới cùng với phần này gia nghiệp. Cách đây một năm, con trai thành chủ thành Bích Xích đêm theo trăm lượng hoàng kim ngàn đấu bạc trắng tới hỏi cưới Tuyết nhi, ta ngoài mặt gật đầu đáp ứng, ngay đêm hôm đó lại bí mật dẫn theo cả nhà chạy trốn khỏi Bích Xích Thành, ngựa không dừng vó một mực chạy tới Huyền Sơn Thành này.”
Lý An nghe vậy thì khẽ gật đầu, hỏi lại: “ Trương thúc là đang tiếc nuối tổ truyền võ quán hay sao?”
“ Một cái võ quán rách nát mà thôi, vứt đi thì có gì mà tiếc nuối chứ. Thứ Trương gia tổ tiên truyền lại chính là Cửu Lôi Đao Pháp, tổ tiên nhà họ Trương chính là nhờ một môn đao pháp này mà danh chấn một châu, từng được xưng tụng là đao khách nhanh nhất, đáng tiếc con cháu một đời kém một đời, truyền tới tay ta thì đã cùng đao pháp chặt củi không mấy khác nhau rồi.” Trương Viễn Sơn nói tới đây thì nhìn ra màn mưa ngẩn người trong phút chốc, giống như đang hồi ức lại phong thái tuyệt luân của vị Trương gia tiền bối kia lúc xưa.
“ Thứ thực sự làm cho ta đau lòng chính là nương tử cùng con gái của ta, các nàng không chỉ phải rời bỏ lầu son gác tía, gác lại phấn má gương đồng mà còn phải cùng ta lặn núi lội non, tha hương nơi đất khác quê người. Thân là một người phụ thân, một người tướng công, không những không thể cho thê tử cùng nhi nữ của mình một cuộc sống thoải mái còn bắt bọn họ cùng mình chịu khổ, ta nào đáng mặt đấng nam nhi sống trong trời đất cơ chứ.” Trương Viễn Sơn vỗ mạnh vào lan can, lời nói phất ra từ tâm can phế phủ.
Lý An chỉ im lặng lắng nghe mà từ chối cho ý kiến, đợi một lúc hắn mời đề nghị: “ Lý mỗ nói lời có lẽ có phần ngông cuồng, Lạc Hồng Quán tuy chỉ là một cái cửa hàng nhỏ nơi cuối phố nhưng trong tương lai nó chắc chắn sẽ phát triển ngày càng lớn mạnh. Trương thúc ngày đó cũng đã nhìn thấy, việc kinh doanh buôn bán không thể nào tránh khỏi việc động đao động kiếm. Tại hạ mạo muội đề nghị, nếu có gì mạo phạm cũng xin Trương thúc người lớn rộng lượng bỏ qua cho tiểu tử này. Ta dự định thành lập cho Lạc Hồng Quán một đội hộ vệ, Trương thúc thúc nếu có thể ở lại giúp ta quản lý đội hộ vệ này thì đúng là không còn gì có thể tốt hơn.”
Lời này nói được hoa mỹ xinh đẹp nhưng nói trắng ra chính là muốn thuê Trương Viễn Sơn làm hộ vệ của Lạc Hồng Quán, đường đường là một cái tông sư dưới trướng từng có mấy trăm đệ tử, Lý An vốn còn tưởng đối phương nghe xong lập tức sẽ thẹn quá hoá giận nói cái gì mà mà chịu chết chứ không chịu nhục gì đó, không ngờ Trương Viễn Sơn nghe xong lại im lặng nghiền ngẫm, trù trừ không quyết.
Lý An thấy có hy vọng liền lập tức tranh thủ rèn sắt lúc còn nóng nói: “ Nếu trương thúc chịu ở lại, tại hạ hiện tại tuy mỗi tháng chỉ có thể trả cho thúc ba trăm lượng bạc một tháng tuy nhiên theo Lạc Hồng Quán phát triển không ngừng, lương bổng của thúc cũng sẽ tăng lên gấp bội. Còn về phần người nhà của thúc có thể trực tiếp ở lại trong Lạc Hồng Quán, hoặc không nếu muốn ta cũng có thể giúp thúc thuê một căn tiểu viện giá cả tiện nghi.”
Trương Viễn Sơn do dự một hồi lâu rồi cuối cùng cũng hạ quyết tâm, y trịnh trọng gật đầu nói: “ Được, quyết như vậy đi. Vậy sau này xin nhờ Lý công tử chiếu cố nhiều thêm rồi. Còn có một việc nữa, bốn tên đệ tử không nên thân kia của ta tuy đều là hạng bất tài cả nhưng võ công cũng không tới nỗi nào, ít nhất so với công tử hướng bên ngoài thuê tốt hơn một chút, chi bằng công tử hãy thuê bọn hắn.”
“ Được như vậy thì còn gì bằng, sau này xin nhờ Trương thúc giúp đỡ nhiều rồi.” Lý An nghe vậy thì vội vàng gật đầu đồng ý, thái độ lập tức trở nên thân thiết hơn rất nhiều. Tầm mắt hắn rất cao, cao tới mức người bình thường căn bản không thể nào nghĩ tới được, Lạc Hồng Quán không sớm thì muộn cũng sẽ phải có lực lượng vũ trang của riêng mình, Trương Viễn Sơn không chỉ một thân võ công mà quan trọng nhất chính là hắn có kinh nghiệm dạy dỗ đệ tử cùng quản lý con người, có thể thuê được người như thế này thực là không có gì tốt hơn.
Lý An hướng đối phương trò chuyện một lúc nữa rồi cũng nhanh chóng rời đi, hắn cần phân phó cho Hàn Mặc Vân mau chóng chuẩn bị khế ước mới được kẻo đối phương lại đổi ý mất thì công toi.
Bên dưới mái hiên trên tầng hai lúc này cũng chỉ còn lại Trương Viễn Sơn một người, nụ cười trên mặt lão lập tức đông cứng lại trên mặt. Hắn hai tay chống lan can, hai mắt nhắm chặt một lúc lâu rồi mới từ từ mở ra.
“ Không ngờ Trương gia chúng ta lại có ngày sa sút tới mức tới cho người khác làm cái kẻ canh cửa, liệt tổ liệt tông ở dưới suối vàng nếu biết chuyện này có hay không sống dậy mắng đứa con cháu này bất hiếu?’
Trương Viễn Sơn thở dài bất lực lẩm bẩm, chỉ là hắn không hề hối hận việc đồng ý lời đề nghị của Lý An, cũng như hắn không hề hối hận việc bỏ lại tất cả mà chạy trốn khỏi Bích Xích Thành vậy.