Chương 189: Lực bất tòng tâm
Sáng sớm tinh mơ, Huyền Sơn Thành vẫn còn chìm trong bóng tối thăm thẳm nhưng chân trời phương xa đã ửng hồng nắng mai. Bức tường thành khổng lồ một mực kéo dài từ chân trời phía tây rồi mất hút ở chân trời phía đông, giống như một vệt mực thẳng tắp chẻ ngang bầu trời thành hai nửa.
Kiến trúc khắp thành đều phủ lên một tấm màn đen thần bí, lục đục có người rời khỏi nhà, cả tòa đại thành đang vặn mình chuẩn bị cho một ngày mới nữa sắp đến.
Con phố Đông Huyền thường ngày vẫn tấp nập như nước chảy lúc này lại hiếm có được yên tĩnh, trên đường chỉ có một con chó lông vàng thỉnh thoảng lại ngửa đầu sủa bậy. Cuối phố, Lạc Hồng Quán yên ắng mà nằm, phía trước cửa hàng không ngờ lại có rất nhiều rác rưởi nằm la liệt, rác rưởi nhiều tới nỗi tràn ra cả phân nửa lòng đường, thứ nước đen sì không biết là cái gì chảy loang ra khắp nơi.
Số rác này cũng không chỉ đơn giản là rác bình thường, đa phần đều là đồ ăn thừa, chất thải động vật các loại, không chỉ bẩn thỉu kinh khủng, mùi hôi thối sộc thẳng vào mũi đủ khiến người ta nôn mửa mà còn vô cùng khó tẩy rửa. Rác rưởi kéo tới vô số ruồi nhặng chuột gián, phía trước Lạc Hồng Quán ngày thường rộng rãi sạch sẽ bây giờ thật chẳng khác gì một bãi rác lâu năm.
Trước cửa hàng lại bị ném cho một đống rác rưởi hôi thối kinh thiên như thế này, chỉ sợ trong vòng ba ngày đừng mong mở cửa làm ăn buôn bán cái gì.
Lý An lóc cóc bước đi trên phố Đông Huyền, bóng lưng đơn độc in dài trên mặt đường gồ ghề đá sỏi. Từ đầu đường hắn đã ngửi được mùi rác rưởi hôi thối kia, đợi tới khi thực sự trông thấy đống rác rưởi kinh tởm phía trước Lạc Hồng Quán kia, bao nhiêu tức giận kìm nén trong lòng bao lâu nay cuối cùng cũng không thể nào kiềm chế nổi nữa.
“Thanh Vân Môn khốn khiếp! Ta nhất định sẽ rút gân lột da, giết sạch đám hỗn đản các ngươi.”
Tiếng nói rất nhỏ vừa ra khỏi miệng đã bị gió ban mai thổi tan, tuy vậy hận ý bên trong lại tới thấu xương, so với sương sớm còn muốn lạnh lẽo âm trầm, sát khí như hóa thành thực chất lan tỏa đi ra, khuôn mặt Lý An hết trắng rồi lại xanh, cuối cùng trăm ngàn cảm xúc cũng chỉ có thể hóa thành một tiếng thở dài. Hắn tuy làm người hai đời, cũng đã coi như trải qua trăm đắng ngàn cay, đi cả ngàn dặm đường nhưng chung quy lại cũng chỉ là một con người bình thường, ba lần bảy lượt bị Thanh Vân Môn ỷ thế hiếp người như vậy, dù có là Bồ Tát đất cũng phải sinh ba phần hỏa khí chứ đừng nói tới hắn.
Thứ làm hắn thực sự tức giận chính là hắn vậy mà lại không thể làm gì Thanh Vân Môn đám người kia, bọn chúng gia đại nghiệp đại, trong môn lại có Kim Thân Cảnh Luyện Khí Sĩ tọa trấn. Nếu như lúc này Lý An dùng vũ lực đối phó bọn chúng, nói không chừng Thanh Vân Môn đám người này lại càng vui mừng bởi vì có thể thuận lý thành chương mà giết hắn.
