Chương 196: Nhất quan hệ
Mọi chuyện tới nước này cũng là ván đã đóng thuyền, gạo đã thổi cơm, Lý An sau khi rời khỏi phủ Tuần Phủ liền quyết định cái gì cũng không nghĩ nhiều nữa, nước tới đất chặn binh tới thì tướng ngăn, dù sao cũng không chết được.
Trong lòng nghĩ thông suốt, Lý An bước chân cũng trở nên thoải mái rất nhiều, bắt đầu len lỏi qua dòng người cuồn cuộn tứ phương trong thành đi trở về Lạc Hồng Quán.
Nửa canh giờ sau, Lý An đi tới đầu con phố Đồng Huyền đã nhìn thấy ở cuối phố một mảnh đầu người nhốn nháo.
“ Nơi kia tựa hồ là Lạc Hồng Quán, chẳng nhẽ đám khốn khiếp Thanh Vân Môn lại giở lại trò cũ?” Lý An nhìn một cái liền trong lòng trầm xuống, khuôn mặt lập tức lạnh như băng. Không còn quản được nhiều, hắn nhún người nhảy lên thật cao như hùng ưng tung cánh sau đó lần lượt đập lên hàng sạp mái nhà ven đường, tốc độ nhanh như chớp phóng về phía trước.
Dân chúng đi đường chỉ thấy trên đầu xoát một tiếng, một bóng ám ảnh nhanh như chớp phóng qua. Sau khi nhìn rõ bóng đen rõ ràng lại là một người đều không nhịn được mắng cha chửi mẹ.
Chỉ là đợi tới khi Lý An đuổi tới nơi, cảnh tượng như trong tưởng tượng cũng không xuất hiện ngược lại nhìn thấy phía trước Lạc Hồng Quán một đám quan binh y phục chỉnh tề đang nghiêm chỉnh đứng thành hai hàng. Ở phía trước đám lính không ngờ lại chính là cửu phẩm quan viên Độ Thự đại nhân mà Lý An từng gặp mặt một lần.
Chỉ là lúc này quan Đô Thự không còn bộ kia hống hác kiêu ngạo ngược lại khuôn mặt béo tròn mỉm cười như hoa, tiếng cười sang sảng dù đứng xa cả con phố cũng có thể nghe được rõ ràng.
Bên cạnh quan Đô Thự là một người trung niên nhân dung mạo đường đường, thân hình cao lớn, y mặc một bộ bạch bào trắng tinh như tuyết, hông đeo trường đao vỏ trắng, ở chuôi đao có khắc ký hiệu một tia sét nho nhỏ.
Lúc này trung niên nhân đang được mấy người nhà họ Trương vây vào chính giữa, Sở Lưu Hương Sở phu nhân một bên đỡ lấy thân hình trung niên nhân một bên lấy khăn tay lau mắt, khóc tới nức nở.
Trương Nhược Tuyết bên cạnh dù là không tới nỗi khóc tới giống như mẫu thân của mình nhưng mí mắt cũng là ngấn lệ.
Nhìn thấy cảnh này Lý An dù có ngu ngốc cũng đoán ra được thân phận của trung niên nhân, người này không phải là ân nhân Trương Viễn Sơn đang bị giam ở đại lao thì còn có thể là ai.
Nhìn tình trạng của Trương Viễn Sơn tuy bên ngoài nhìn như không có gì nhưng hai chân đứng mất cân bằng, ánh mắt trống rỗng hơi thở nhiễu loạn. Đối với người bình thường thì không nói làm gì tuy nhiên y lại là một vị võ sư có tiếng, rõ ràng là ở trong đại lao ăn qua không ít thua thiệt.
“ Lời nói của tên họ Lôi kia không ngờ vậy mà lại trở thành sự thật, Trương Viễn Sơn thực sự trở về tới nơi còn sớm hơn cả mình.” Lý An có chút tự diễu cười cười, chen đẩy người đi tới trước cửa.