Nếu nơi đây chỉ là hoang sơn dã lĩnh, Lý An dù không đấu lại Thanh Vân Môn loại này hạng ba thế lực nhưng cũng sẽ không sợ, cùng lắm thì bôi dầu vào chân trốn mất dạng đối phương cũng chẳng thể làm hắn thế nào. Tuy nhiên nơi đây là Huyền Sơn Thành, bốn phía tường thành cao chạm mây, bên trong có quan phủ binh lính khắp nơi, hắn bên thân còn có người nhà bằng hữu, dù có lòng muốn cá chết lưới rách với đối phương cũng không dám hành động thiếu suy nghĩ.
Lạc Hồng Quán phía bên kia, phía sau đống rác cao quá đầu người, một bóng người nhỏ nhắn chậm chậm đi ra. Nàng ta ăn mặc bẩn thỉu, trên mặt vẫn còn quấn chặt một chiếc khăn vải che đi miệng mũi, tay trái cầm một chiếc chổi tre, tay phải cầm một chiếc túi vải đựng rác.
Dù khoảng cách vẫn còn khá xa, không gian cũng tối tăm nhưng Lý An vừa liếc mắt liền nhìn ra bóng người bẩn thỉu như tên ăn mày kia chính là Liễu Thanh Nhi. Trông bộ dáng lấm lem như tên ăn mày kia của nàng, không biết đã lăn lộn trong đống rác rưởi bẩn thỉu kia bao lâu rồi nữa, Lý An thấy vậy không khỏi đau lòng.
Hắn trong lòng tràn đầy áy náy, vội vàng chạy tới phía trước.
“Lý đại ca trở về rồi!” Liễu Thanh Nhi nhìn thấy Lý An, nhẹ nhàng nói, bên trong giọng nói không giấu được sự vui mừng.
Lý An không quản xung quanh rác rưởi, đối với mùi hôi thối đủ khiến người bình thường nôn ọe cũng không để ý, vội vàng chạy vào bên trong đống rác. Hắn đầu tiên là đoạt lấy chiếc chổi tre cùng với bao tải đựng rác trong tay Liễu Thanh Nhi ném đi, không đợi đối phương có phản ứng gì Lý An đã cầm lấy tay nàng kéo nàng ra khỏi đống rác bẩn thỉu.
Đợi tới khi cách đống rác một đoạn dài, Lý An mới thả ra bàn tay của đối phương, thiên ngôn vạn ngữ trong lòng lại không biết nói gì chỉ có thể im lặng không nói.
“Lý đại ca, xin lỗi! Lúc sáng ta bị mùi hôi thối đánh thức dậy thì đã như thế này rồi, tất cả chỉ tại ta chỉ biết ngủ không thể ngăn cản bọn chúng phá hoại Lạc Hồng Quán.” Liễu Thanh Nhi cúi gằm mặt, lí nhí nói trong cổ họng. Dứt lời nàng giống như cuối cùng cũng không thể kìm chế được nữa mà thấp giọng khóc nức nở, trong cổ họng truyền ra từng tràng tiếng nấc rất nhỏ.
“Sao lại là lỗi của muội được chứ! Tất cả là lỗi của ta mới đúng, chính ta đã khiến muội phải chịu khổ như thế này.” Lý An lắc đầu, quả quyết nói.
Hắn xưa nay đối với nữ nhân đều là không biết nói chuyện thế nào, đặc biệt đối với nữ nhân đang khóc càng là tay chân luống cuống, im lặng nói cũng không phải mà mở miệng nói cũng không phải.
Cuối cùng hắn chỉ đành thở dài quay người đi tới đống rác phía trước Lạc Hồng Quán.
Sau khi xác nhận xung quanh không có ai, hắn quay lại nhìn đống rác ngổn ngang trước mặt, xung quanh đều là ruồi nhặng bay loạn xạ, cố nén cơn buồn nôn trực trào nơi cổ họng, hắn duỗi một tay về phía trước.
“Thu!”
Linh lực lập tức lan tràn ra khắp bãi rác, xoẹt một tiếng đống rác hôi thối lập tức lăng không biến mất không còn một chút tăm hơi, tất cả đều đã bị Lý An thu vào trong không gian đan điền.
Đường đường là luyện khí sĩ thân phận cao quý lại có ngày phải dùng thuật thức bản mệnh đi dọn rác rưởi, chuyện này nếu truyền ra ngoài chỉ sợ sẽ thành một cọc truyền kỳ cho thiên hạ chê cười thối mũi. Chỉ là lúc này Lý An đã không quản nhiều được như vậy, hắn im lặng nội thị đan điền, thấy đống rác kia trực tiếp chiếm mất phân nửa không gian bên trong.
Hắn tâm ý vừa động, Thần Hỏa Kiếm vốn đang phiêu phù phía trên lập tức hừng hực lửa đỏ, biển lửa bùng lên thiêu rụi đống rác rưởi. Chẳng bao lâu bên trong không gian đan điền của Lý An đã ánh lửa ngập trời, ánh đỏ ngút mắt như tu la địa ngục.
“Bản mệnh thuật thức dùng để dọn rác, Thần Binh dùng để đốt rác. Nếu không phải tự bản thân trải qua chuyện này thì ta cũng không tin là sự thật.” Lý An ngửa đầu lên trời tự diễu lẩm bẩm, dù vậy trên mặt lại không có một chút ý cười nào.
Liễu Thanh Nhi nhìn thấy đống rác mình tốn hơn một canh giờ dọn dẹp vẫn không xi nhê đột ngột biến mất không còn một chút cặn nào sót lại thì bất ngờ tới quên cả khóc, vội vàng chạy tới phía trước cửa tiệm.
Nơi này tuy vẫn còn vương mùi hôi thối, trên mặt đất vẫn còn đọng lại nước bẩn, ruồi nhặng tứ tung bay khắp nhưng xác thực rác rưởi đã biến mất hoàn toàn.
“Lý đại ca thật lợi hại!” Liễu Thanh Nhi quay sang giơ ngón cái với Lý An, hai mắt sáng long lanh nói.
“Dọn rác mà thôi, có gì mà lợi với chả hại chứ! Mau đi nghỉ đi, hôm nay Lạc Hồng Quán nghỉ bán, còn lại đợi đám hạ nhân tới dọn dẹp là được rồi.”
Liễu Thanh Nhi nghe vậy thì như được đại xá, vội vàng chào tạm biệt Lý An chạy vào trong nhà tắm rửa. Nữ nhân bình thường đã vốn ưa thích sạch sẽ, Liễu Thanh Nhi bình thường còn có chút sạch sẽ thái quá, đối với người như nàng ta thì bắt nàng lăn lộn trong đống rác bẩn thỉu như đầu chuột cống so với một đao chém chết còn khó chịu hơn gấp trăm ngàn lần.
Lý An thấy vậy cũng đi vào theo, hắn một đêm lăn lộn với đám công tử tiểu thư kia, thể lực không mệt nhưng tâm mệt mỏi a. Lúc này chỉ muốn chợp mắt một chút.
Chỉ là sau khi tắm rửa sạch sẽ sau đó lên giường nằm, Lý An lại không thể nào ngủ nổi. Đám người Thanh Vân Môn kia thực sự càng ngày càng không coi ai ra gì, đầu tiên là ngang nhiên tới cửa đòi mua lại cửa hàng, gặp hắn không phải hạng dễ chọc thì lại chuyển sang dùng âm mưu thủ đoạn hèn hạ.
Tấn công La gia thôn để phá hủy nguồn cung đồ gỗ không thành, bọn chúng lại chuyển mục tiêu sang bản thân Lạc Hồng Quán. Trước tiên là phái côn đồ tới đập phá, bây giờ lại đổ rác trước cửa không cho hắn làm ăn, thực khó mà tưởng tượng được bọn chúng vẫn còn dám làm cái gì nữa.
Điều khốn khiếp chính là nơi này chính là địa bàn mà Thanh Vân Môn đã ăn sâu bén rễ mấy trăm năm, chúng biết cách hành động nhưng không khiến quan phủ hay những thế lực xung quanh can thiệp.
“May mắn duy nhất chính là bên trong Huyền Sơn Thành cấm triệt chém giết, xưa nay chưa từng nghe nói có ai ở nơi này giương đao động kiếm mà có kết cục an ổn bao giờ. Ít nhất thì trước mắt chỉ cần mọi người không rời khỏi thành thì vẫn không tới mức nguy hiểm tới tính mạng.” Lý An ngồi dậy, thấp giọng lẩm bẩm, hai con ngươi phát sáng trong bóng tối giống như mắt mèo.