Đám người Lạc Hồng Quán còn không kịp lên tiếng chào hỏi thì quan Đô Thự đã vội vàng sấn tới phía trước, một bộ thân thiết chào hỏi: “ Lý đại nhân vẫn khoẻ chứ? Lần trước sau khi đại nhân trở về tiểu quân lập tức cho người điều tra rõ ràng trắng đen thị phi, xác thực được Trương Viễn Sơn trương đại hiệp đích thực là mang hàm oan cho nên vội vàng đích thân dẫn ngài ấy trở về. Trong quá trình tra án đám thuộc hạ ngu đần ít học có nhiều đắc tội, mong Lý đại nhân rộng lượng bỏ qua cho.”
“ Là như vậy sao?” Lý An nghe vậy từ chối cho ý kiến nói.
Quan Đô Thự gật đầu như gà mổ thóc, vội vàng bổ sung: “ Tiểu quan xét thấy Trương đại hiệp ra tay trượng nghĩa cứu giúp dân lành, trong quá trình này không những không được trọng thưởng xứng đáng mà còn phải chịu hàm oan nỗi khổ ngục tù. Cho nên tiểu quan quyết định lấy ra một ngàn lượng bạc trắng ban thưởng cùng xin lỗi Trương đại hiệp, của ít lòng nhiều cũng coi như là lời xin lỗi của ta đối với các vị đây.”
Nói tới đây hắn liền quay sang nhìn Trương Viễn Sơn đám người bên cạnh mỉm cười lấy lòng.
Trông thấy thái độ của vị Quan Đô Thự này ấy vậy mà xoay nhanh như chong chóng, đám người ở đây ngoại trừ Lý An ra đều nghi hoặc giống như người trong mộng. Nhìn thấy vậy cũng chỉ có thể khách sáo mỉm cười đáp lại.
“ Vậy xin đa tạ Đô Thự đại nhân thay chúng ta sửa sạch hàm oan rồi, đại ân này Lý mỗ xin nhớ kỹ trong lòng, đợi tới khi có dịp nhất định sẽ một lần hoàn trả toàn bộ.” Lý An thâm ý sâu sắc nhìn khuôn mặt béo tròn của Quan Đô Thự, cười cười mà nói. Nhớ tới mấy ngày trước người này ngồi trên công đường, tay gõ phán thư miệng phán quốc pháp uy nghiêm hiển hách biết bao, lại nhìn lại lúc này một bộ con buôn lấy lòng thực sự giống như một cái người khác.
Đây có lẽ chính là cái gọi là thuật làm quan, co được duỗi được đi.
Quan đô thự nghe giọng điệu của hắn như vậy thì không nhịn được mà sợ hãi trong lòng, vội vàng mở miệng giải thích.
Lý An thực không có hứng thú ở nơi này mày qua mắt lại mới tên tham quan này, lắc đầu nói: “ Đô Thự đại nhân chuyến này vất vả rồi, chi bằng ngài hãy sớm trở về mà nghỉ ngơi.”
Quan Đô Thự thấy hắn điệu bộ kiên quyết như vậy thì cũng chỉ có thể dẫn theo binh lính trở về, tới tận lúc rời khỏi Phố Đồng Huyền hắn vẫn không thôi suy nghĩ, vốn chỉ là một phương dân đen thảo khấu làm sao lại có thể có liên hệ được với Tuần Phủ đại nhân được? Nên biết Tuần Phủ đại nhân chính là thượng cấp của thượng cấp của thượng cấp của hắn a! Phen này thực sự là tiêu đời thật rồi.
Lý An không nhìn nhiều Quan Đô Thự rời khỏi, vội vàng đi tới phía trước Trương Viễn Sơn cúi người hành lễ: “ Tại hạ Lý An, thẹn là ông chủ của Lạc Hồng Quán này, đa tạ Trương đại hiệp vì tiểu quán ra tay giúp đỡ, đại ân đại nghĩa xin khắc ghi trong tâm khảm.”
Trương Viễn Sơn là một vị trung niên nhân khuôn mặt phong trần, nghe vậy liền cười lớn: “ Người học võ học võ chính là để ra tay trừ ác diệt bạo, là chuyện nên làm mà thôi. Lý lão bản không cần để trong lòng chút chuyện nhỏ này làm cái gì.”
“ Đâu thể như vậy được! Cơ thể Trương đại hiệp vẫn còn yếu, xin mời vào trong tiểu quán nghỉ ngơi rồi lại nói tiếp.” Lý An lắc đầu nói, ra hiệu Hàn Mặc Vũ dẫn người trở vào.
Đợi đám người Trương gia đã vào bên trong, Lý An lúc này mới quay lưng lại nhìn đám dân chúng đông đúc đang đứng một bên xem kịch hay. Những dân chúng này bình thường sợ nhất chính là quan binh, bây giờ nhìn thấy một đám quan binh hùng hổ đi thẳng tới Lạc Hồng Quán còn tưởng xảy ra vụ trọng án gì để mà hóng hớt không ngờ mọi chuyện lại diễn biến theo chiều hướng như thế này thực sự là hoàn toàn vượt khỏi sự suy đoán của toàn thể mọi người, nhất thời đám người ai cũng châu đầu ghé tai bàn luận vô cùng sôi nổi.
Lý An nhún người nhảy lên chiếc bàn uống trà bên cạnh, hắng giọng một cái rồi cao giọng tuyên bố: “ Lạc Hồng Quán bị kẻ xấu làm loạn, nay Đô Thự đại nhân cũng đã đích thân ra mặt giải quyết xong xuôi êm đẹp. Hôm nay ta đặc biệt vô cùng cao hứng, quyết định đại giảm giá toàn bộ hàng hoá trong tiệm trong vòng ba ngày ba đêm. Trong vòng ba ngày này mua ít giảm ít mua nhiều giảm nhiều, vừa mua vừa tặng, số lượng hàng hoá có hạn ai nhanh chân thì có ai chậm chân thì hết. Mọi người còn chần chờ gì kẻo bị người khác tới trước giành hết đồ tốt.”
Đám người bên ngoài vốn tới đây dự định hoàn toàn là để xem một trận kịch hay náo nhiệt mà thôi, hoàn toàn nào có chút ý định mua bán gì. Tuy nhiên lúc này nghe Lý An lớn giọng tuyên bố như vậy lại nhìn thấy bên cạnh lục đục có người vội vàng chạy vào trong tiệm liền không nhịn được cũng cất bước đi theo, miệng còn không ngừng lẩm bẩm con mẹ nó, vào xem một cái cũng không mất mát cái gì!
Lạc Hồng Quán danh tiếng vốn đã không nhỏ, bình thường đã có không ít khác khứa lặn lội đường xa tìm tới, tình trạng cung không đủ cầu thường xuyên xuất hiện rồi. Càng không nói tới ba ngày đại giảm giá, khách ra khách vào lập tức trở nên đông đúc như trẩy hội.
Thời gian gần đây bởi vì Thanh Vân Môn liên tục quấy phá cho nên Lạc Hồng Quán trên dưới chúng người cũng không có tâm trạng làm ăn buôn bán cái gì, La gia thôn bên kia sản xuất ngược lại tốc độ không hề giảm bớt, hàng chất trong kho tự nhiên cũng là ngày một nhiều cho nên dù khách khứa có đông như thế nào cũng không sợ xuất hiện tình trạng cháy hàng.
Lý An mới đầu còn sợ Thanh Vân Môn đám người nhìn thấy cửa hàng của hắn đông đúc liền đỏ mắt tới quấy phá chỉ là chờ mấy ngày vẫn không thấy đám người bên kia có cái gì động tĩnh không khỏi trong lòng cảm thán một câu:
“ Nhất quan hệ, nhì tiền tệ! Câu chân ngôn này đặt ở thế giới nào cũng đều là lời vàng thước ngọc a!”